Khí huyết trào ngược lên tận cổ họng, Diệp Quốc Minh thều thào, giọng nói khản đặc bám víu lấy tia hy vọng mỏng manh cuối cùng: "Doãn đại nhân... Cốt nhục tình thâm, huyết mạch tương liên, làm sao có thể nói đứt là đứt? Cầu xin đại nhân minh giám, hạ quan thực sự bị Cốc phủ lừa gạt, hoàn toàn không biết tên súc sinh Cốc Kiến Thành kia là hung thủ g.i.ế.c thê t.ử! Diệp Mạn tuổi còn nhỏ, tâm tính xốc nổi, nhất thời kích động mới làm loạn công đường. Xin đại nhân nể tình đồng liêu, cho phép hạ quan đưa nữ nhi về phủ từ từ khuyên bảo, hạ quan nhất định sẽ bồi thường cho nó..."
"Bốp!"
Kinh đường mộc bằng gỗ mun nặng trịch lại một lần nữa giáng mạnh xuống án thư, âm thanh chát chúa cắt ngang lời ngụy biện nực cười của Diệp Quốc Minh. Doãn đại nhân nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày, ánh mắt lướt qua thân ảnh bạch y nho nhã của Chung Ý đang đứng điềm nhiên khoanh tay một bên, rồi lạnh lùng quát lớn: "Diệp Quốc Minh! Chứng cứ vật chứng rành rành, lời khai nhân chứng đầy đủ. Chung thái y thân là người của Thái y viện, phụng mệnh Thái hậu nương nương, y thuật cao minh đã vạch trần kịch độc trên cây trâm, chính miệng ngươi lúc ở Diệp phủ còn muốn nhắm mắt làm ngơ, chỉ lệnh đóng cửa phủ để che giấu tội ác, cấu kết lấp l.i.ế.m cùng Cốc gia. Nay trước công đường vinh hiển lại dám xảo ngôn ngụy biện, đóng vai hiền phụ?"
Doãn đại nhân hừ lạnh, giọng nói mang theo uy áp kẻ bề trên: "Bản quan nể tình ngươi nhiều năm làm quan mới giữ lại cho ngươi chút thể diện cuối cùng, để ngươi tự tay lập Tuyệt thư. Nếu ngươi còn cố tình chậm trễ, khóc lóc om sòm cản trở luật pháp vương triều, bản quan lập tức dâng tấu sớ lên Hoàng thượng, tước đi quan phục, cách chức lưu đày!"
Nghe đến hai chữ "tước quan", sống lưng Diệp Quốc Minh nhũn ra như vũng bùn lầy lội, cả người đổ ụp xuống nền đá. Quan lộc chính là mạng sống của lão, là thứ vinh hoa duy nhất lão bám víu để ra oai. Cũng chính vì cái chức quan tép riu này, lão mới dung túng cho ác phụ Mao Xảo Vân bán rẻ con gái, nhận lấy số sính lễ khổng lồ của Cốc phủ nhằm chạy chọt, mua quan bán tước cho đứa con trai rác rưởi vô tích sự Diệp Bảo Hoa. Mất đi chức quan, Diệp phủ sẽ thực sự sụp đổ, lão sẽ trở thành kẻ bần hàn ti tiện nhất.
Lão c.ắ.n nát môi dưới rỉ m.á.u, quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Mạn đang đứng thẳng tắp bên cạnh. Trong ánh mắt lão không còn một chút từ ái nào của bậc làm cha, chỉ có sự oán độc tột cùng như rắn độc muốn c.ắ.n xé con mồi. Nhưng đáp lại lão, chỉ là ánh nhìn từ trên cao rũ xuống vô cùng hờ hững, lạnh lẽo, phảng phất như đang nhìn một đống rác rưởi không đáng một xu của Diệp Mạn.
Bàn tay già nua của Diệp Quốc Minh lẩy bẩy vươn ra, ngón cái ấn mạnh vào hộp chu sa đỏ thẫm. Nước mắt lã chã rơi xuống khuôn mặt đạo mạo thường ngày, làm nhòe đi cả những nếp nhăn giả tạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Phập."
