Đích Nữ Từ Hôn: Tuyệt Giao Cực Phẩm Hầu Phủ

Chương 15



Tuyệt thư! Đó là văn bản pháp lý cao nhất để đoạn tuyệt quan hệ huyết thống. Một khi Tuyệt thư được đóng dấu đỏ của Kinh Triệu Doãn, Diệp Mạn sẽ hoàn toàn trở thành người dưng nước lã với Diệp phủ. Nàng sẽ không phải chịu bất kỳ sự sắp đặt nào của Diệp Quốc Minh nữa, cũng không phải gánh vác trách nhiệm phụng dưỡng những kẻ đã hút m.á.u mình. Nhưng đổi lại, một nữ t.ử yếu đuối đơn độc mang theo khối tài sản lớn bước ra khỏi gia tộc, con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy.

Diệp Quốc Minh nghe đến đây thì suýt chút nữa ngất xỉu. Lão trừng mắt nhìn đứa con gái mà lão luôn cho là nhu nhược, dễ bề thao túng. Lão không thể ngờ nàng lại tuyệt tình đến mức này. Nếu Tuyệt thư được lập, thanh danh của Diệp phủ coi như triệt để hủy hoại, lão sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ quan viên trong triều. Hơn nữa, khối hồi môn khổng lồ kia, lão và Mao Xảo Vân đã thèm khát từ lâu, nay lại trơ mắt nhìn nó bị mang đi sao?

"Không được! Ta không đồng ý!" Diệp Quốc Minh gào lên, nhào tới quỳ rạp xuống. "Đại nhân, thiên hạ vô thị phi để phụ mẫu (thiên hạ không có cha mẹ nào sai)! Nó là m.á.u thịt của ta, ta sinh nó ra, ta có quyền quyết định số phận của nó! Đòi lập Tuyệt thư là đại nghịch bất đạo, là sỉ nhục gia phong Đại Sở! Xin đại nhân bác bỏ!"

Doãn đại nhân có chút do dự. Luật pháp quả thực có quy định về Tuyệt thư, nhưng thường chỉ dùng khi con cái phạm tội tày đình bị gia tộc khai trừ, hiếm khi có chuyện con cái chủ động xin tuyệt giao với cha mẹ, đặc biệt lại là nữ t.ử.

Thấy sự chần chừ của Doãn đại nhân, Diệp Mạn khẽ cười gằn. Nàng biết, chỉ dựa vào đạo lý là chưa đủ để đả bại hoàn toàn rào cản phong kiến. Phải dùng đến lợi ích và sự đe dọa.

Nàng quay sang Diệp Quốc Minh, hạ giọng nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy: "Diệp đại nhân, ngài không đồng ý sao? Vậy có cần ta kể nốt chuyện ngài đã dùng mười vạn lượng sính lễ dơ bẩn kia để đút lót cho Lại bộ thị lang, nhằm mưu cầu chức Tuần phủ mạn Nam không? Hay là chuyện đệ đệ tốt Diệp Bảo Hoa của ta đã đ.á.n.h c.h.ế.t con trai của một thương nhân ngoại thành, và ngài đã dùng danh nghĩa quan phủ để lấp l.i.ế.m sự việc? Bằng chứng, ta có đủ cả. Chỉ cần ngài muốn, ta sẵn sàng dâng hết lên cho Doãn đại nhân hôm nay!"

Sắc mặt Diệp Quốc Minh nháy mắt trắng bệch như tờ giấy. Đồng t.ử lão co rụt lại, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả mảng lưng áo. Lão hoảng sợ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lẽo vô cơ của Diệp Mạn. Ánh mắt đó cho lão biết, nàng không hề nói đùa. Nha đầu này từ lúc nào đã nắm giữ nhiều bí mật trí mạng của Diệp phủ đến vậy?

Nếu những chuyện này bại lộ, không chỉ thanh danh mất hết, mà cái ghế quan lớn của lão, thậm chí cả mạng sống của cả nhà họ Diệp cũng khó giữ.

