Đích Nữ Tuyệt Tình: Ôm Của Hồi Môn Gả Cho Nhiếp Chính Vương

Chương 13



Lâm Vĩ Dân cứng họng, mặt xám ngoét. Lão không ngờ Lâm Ý Vãn lại dám vạch trần toàn bộ sự thật nhơ nhuốc của Lâm phủ ngay trước cửa Tạ Vương Phủ.

Tống Hoài Thanh ôm hận trong lòng, quay sang quỳ lạy Tạ Lẫm, gào lên: "Cửu thúc! Ngài thấy rồi đấy, ả tiện nhân này điên rồi! Ả dám làm càn trước cửa Vương phủ của ngài! Xin Cửu thúc ra lệnh c.h.é.m đầu ả, lấy lại uy nghiêm cho hoàng thất!"

Bầu không khí bỗng chốc đóng băng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tạ Lẫm, chờ đợi cơn thịnh nộ của vị Diêm Vương sống.

Nhưng trái với dự đoán của Tống Hoài Thanh, Tạ Lẫm không hề phẫn nộ. Hắn thong thả bước xuống từng bậc thềm, mỗi bước đi như giẫm lên nhịp tim của đám người Lâm phủ. Hắn dừng lại bên cạnh Lâm Ý Vãn, một tay vươn ra, vòng qua chiếc eo thon nhỏ của nàng, kéo sát nàng vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình trong sự sững sờ của tất cả mọi người.

"Chém đầu nàng?" Tạ Lẫm lặp lại lời Tống Hoài Thanh, giọng nói trầm thấp nguy hiểm. "Ngươi đang dạy bổn vương cách làm việc sao, Tống Hoài Thanh?"

"Chất nhi... chất nhi không dám..." Tống Hoài Thanh run rẩy, cảm nhận được một luồng sát khí cuồn cuộn ép tới khiến hắn không thở nổi.

"Mở to đôi mắt ếch ngồi đáy giếng của ngươi ra mà nhìn." Tạ Lẫm hất cằm, bá khí ngút ngàn tuyên cáo. "Khế Ước Của Hồi Môn mà các ngươi thèm khát, đêm qua nàng đã tự tay giao cho bổn vương làm sính lễ. Bổn vương đã nhận. Từ nay về sau, toàn bộ tài sản đó thuộc về Tạ Vương Phủ."

Lâm Vĩ Dân nghe đến đây, hai chân mềm nhũn, ngã bệt xuống đất. Xong rồi. Khối tài sản khổng lồ ấy đã rơi vào tay Trấn Quốc Vương, Lâm phủ vĩnh viễn không còn cơ hội chạm vào một đồng bạc cắc nào nữa. Đám cưới của Lâm Ý Nhu và Tống Hoài Thanh cũng lấy đâu ra tiền để nở mày nở mặt?

Nhưng lời tiếp theo của Tạ Lẫm mới thực sự là đòn chí mạng đ.á.n.h nát chút tự tôn cuối cùng của Tống Hoài Thanh.

"Và người phụ nữ đang đứng bên cạnh ta đây..." Tạ Lẫm siết c.h.ặ.t vòng tay quanh eo Lâm Ý Vãn, ánh mắt sắc như chim ưng nhìn thẳng xuống kẻ đang quỳ dưới đất. "...chính là Trấn Quốc Vương Phi do đích thân bổn vương định đoạt. Là nữ chủ nhân duy nhất của Tạ Vương Phủ này!"

Đám đông xôn xao. Tống Hoài Thanh ngẩng phắt đầu lên, đồng t.ử giãn to tột độ. Hắn lắp bắp, không thể thốt nên lời: "Vương... Vương phi? Cửu thúc... ngài đang đùa sao? Cô ta là một kẻ bị từ hôn..."

"Kẻ cặn bã bị bỏ rơi là ngươi, không phải nàng." Tạ Lẫm lạnh nhạt ngắt lời. Hắn phẩy tay, hai tên hắc giáp thị vệ lập tức tiến lên, đè c.h.ặ.t vai Tống Hoài Thanh, ép hắn phải dập đầu sát xuống nền đá tảng.

"Theo gia quy của hoàng thất và Tống phủ, gặp Trấn Quốc Vương Phi, ngươi phải xưng hô thế nào?" Giọng Tạ Lẫm không lớn, nhưng uy áp nặng tựa thái sơn.

Mồ hôi lạnh của Tống Hoài Thanh túa ra như tắm. Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rỉ m.á.u. Bắt hắn phải quỳ lạy người con gái mà hắn từng khinh rẻ, từng âm mưu bức t.ử để cướp đoạt tài sản, đây chẳng khác nào dùng d.a.o lăng trì lóc từng miếng nhục nhã trên mặt hắn. Nhưng dưới sức mạnh tuyệt đối của Tạ Lẫm, hắn không có quyền phản kháng. Chỉ cần hắn nói một chữ "Không", đầu hắn sẽ lập tức lìa khỏi cổ.

Cả cơ thể Tống Hoài Thanh run lên bần bật. Hắn nhắm nghiền mắt, c.ắ.n nát cả sự kiêu ngạo của một thế t.ử, run rẩy dập đầu xuống thềm đá lạnh lẽo trước mũi giày thêu phượng hoàng của Lâm Ý Vãn.

"Chất nhi Tống Hoài Thanh... bái kiến... bái kiến Cửu Thẩm."

Bốn chữ thốt ra, khó khăn và nhục nhã như nuốt phải mảnh chai.

