Lâm Vĩ Dân sợ đến mức mồ hôi lạnh tuôn ướt đẫm lưng áo, vội vàng dập đầu liên tục: "Vương gia bớt giận! Hạ quan ngàn vạn lần không dám! Chỉ là... hạ quan nghe nói đêm qua có một nghịch tặc to gan lớn mật, dám xông vào phủ đệ của ngài. Kẻ đó chính là đứa con gái bất hiếu Lâm Ý Vãn đã bị hạ quan gạch tên khỏi gia phả. Hạ quan sợ ả làm bẩn mắt ngài, nên đặc biệt mang quan tài đến đây để xin nhận xác ả về chôn cất, tạ tội với Vương gia!"
Tống Hoài Thanh cũng vội vã tiếp lời, giọng điệu ra vẻ bi thương nhưng đầy toan tính: "Cửu thúc, Ý Vãn dù sao cũng từng có hôn ước với chất nhi. Nay cô ta lầm đường lạc lối, bỏ mạng tại đây cũng là gieo gió gặt bão. Chỉ xin Cửu thúc rủ lòng thương, giao t.h.i t.h.ể và những vật tùy thân của cô ta cho chất nhi mang về xử lý, tránh để lại hậu họa."
Tạ Lẫm nheo mắt, sát khí trong đáy mắt càng lúc càng nồng đậm. "Nhận xác? Vật tùy thân?" Hắn bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm thấp nhưng mang theo hàn ý thấu xương. "Ai cho các ngươi lá gan tới Vương phủ của ta để đòi người?"
Tống Hoài Thanh ngơ ngác ngẩng đầu lên, chưa kịp hiểu ý của Tạ Lẫm thì một giọng nói trong trẻo, mang theo ý cười mỉa mai từ phía sau Tạ Lẫm truyền ra.
"Tống Thế t.ử quả nhiên là người có tình có nghĩa. Ta còn sống sờ sờ ra đây, thế mà ngươi đã vội vã mua sẵn quan tài cho ta rồi sao?"
Âm thanh quen thuộc ấy như một đạo thiên lôi giáng thẳng xuống đỉnh đầu Tống Hoài Thanh và Lâm Vĩ Dân. Bọn chúng trừng lớn mắt, không thể tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Từ phía sau vạt áo choàng của Tạ Lẫm, Lâm Ý Vãn chậm rãi bước ra.
Nàng không còn là bộ dạng tiều tụy, thoi thóp trong sài phòng ngày hôm qua. Nàng vận một bộ cẩm bào lụa đỏ rực rỡ, eo thắt đai ngọc đính minh châu, dung nhan kiều diễm rạng rỡ, đôi mắt phượng khẽ nhếch lên mang theo sự kiêu ngạo tột cùng. Đứng cạnh Tạ Lẫm cao lớn uy mãnh, khí chất của nàng không hề bị lu mờ, ngược lại còn hài hòa đến mức khiến người ta ch.ói mắt. Nhờ công hiệu của dòng Linh Tuyền trong ngọc bội không gian suốt một đêm thanh lọc, cơ thể nàng không chỉ hoàn toàn khỏe mạnh mà còn tỏa ra một luồng sinh khí bức người.
"Ý... Ý Vãn? Ngươi... ngươi chưa c.h.ế.t?" Lâm Vĩ Dân lắp bắp, ngón tay chỉ thẳng vào mặt nàng, gương mặt già nua trắng bệch như gặp quỷ.
"Làm sao có thể?" Tống Hoài Thanh thảng thốt lùi lại một bước, ánh mắt đảo điên. "Ngươi đột nhập Vương phủ... Cửu thúc tuyệt đối không dung tha cho kẻ ngoại đạo! Sao ngươi lại được ăn mặc như thế kia?"
Lâm Ý Vãn bước xuống một bậc thềm, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cỗ quan tài gỗ tạp, rồi ghim thẳng vào khuôn mặt đạo đức giả của Tống Hoài Thanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Làm các người thất vọng rồi." Nàng cong môi, nụ cười đẹp tựa mạn châu sa hoa nở rộ bên bờ hoàng tuyền. "Ta chẳng những không c.h.ế.t, mà còn sống vô cùng tốt. Tống Hoài Thanh, ngươi đến đây để đòi di vật của ta, hay thực chất là đang nhòm ngó Khế Ước Của Hồi Môn đang nằm trong tay ta?"