Chung Ý đứng bên cạnh, thu hết mọi biểu cảm của Diệp Mạn vào mắt. Khóe môi y khẽ nhếch lên một độ cung hứng thú. Một nữ t.ử không chỉ có dũng khí xé rách mặt nạ gia tộc, mà còn biết nắm thóp kẻ thù, dồn đối phương vào đường cùng không thể phản kháng. Nàng giống như một con phượng hoàng lửa đang tái sinh từ đống tro tàn của Diệp phủ, rực rỡ và nguy hiểm tột cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chung Ý nhàn nhạt bồi thêm một câu: "Doãn đại nhân, việc 'đổi hôn' ép gả cho kẻ sát nhân đã vi phạm nghiêm trọng đạo lý làm người. Thái hậu nương nương vốn luôn đề cao sự nhân từ, bảo vệ nữ lưu yếu thế. Nếu vụ án này được xử công minh, để một nữ t.ử vô tội thoát khỏi ma trảo, tin chắc rằng bề trên sẽ rất hài lòng."

Câu nói của Chung Ý như một liều t.h.u.ố.c trợ tim cho Doãn đại nhân. Vừa có cớ áp chế Diệp phủ, vừa có thể lấy lòng Thái hậu thông qua Chung thái y, cớ sao không làm?

Doãn đại nhân vỗ mạnh kinh đường mộc lần cuối, giọng nói vang dội quyết đoán: "Diệp Quốc Minh! Ngươi thân là quan viên triều đình, lại hành xử bất nghĩa, cấu kết với kẻ sát nhân, bức bách đích nữ. Nay Diệp Mạn tự nguyện từ bỏ gia phả, mang theo hồi môn của mẫu thân tự lập môn hộ, bản quan xét thấy hợp tình hợp lý, chuẩn y!"

"Người đâu, mang giấy b.út, lập Tuyệt thư!"

Bốn chữ "lập Tuyệt thư" vang lên như tiếng chuông báo t.ử cho sự kiêu ngạo của Diệp Quốc Minh. Lão mềm nhũn người, quỳ rạp trên mặt đất, hai mắt đờ đẫn nhìn nha dịch mang nghiên mực và tờ giấy đỏ ch.ót bước tới trước mặt.

Diệp Mạn đứng thẳng người dậy. Tà áo phiêu diêu trong gió lạnh của nha môn. Nàng từ trên cao rũ mắt nhìn xuống người cha hờ đang run rẩy, trong lòng không còn mảy may một gợn sóng. Trận chiến tâm lý căng thẳng nhất, màn vả mặt đau đớn nhất dành cho Diệp phủ, giờ phút này đã đến hồi kết thúc. Quá trình giằng co, nhẫn nhục, thu thập lợi thế cuối cùng cũng hóa thành một nhát d.a.o sắc bén, lưu loát cắt đứt vạn cân gông cùm.

Chỉ chờ một dấu vân tay điểm chỉ, nàng sẽ chính thức đập tan cái l.ồ.ng chim Diệp phủ, tung cánh bay vào một khoảng trời tự do, tự mình dùng số hồi môn kia để xây dựng một đế chế thuộc về riêng Diệp Mạn. Nàng không cần ai che chở, bởi chính nàng sẽ trở thành vương giả của cuộc đời mình.

Nha dịch bưng một khay gỗ sơn son cẩn xà cừ cung kính tiến đến. Trên khay đặt sẵn một nghiên mực đỏ tươi đượm mùi chu sa gay gắt và tờ giấy Tuyên Thành trắng muốt, bên trên nắn nót viết rành rành hai chữ "Tuyệt thư" nét mực hãy còn ướt sũng. Tiếng bước chân của nha dịch vang lên lộc cộc trên nền đá xanh lạnh lẽo, hòa cùng bầu không khí uy nghiêm, tĩnh mịch chốn công đường Kinh Triệu Doãn khiến những kẻ đang quỳ rạp dưới đất không khỏi rùng mình khiếp đảm.

Diệp Quốc Minh quỳ mọp ở vị trí trung tâm, hai tay chống xuống mặt đất run rẩy dữ dội như chiếc lá úa trong gió bấc. Lão ngước đôi mắt vằn vện tia m.á.u, đục ngầu sự hoảng loạn nhìn chằm chằm vào tờ giấy định mệnh kia. Chỉ cần điểm chỉ vào đó, danh tiếng cả một đời nho nhã, thanh liêm, trọng luân lý của lão sẽ triệt để tan tành theo mây khói. Lão sẽ trở thành trò cười, thành nỗi nhục nhã ê chề cho toàn bộ Kinh thành Đại Sở: một tên quan viên vì tham hư vinh mà ép đích nữ gả cho kẻ sát nhân tàn bạo, cuối cùng bị chính con gái ruột lôi ra giữa thanh thiên bạch nhật, mượn oai quan phủ để đoạn tuyệt quan hệ.