Lâm Ý Vãn đứng từ trên cao nhìn xuống, cảm giác sảng khoái tột độ chạy rần rần trong huyết quản. Nàng bật cười, tiếng cười trong trẻo vang vọng, xua tan đi mọi uất ức, tủi nhục của nguyên chủ đã từng phải chịu đựng trong sài phòng tăm tối. Nàng đã làm được. Nàng đã triệt để giẫm đạp lên lòng tự tôn của kẻ thù, dùng chính thân phận cao quý nhất để tát một cú trời giáng vào mặt đám người đạo đức giả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ngoan lắm, chất nhi." Lâm Ý Vãn kéo dài giọng, đầy vẻ trào phúng. "Lần sau gặp mặt, nhớ hành lễ cho đàng hoàng. Nếu không, Cửu thẩm đây sẽ thay Cửu thúc của ngươi dạy dỗ lại quy củ đấy."

Tống Hoài Thanh tức đến hộc m.á.u. Một ngụm m.á.u tươi trào ra từ khóe miệng, hắn gục xuống đất, hai mắt đỏ ngầu nhưng không dám ho he nửa lời.

Lâm Vĩ Dân lúc này đã hoàn toàn sụp đổ. Lão hiểu rằng, chọc giận Trấn Quốc Vương Phi, con đường quan lộ của lão xem như chấm dứt. Lâm phủ từ nay sẽ trở thành trò cười của cả kinh thành, mãi mãi không ngóc đầu lên nổi.

"Người đâu." Tạ Lẫm vung tay áo, lạnh lùng ra lệnh. "Đem cỗ quan tài rác rưởi này cùng đám người dơ bẩn này ném ra khỏi phạm vi Vương phủ. Kẻ nào còn lảng vảng trước cổng, đ.á.n.h gãy hai chân."

Thị vệ đồng thanh hô "Rõ", lập tức như lang như hổ xông lên, lôi xềnh xệch Tống Hoài Thanh và Lâm Vĩ Dân vứt ra đường cái. Cỗ quan tài gỗ tạp bị đập vỡ nát, mảnh gỗ bay tứ tung, đ.á.n.h dấu sự tàn lụi hoàn toàn của những mưu đồ dơ bẩn từ Lâm phủ. Tiếng hò reo, chế giễu của bá tánh vang lên không ngớt, tiễn bước đám người cặn bã ôm đầu m.á.u tháo chạy khỏi cổng Vương phủ.

Bên ngoài cổng lớn, gió thu thổi qua cuốn đi những bụi bặm cuối cùng.

Tạ Lẫm ra hiệu cho thị vệ đóng cổng. Tiếng kim loại va đập nặng nề vang lên, ngăn cách hoàn toàn thế giới xô bồ bên ngoài. Trong khoảng sân yên tĩnh được lát đá cẩm thạch trắng muốt, chỉ còn lại hai người.

Lâm Ý Vãn thở hắt ra một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp toàn thân. Nàng lùi lại một bước, định rút khỏi vòng tay của Tạ Lẫm theo phép tắc đàm phán đêm qua. Nhưng cánh tay bằng thép của hắn lại xiết c.h.ặ.t hơn, không cho nàng chút cơ hội trốn thoát nào.

Nàng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt thâm thúy, rực lửa của hắn đang nhìn mình chằm chằm.

"Vương gia, vở kịch đã tàn, ngài có thể buông thiếp ra được rồi." Nàng khẽ cười, đổi cách xưng hô một cách tự nhiên.

Tạ Lẫm cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên trán nàng. Bàn tay to lớn thô ráp vì cầm kiếm của hắn mơn trớn dọc theo gò má nàng, mang theo một sự dịu dàng trái ngược hoàn toàn với vẻ tàn nhẫn ban nãy.

"Vở kịch? Nàng cho rằng bổn vương rảnh rỗi đến mức cùng nàng diễn kịch trước mặt lũ kiến hôi đó sao?" Hắn trầm giọng, từng chữ kiên định vang lên. "Tạ Lẫm ta một lời nói ra, tứ mã nan truy. Sính lễ ta đã nhận, nàng đã gọi ta một tiếng phu quân, thì kiếp này, kiếp sau, nàng vĩnh viễn là Vương phi của ta, là nữ nhân duy nhất được đứng bên cạnh ta."

Đáy lòng Lâm Ý Vãn khẽ rung động. Nàng vốn chỉ định tìm một cái ô che mưa chắn gió, một thanh kiếm sắc bén để mượn đao g.i.ế.c người. Nhưng nhìn vào ánh mắt chân thành và bá đạo của người đàn ông trước mặt, nàng hiểu rằng, ván cược này, nàng đã thắng được cả một đời người.

Khóe môi nàng vẽ lên một nụ cười rực rỡ nhất, đôi mắt phượng ánh lên sự kiên định. Nàng chủ động vươn tay, vòng qua cổ hắn.

"Được. Nếu ngài đã dám nhận, thì Lâm Ý Vãn ta cũng dám gả. Quãng đời còn lại, giang sơn này, thiếp cùng ngài khuynh đảo."

Tạ Lẫm bật cười sảng khoái, cúi xuống phủ lấy đôi môi kiều diễm của nàng. Ánh nắng ban mai rọi xuống, phủ lên hai thân ảnh đang ôm c.h.ặ.t lấy nhau một tầng hào quang rực rỡ.

Mọi ân oán thế gian đã lùi lại phía sau. Từ hôm nay, Đại Càn Vương Triều không còn một Lâm Ý Vãn nhu nhược bị bắt nạt, mà chỉ có một Trấn Quốc Vương Phi sát phạt vạn trượng, một tay che trời, cùng trượng phu của mình đứng trên đỉnh cao quyền lực, nghễễ thị thiên hạ.

— HOÀN BỘ —