Bị nói trúng tim đen trước mặt bao nhiêu người, gương mặt Tống Hoài Thanh lúc đỏ lúc trắng. Hắn tức giận nghiến răng, khoác lên mình lớp vỏ bọc quân t.ử bị tổn thương: "Lâm Ý Vãn! Ngươi đường đường là khuê nữ, đêm hôm khuya khoắt lại dấn thân vào phủ đệ của nam nhân khác, ngủ lại qua đêm! Sự thanh bạch của ngươi đã mất, thể diện của Tống phủ ta cũng bị ngươi bôi tro trát trấu! Một tiện nhân lăng loàn như ngươi, có tư cách gì mà lớn tiếng?"
"Bốp!"
Một âm thanh chát chúa vang lên khiến tất cả mọi người nín thở.
Không đợi Tống Hoài Thanh dứt lời, Lâm Ý Vãn đã thuấn di một bước, mượn nội lực củng cố từ Linh Tuyền, tung một cái tát trời giáng thẳng vào mặt hắn. Cú tát mạnh đến mức Tống Hoài Thanh lảo đảo, khóe miệng rỉ m.á.u tươi, nửa bên mặt lập tức sưng vù, in hằn năm ngón tay đỏ ch.ót.
"Ngươi dám đ.á.n.h ta?!" Tống Hoài Thanh ôm lấy má, trừng mắt điên cuồng.
"Đánh chính là kẻ mặt dày vô sỉ như ngươi!" Lâm Ý Vãn rút từ trong ống tay áo ra một tờ giấy có điểm chỉ đỏ, thẳng tay ném lả tả vào mặt hắn. "Mở to cặp mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn cho kỹ! Đây là Tuyệt Hôn Thư ta đã bắt ngươi ký ngày hôm qua tại đại sảnh Lâm phủ! Giữa ta và ngươi đã ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn chút quan hệ nào! Ta ngủ ở đâu, làm gì, liên quan cái rắm gì đến Tống phủ nhà ngươi mà ngươi dám mở miệng sủa bậy?"
Tờ Tuyệt Hôn Thư rơi xuống đất, chữ viết rành rành minh chứng cho việc Tống Hoài Thanh đã bị từ hôn. Đám đông bá tánh bắt đầu tụ tập ngoài xa chỉ trỏ, bàn tán xôn xao. Tống Thế t.ử luôn tự hào là đệ nhất công t.ử kinh thành, nay lại bị một nữ t.ử ném giấy từ hôn vào mặt, còn bị tát trước bàn dân thiên hạ. Nhục nhã này tát cạn nước sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Lâm Vĩ Dân thấy tình hình vượt quá tầm kiểm soát, liền bày ra uy nghiêm của một người cha, quát lớn: "Nghịch nữ! Dù có từ hôn, ngươi vẫn mang họ Lâm! Ta là phụ thân của ngươi, ta lệnh cho ngươi lập tức giao nộp Khế Ước Của Hồi Môn rồi bước vào quan tài tự vẫn để tạ tội với liệt tổ liệt tông! Đừng để gia môn vì ngươi mà nhục nhã!"
Lâm Ý Vãn quay ngoắt lại, ánh mắt nhìn Lâm Vĩ Dân như nhìn một đống rác rưởi tởm lợm.
"Phụ thân? Ông cũng xứng xưng hai tiếng phụ thân với ta sao?" Nàng cười lạnh, thanh âm sắc như d.a.o. "Hôm qua tại Phủ Nha Kinh Triệu Doãn, dưới sự chứng kiến của vạn bá tánh, ta đã tung bằng chứng Đàm Thu Nguyệt tham ô, chứng minh Lâm Ý Nhu là con hoang của ông và ả tiện nhân đó trước khi bước vào cửa Lâm phủ. Giấy đoạn tuyệt quan hệ ông đã tận tay ký tên điểm chỉ! Từ giây phút đó, Lâm Ý Vãn ta không còn là người của Lâm gia! Các người vơ vét tài sản của mẫu thân ta, bức t.ử ta trong sài phòng chưa đủ, nay còn muốn mượn đao g.i.ế.c người đoạt đoạt của cải? Thật nực cười!"