Đích Nữ Từ Hôn: Tuyệt Giao Cực Phẩm Hầu Phủ

Chương 14



Giữa bầu không khí ngùn ngụt sát khí ấy, Diệp Quốc Minh nãy giờ vẫn đứng co rúm một góc, mồ hôi ướt đẫm quan phục, bỗng nhiên hai mắt sáng lên. Lão nhận ra đây là cơ hội tuyệt vời để tẩy trắng bản thân. Chỉ cần đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Cốc phủ, lão vẫn là một người cha đáng kính bị lừa gạt, Diệp phủ vẫn giữ được thanh danh.

Nghĩ là làm, Diệp Quốc Minh lập tức bước lên hai bước, quỳ rầm xuống cạnh Diệp Mạn. Lão nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu, giọng nói run rẩy đầy bi thương: "Đại nhân minh xét! Lão thần thực sự bị kẻ súc sinh Cốc phủ kia lừa gạt! Thần thấy Cốc phủ gia thế hiển hách, lại mang sính lễ hậu hĩnh đến cầu thân, tưởng rằng có thể tìm cho nữ nhi một bến đỗ an bề gia thất. Nào ngờ... nào ngờ hắn lại là kẻ mang mặt người dạ thú! Nếu không nhờ Mạn nhi thông minh cơ trí, phát hiện ra manh mối, lão thần e rằng đã tự tay đẩy nữ nhi ruột thịt của mình vào hang hùm miệng sói rồi! Lão thần hổ thẹn! Hổ thẹn vô cùng!"

Nói rồi, Diệp Quốc Minh đưa tay định nắm lấy cánh tay Diệp Mạn, diễn nốt vở kịch phụ t.ử tình thâm: "Mạn nhi, vi phụ có lỗi với con. May mà con bình an vô sự, chúng ta về nhà thôi con. Sóng gió qua rồi..."

Nhưng bàn tay lão chưa kịp chạm vào nếp áo của nàng, Diệp Mạn đã lạnh lùng nghiêng người tránh né. Động tác của nàng dứt khoát, ánh mắt nhìn lão như nhìn một thứ gì đó vô cùng dơ bẩn.

"Phụ thân, ngài diễn đủ chưa?"

Giọng nói của Diệp Mạn không lớn, nhưng giữa công đường tĩnh lặng, nó sắc bén như một lưỡi d.a.o băng cứa ngang cổ họng Diệp Quốc Minh. Lão sững người, nụ cười gượng gạo cứng đờ trên mặt.

Diệp Mạn không thèm nhìn lão thêm một giây nào. Nàng quay thẳng người, dập đầu một cái thật mạnh xuống sàn đá trước mặt Doãn đại nhân. Âm thanh vang lên trầm đục, dứt khoát.

"Đại nhân! Vụ án của Cốc Kiến Thành đã rõ, nhưng dân nữ gõ trống hôm nay, không chỉ vì một tên ác tặc họ Cốc!"

Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt bùng lên ngọn lửa phẫn nộ đã bị kìm nén suốt mười mấy năm trời của nguyên chủ, cũng là sự khinh bỉ tột độ của một linh hồn đến từ thời đại văn minh đối với những thứ hủ tục phong kiến thối nát.

"Dân nữ muốn kiện chính cha ruột của mình, Diệp Quốc Minh! Kiện ông ta vì lợi ích gia tộc, vì sự thiên vị mù quáng, đã cố tình đem bán mạng sống của dân nữ!"

Lời tuyên bố vừa dứt, cả công đường như bị ném một quả b.o.m nổ chậm. Bách tính bên ngoài xôn xao bàn tán, ngay cả Doãn đại nhân cũng biến sắc. Tố cáo cha ruột là tội bất hiếu vô cùng nghiêm trọng trong triều đại Đại Sở. Dù thắng hay thua, nữ t.ử cũng sẽ phải chịu tiếng nhơ muôn đời.

Diệp Quốc Minh hoảng hốt gầm lên, vứt bỏ hẳn lớp mặt nạ từ ái vừa đeo lên: "Nghịch nữ! Ngươi điên rồi sao? Dám nói hươu nói vượn trước công đường? Cốc Kiến Thành đã bị bắt, hôn ước đã hủy, ngươi còn muốn làm loạn đến mức nào nữa? Mau câm miệng lại cho ta!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ta làm loạn?" Diệp Mạn cười nhạt, một nụ cười thê lương mà trào phúng. Nàng chỉ thẳng tay vào mặt Diệp Quốc Minh, dõng dạc nói: "Ông nói ông bị lừa gạt? Nực cười! Khắp kinh thành này ai không biết Cốc Kiến Thành tính khí bạo ngược, tàn tật tâm thần vặn vẹo, từng đ.á.n.h c.h.ế.t vô số nha hoàn tỳ nữ trong phủ? Lẽ nào một quan viên triều đình như ông lại tai điếc mắt mờ hơn cả bá tánh ngoài chợ? Ông biết rất rõ Bạch Dung Dung c.h.ế.t t.h.ả.m thế nào, nhưng ông vẫn nhắm mắt làm ngơ!"