Ngón tay mang theo chu sa ấn mạnh xuống góc phải của tờ Tuyệt thư. Dấu vân tay đỏ ch.ót in hằn trên nền giấy trắng tinh khôi, ch.ói mắt như một vết thương rỉ m.á.u, chính thức nhát d.a.o chí mạng c.h.ặ.t đứt vạn sợi tơ vương của đạo lý cương thường phong kiến mục nát.
Nha dịch cung kính cất khay gỗ, cầm tờ Tuyệt thư đưa lên cho Doãn đại nhân. Vị đại nhân áo đỏ lấy đại ấn của phủ Kinh Triệu Doãn, dứt khoát đóng cộp một tiếng vang dội. Tờ Tuyệt thư được chia làm hai bản, một bản lưu lại kho lưu trữ của nha môn vĩnh viễn, bản còn lại cùng với cuốn "Danh sách hồi môn" dày cộp được cẩn trọng giao vào tay Diệp Mạn.
Diệp Mạn đưa hai tay đón lấy. Nàng khẽ vuốt ve mặt giấy thô ráp, khóe môi ẩn hiện một nụ cười lạnh nhạt nhưng vô cùng rạng rỡ và thỏa mãn. Ánh mắt sắc bén của nàng lướt qua từng dòng chữ mực đen ghi chép tỉ mỉ: ba gian cửa hiệu gấm vóc ở phố Nam sầm uất, năm trăm mẫu ruộng tốt ở ngoại ô Kinh thành, một trang điền trồng thảo d.ư.ợ.c, cùng với hai vạn lượng bạc trắng ngân phiếu mà mẫu thân ruột đã chắt chiu để lại.
Mao Xảo Vân đã giấu giếm cuốn sổ này suốt bao nhiêu năm, ăn lạm vào tiền lời, ngày đêm ấp ủ giấc mộng dùng nó để trải đường cho Diệp Bảo Hoa ăn chơi trác táng. Nàng ta và Diệp Quốc Minh cứ ngỡ có thể dễ dàng nuốt trọn số tài sản này bằng cách tống khứ nàng vào hang hùm miệng sói Cốc phủ. Nhưng hiện tại, tất cả đã quay trở về đúng vị trí của nó. Đây không chỉ là tài sản, đây là thanh gươm, là tấm mộc, là nền móng vững chắc bằng vàng ròng để nàng tự lập môn hộ, xây dựng đế chế thương nghiệp ở cái vương triều hà khắc này.
Nàng cẩn thận gập gọn Tuyệt thư và Danh sách hồi môn, nhét sâu vào trong lớp áo lụa sát l.ồ.ng n.g.ự.c. Cảm giác cộm lên nơi l.ồ.ng n.g.ự.c mang đến một sự an tâm tuyệt đối. Khẽ nhắm mắt lại trong một phần mười vạn khắc, Diệp Mạn thầm thì trong tâm trí: Nguyên chủ đáng thương, cô có thể an nghỉ rồi. Món nợ m.á.u và nước mắt này, sự tủi nhục mười mấy năm qua, ta đã thay cô đòi lại đủ cả gốc lẫn lãi.
Thấy Diệp Mạn cất giấy tờ đi mà không thèm nhìn mình lấy một cái, Diệp Quốc Minh như con thú hoang bị dồn vào đường cùng. Sự uất ức vì mất mặt, tiếc đứt ruột vì khối tài sản khổng lồ vuột khỏi tầm tay khiến lão mất trí, gào lên the thé: "Nghịch nữ! Đồ súc sinh bị trời đ.á.n.h! Ngươi bức ép phụ thân, đoạn tuyệt tông môn, mang theo toàn bộ gia sản rời đi... Ngươi tưởng mình sẽ sống yên ổn sao? Không có sự che chở của Diệp phủ, một nữ t.ử yếu đuối mang theo khối bạc vạn lượng như ngươi sớm muộn cũng bị lũ sài lang hổ báo ngoài kia nuốt chửng đến xương cốt cũng không còn! Ngươi sẽ bị thế nhân phỉ nhổ vì tội bất hiếu! Đến lúc đó, dù ngươi có tàn phế, có quỳ gối khóc lóc dập đầu rỉ m.á.u, cửa lớn Diệp phủ cũng tuyệt đối không mở ra cho ngươi bước vào nửa bước!"