Lâm Ý Vãn hừ lạnh, thân hình linh hoạt hơi nghiêng sang một bên dễ dàng né tránh cú vồ của Đàm Thu Nguyệt. Đồng thời, tay trái nàng vươn ra như chớp, chộp lấy b.úi tóc được chải chuốt cầu kỳ của mụ ta, giật mạnh ra phía sau.
"Á!" Đàm Thu Nguyệt ngửa cổ ra sau vì đau đớn, da đầu căng rát tưởng chừng như sắp bị lột ra.
Lâm Ý Vãn không dừng lại ở đó. Nàng nâng đầu gối phải lên, hung hăng thúc mạnh một cú vào bụng Đàm Thu Nguyệt. Cú thúc mang theo sức mạnh được cường hóa từ linh tuyền khiến nội tạng của mụ ta như muốn lộn nhào. Đàm Thu Nguyệt nôn khan một tiếng, cả người đổ ập xuống nền đất bẩn thỉu, ôm bụng co quắp lại như một con tôm luộc.
Chỉ trong chưa đầy ba nhịp thở, hai kẻ vừa vênh váo tự đắc đã bị đ.á.n.h gục thê t.h.ả.m ngay dưới chân Lâm Ý Vãn.
Lâm Ý Vãn từ từ đứng thẳng người lên. Nàng phủi nhẹ những cọng rơm rạ vương trên tà áo, phong thái ung dung, cao ngạo như một vị nữ vương đang nhìn xuống những kẻ sâu kiến. Nàng bước từng bước chậm rãi đến trước mặt Đàm Thu Nguyệt, mũi giày khẽ nâng cằm mụ ta lên.
"Bà nghĩ mình đang nói chuyện với ai hả, Đàm Thu Nguyệt?" Giọng nói của nàng đều đều, nhưng lại mang theo hàn khí buốt xương. "Bà tưởng bấy lâu nay lén lút hạ độc vào t.h.u.ố.c của ta, cấu kết với đôi cẩu nam nữ Tống Hoài Thanh và Lâm Ý Nhu là thần không biết quỷ không hay sao? Muốn cướp của hồi môn của ta? Các người thật sự nghĩ Lâm Ý Vãn này là miếng thịt mềm mặc cho kẻ khác xâu xé ư?"
Đàm Thu Nguyệt kinh hoàng tột độ. Mụ ta run rẩy nhìn Lâm Ý Vãn, hàm răng đ.á.n.h vào nhau lập cập. Bí mật hạ độc là chuyện mụ làm vô cùng kín kẽ, tại sao tiện nhân này lại biết? Hơn nữa, khí thế bức người, sát phạt quả quyết này... hoàn toàn không phải là con nhãi ranh nhát gan, yếu đuối thường ngày. Chẳng lẽ nó bị ma nhập rồi sao?
"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Đàm Thu Nguyệt thều thào, ánh mắt đầy sợ hãi. "Ngươi dám đ.á.n.h mẫu thân, đ.á.n.h muội muội... Phụ thân ngươi mà biết, lão gia nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"
"Lão già đó ư? Bà cứ việc gọi ông ta đến đây." Lâm Ý Vãn bật cười khinh miệt. Nàng cúi xuống, nhặt xấp Khế Ước Của Hồi Môn rơi trên mặt đất lên. Nàng lật qua lật lại vài trang, xác nhận giấy tờ vẫn còn nguyên vẹn, chưa hề có dấu điểm chỉ nào, liền gập gọn lại rồi cất kỹ vào trong n.g.ự.c áo.
Đây là vốn liếng để nàng lật tung cái kinh thành này, tuyệt đối không thể để rơi vào tay kẻ khác.
"Hôm nay, ta chỉ nương tay cho các người một bài học nhỏ." Lâm Ý Vãn xoay người, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Lâm Ý Nhu đang co rúm trong góc tường, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Đàm Thu Nguyệt. "Nhưng hãy nhớ kỹ, từ giờ phút này trở đi, kẻ nào dám động đến một cắc bạc của ta, ta sẽ c.h.ặ.t đứt tay kẻ đó. Muốn tính kế ta? Cứ chuẩn bị sẵn quan tài trước đi."
Nói xong, nàng không thèm nhìn lại hai mẹ con đang nằm bẹp dưới đất, sải bước dài tiến về phía cánh cửa sài phòng đang đóng hờ.
"Rầm!"