Nàng xoay người về phía Doãn đại nhân, giọng nói rành mạch, rưng rưng nhưng không hề rơi một giọt nước mắt yếu đuối: "Bẩm đại nhân! Diệp gia bề ngoài mang tiếng thư hương thế gia, nhưng thực chất đã rỗng tuếch từ lâu. Để bù đắp cho những khoản nợ nần do đệ đệ Diệp Bảo Hoa ăn chơi trác táng, để mua quan bán tước lo lót tiền đồ cho hắn, Diệp Quốc Minh và kế mẫu Mao Xảo Vân đã cấu kết với Cốc phủ, thực hiện âm mưu 'đổi hôn' bỉ ổi! Bọn họ nhận của Cốc phủ mười vạn lượng bạc trắng sính lễ, c.ắ.n răng đẩy dân nữ vào chỗ c.h.ế.t. Trong mắt bọn họ, dân nữ không phải là nữ nhi mang dòng m.á.u của Diệp phủ, mà chỉ là một súc vật tế thần, một khối thịt để đổi lấy vinh hoa phú quý cho đứa con trai cưng của bọn họ!"

Đám đông bên ngoài nghe đến đây liền sôi sục. Mặc dù trọng nam khinh nữ là chuyện thường tình ở thời đại này, nhưng việc trắng trợn bán con gái cho một kẻ sát nhân tâm thần để lấy tiền trả nợ cho con trai thì quả thực đã chạm đến giới hạn đạo đức bỉ ổi nhất. Tiếng xì xào chỉ trích bắt đầu dội thẳng vào lưng Diệp Quốc Minh.

"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người! Đại nhân, nha đầu này điên rồi, thần xin phép đưa nó về phủ quản giáo!" Diệp Quốc Minh run lẩy bẩy, định lao lên kéo Diệp Mạn đi.

Nhưng một thanh ngân châm mang theo tiếng gió rít nhẹ xẹt qua, găm phập xuống ngay mũi giày của lão. Chung Ý chậm rãi bước lên nửa bước, chặn giữa Diệp Quốc Minh và Diệp Mạn. Ánh mắt y tĩnh lặng nhưng mang uy áp của một ngọn núi lớn.

"Diệp đại nhân, nơi này là Kinh Triệu Doãn, không phải hậu viện Diệp phủ để ngài muốn làm gì thì làm. Diệp tam tiểu thư đang trình báo oan tình, ngài thân là người bị cáo buộc, tốt nhất nên giữ bổn phận của mình." Chung Ý nhàn nhạt cất lời, nhưng từng chữ đều như đinh đóng cột.

Có Chung Ý ra mặt bảo vệ, Doãn đại nhân cũng có thêm dũng khí để phán xử công tâm. Ông gõ kinh đường mộc: "Diệp Quốc Minh, đứng yên đó! Diệp thị, ngươi cáo buộc cha ruột, theo luật triều đình, dù có lý do chính đáng, kẻ làm con tố cha cũng phải chịu hình phạt. Ngươi không sợ sao? Và mục đích cuối cùng của ngươi hôm nay là gì?"

"Dân nữ không sợ!" Diệp Mạn ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định đến mức khiến người ta phải ch.ói mắt. "Luật pháp có tình có lý. Nếu hiếu đạo là thứ gông cùm ép con người ta phải nhắm mắt đưa cổ cho thân sinh phụ mẫu cắt đứt, thì cái hiếu đạo đó, dân nữ tuyệt đối không màng! Dân nữ thà cạo đầu làm ni cô, thà lưu lạc đầu đường xó chợ, cũng quyết không đội trời chung với kẻ bán m.á.u mủ cầu vinh!"

Nói đoạn, nàng từ trong n.g.ự.c áo lấy ra cuốn sổ bìa lụa xanh lam, dâng lên trước mặt. "Đây là danh sách hồi môn của mẫu thân ruột dân nữ để lại, bao gồm khế ước nhà đất và cửa hiệu. Theo luật lệ Đại Sở, khi thê t.ử qua đời, hồi môn phải được truyền lại cho đích nữ, nhà chồng không có quyền tước đoạt. Hôm nay, trước mặt Doãn đại nhân, trước mặt thanh thiên bạch nhật, dân nữ cầu xin đại nhân làm chủ..."

Giọng Diệp Mạn đột nhiên vang vọng, từng chữ từng câu đập nát ảo mộng của Diệp phủ: "... Ban cho dân nữ một tờ TUYỆT THƯ! Từ nay về sau, Diệp Mạn ta ân đoạn nghĩa tuyệt với Diệp phủ, không cùng chung gia phả, sinh t.ử không màng, họa phúc không can! Trả lại cho ta thân phận tự do, lập môn hộ riêng!"

Hai chữ "Tuyệt thư" vừa thốt ra, cả công đường tĩnh lặng như tờ.