Lâm Ý Vãn tung một cú đá uy lực. Cánh cửa gỗ vốn đã mục nát không chịu nổi lực tác động mạnh, bị vỡ toang, bản lề gãy lìa rơi loảng xoảng xuống sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh nắng gay gắt của buổi ban trưa rọi thẳng vào mặt nàng, ch.ói lòa nhưng vô cùng ấm áp. Lâm Ý Vãn hít một hơi thật sâu không khí trong lành của thế giới bên ngoài. Phổi nàng hoạt động trơn tru, sức sống mãnh liệt tràn ngập khắp cơ thể.
Nàng bước qua bậu cửa, bỏ lại sau lưng bóng tối và sự hôi hám của sài phòng, cũng như bỏ lại hoàn toàn quá khứ nhu nhược của nguyên chủ.
Bên ngoài, tiếng bước chân rầm rập vang lên. Sự náo động lớn từ sài phòng đã kinh động đến đám gia đinh và nha hoàn trong phủ. Từ đằng xa, Lâm Vĩ Dân khoác áo choàng quan viên đang hầm hầm tức giận đi tới, bên cạnh ông ta là Tống Hoài Thanh với khuôn mặt đạo mạo nhưng đầy vẻ sốt sắng.
Bọn chúng đến để nhận "thành quả" đây mà.
Lâm Ý Vãn đứng thẳng người giữa sân, khóe môi nhếch lên một nụ cười rạng rỡ nhưng nguy hiểm tột cùng. Bàn tay nàng áp nhẹ lên n.g.ự.c áo, nơi cất giữ khối tài sản khổng lồ.
Muốn hủy hoại ta sao? Được thôi. Để xem hôm nay, là các người nuốt trọn tài sản của ta, hay là ta sẽ xé nát cái Lâm phủ này, ép Tống Hoài Thanh ngươi phải ói ra tờ Tuyệt Hôn Thư!
Trận
Ánh nắng rực rỡ của buổi ban trưa đổ dồn xuống khoảng sân rộng trước cửa sài phòng, hắt lên thân ảnh mảnh mai nhưng thẳng tắp như cây tùng của Lâm Ý Vãn. Nàng vừa bước qua ngưỡng cửa mục nát, đón lấy luồng sinh khí của thế giới bên ngoài, thì từ phía hành lang chạm trổ rồng phượng, một đám đông đã rầm rập kéo tới. Đi đầu không ai khác chính là Lâm Vĩ Dân, phụ thân trên danh nghĩa của nàng, vận quan phục uy nghi, sắc mặt hầm hầm sát khí. Sóng vai cùng ông ta là Tống Hoài Thanh – vị hôn phu thanh mai trúc mã, người bận áo gấm trắng muốt, đầu đội ngọc quan, toát lên vẻ nho nhã, đạo mạo của nhất giai t.ử thế gia.
Bọn họ mang theo mười mấy tên gia đinh lực lưỡng, tay lăm lăm gậy gộc, khí thế bừng bừng như muốn đi bắt phản tặc chứ không phải đến thăm một người con gái đang ốm thập t.ử nhất sinh.
Lâm Ý Vãn đứng yên tại chỗ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương. Nàng khẽ vuốt lại nếp áo đã sờn cũ, bàn tay áp nhẹ lên n.g.ự.c áo – nơi tờ Khế Ước Của Hồi Môn đang nằm ngoan ngoãn. Sức mạnh từ dòng Linh Tuyền trong không gian vẫn đang cuộn chảy rần rật trong từng huyết quản, quét sạch mọi tàn dư của căn bệnh hen suyễn và thứ độc d.ư.ợ.c mãn tính cặn bã kia. Giờ phút này, nàng không còn là con cừu non chờ làm thịt, mà là một Tu La bước ra từ địa ngục.
Tống Hoài Thanh nhìn thấy Lâm Ý Vãn đứng sừng sững giữa sân thay vì nằm thoi thóp trên đống rơm rạ, trong đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã bị hắn che giấu bởi vẻ mặt xót xa giả tạo. Hắn bước lên trước hai bước, buông một tiếng thở dài đầy bất đắc dĩ, giọng điệu trầm ấm, dịu dàng đến buồn nôn:
"Vãn Vãn, muội lại đang làm loạn cái gì vậy? Thân thể muội vốn dĩ ốm yếu, ta và bá phụ đã bàn bạc kỹ lưỡng rồi. Muội giữ lại ngần ấy cửa hàng, điền trang chỉ thêm lao lực, chi bằng cứ giao cho bá mẫu và Nhu nhi quản lý thay. Còn chuyện hôn sự… muội yên tâm, tuy ta nạp Nhu nhi làm bình thê, nhưng muội vẫn là người của Hầu phủ. Ta nhất định sẽ dành cho muội một chốn dung thân, không để muội phải chịu thiệt thòi."