Lời lẽ nghe qua thì thâm tình trọng nghĩa, nhưng từng câu từng chữ lại dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t. Dùng tiền hồi môn của nàng để nuôi cả nhà bọn chúng, cướp luôn vị trí chính thất, rồi bố thí cho nàng một góc xó xỉnh trong Hầu phủ như một kẻ ăn mày?
Cảm xúc uất ức, bi phẫn của nguyên chủ bỗng chốc trào dâng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, nhưng Lâm Ý Vãn lập tức dùng ý chí sắt đá của mình đè bẹp nó xuống. Nàng ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc như lưỡi đao lướt qua khuôn mặt thư sinh của Tống Hoài Thanh, bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo sự châm biếm tột cùng vang vọng khắp sân viện.
"Chốn dung thân?" Lâm Ý Vãn gằn từng chữ, âm cuối v.út cao mang theo sự khinh miệt. "Tống Hoài Thanh, da mặt của ngươi làm bằng gạch nung thành kinh đô hay sao mà dày đến vậy? Dùng tiền mồ hôi nước mắt của ngoại tổ phụ ta để lót đường cho con đường quan lộ của ngươi, lại còn muốn rước thứ nữ lăng loàn về đè đầu cưỡi cổ ta. Ngươi tưởng mình là hoàng thân quốc thích, hay là thần tiên hạ phàm mà đòi ta phải cung phụng?"
"Láo xược!" Lâm Vĩ Dân đập mạnh tay xuống lan can bằng gỗ lim, gân xanh trên trán nổi lên bần bật. "Đồ nghịch nữ! Ngươi học đâu ra cái thói ăn nói phường chợ b.úa, dám nh.ụ.c m.ạ Thế t.ử Hầu phủ như thế hả? Người đâu, lôi nó vào đại sảnh, gia pháp hầu hạ!"
Đúng lúc này, từ trong đống đổ nát của sài phòng, Đàm Thu Nguyệt và Lâm Ý Nhu lảo đảo dìu nhau bước ra. Khuôn mặt Đàm Thu Nguyệt in hằn năm ngón tay đỏ ch.ót, đầu tóc rối bù. Còn Lâm Ý Nhu thì tơi tả không kém, ả vừa thấy Tống Hoài Thanh đã như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, bổ nhào tới ôm chầm lấy cánh tay hắn, nước mắt tuôn rơi như mưa bóng mây:
"Hoài Thanh ca ca… Tỷ tỷ điên rồi! Tỷ ấy muốn bóp cổ mẫu thân, lại còn đ.á.n.h muội… Muội biết tỷ ấy hận muội, muội không dám tranh giành tình cảm của ca ca nữa đâu, xin ca ca cứu muội, tỷ ấy thực sự muốn g.i.ế.c người…"
Lâm Ý Nhu khóc lóc lê hoa đái vũ, thân hình mỏng manh run rẩy nép sát vào vòm n.g.ự.c Tống Hoài Thanh, thành công khơi dậy thói sĩ diện và lòng thương hoa tiếc ngọc của gã tra nam. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy eo ả, trừng mắt nhìn Lâm Ý Vãn bằng ánh mắt chán ghét tột độ:
"Lâm Ý Vãn! Ta vốn dĩ nể tình thanh mai trúc mã bao năm, muốn giữ lại cho cô chút thể diện. Không ngờ cô lại trở thành một ả độc phụ bụng dạ hẹp hòi, ra tay tàn độc với cả mẫu thân và muội muội ruột thịt. Một kẻ như cô, căn bản không xứng bước chân vào cửa Tống gia!"
"Ha… Thật khéo quá." Lâm Ý Vãn thong thả bước lên bậc thềm, tiến thẳng về phía đại sảnh uy nghi của Lâm phủ. Cử chỉ của nàng ung dung, cao ngạo như một vị nữ vương đang tuần tra lãnh địa của chính mình. Nàng quay đầu lại, ném cho bọn chúng một cái nhìn lạnh nhạt: "Vào đại sảnh đi. Chuyện từ hôn, đương nhiên phải làm cho đường đường chính chính. Nơi bẩn thỉu như thế này, không hợp để ta vứt rác."
Sự điềm tĩnh đến đáng sợ của nàng khiến Lâm Vĩ Dân và Tống Hoài Thanh khẽ giật mình, nhưng sự tức giận đã lấn át đi lý trí. Bọn chúng ra lệnh cho gia đinh áp sát, lùa nàng vào trong đại sảnh rộng lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bên trong đại sảnh, không khí trầm mặc và ngột ngạt. Lâm Vĩ Dân bước lên ngồi chễm chệ trên ghế chủ vị, Đàm Thu Nguyệt được nha hoàn đỡ đứng một bên, ánh mắt như rắn độc chằm chằm nhìn Lâm Ý Vãn. Tống Hoài Thanh vẫn ôm khư khư Lâm Ý Nhu, ra vẻ bảo bọc.
Lâm Ý Vãn đứng giữa sảnh đường, không hề có ý định quỳ xuống. Nàng thò tay vào tay áo, rút ra một miếng ngọc bội chạm trổ tinh xảo – tín vật đính ước mà Tống gia đã trao cho Lâm gia mười năm trước. Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người, nàng giơ cao miếng ngọc bội, rồi không chút do dự, ném mạnh xuống nền gạch đá hoa cương.
"Xoảng!"
Miếng ngọc quý giá vỡ tan tành thành trăm mảnh, văng tung tóe dưới chân Tống Hoài Thanh.
"Cô làm cái gì vậy?!" Tống Hoài Thanh giật nảy mình, sắc mặt tái mét. Miếng ngọc đó là bảo vật gia truyền của Hầu phủ, nàng thế mà dám đập nát nó!
"Làm cái gì sao?" Lâm Ý Vãn phủi phủi hai bàn tay, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn. "Tống Hoài Thanh, mở to cái đôi mắt ch.ó của ngươi ra mà nhìn cho rõ. Hôm nay, không phải Hầu phủ các người ghét bỏ ta, mà là ta, Lâm Ý Vãn, chê ngươi quá mức tởm lợm, chính thức vứt bỏ con ch.ó rách là ngươi! Ngay bây giờ, lập tức viết Tuyệt Hôn Thư cho ta!"
Cả đại sảnh rơi vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Từ trước đến nay, chỉ có nhà trai từ hôn nhà gái, làm gì có chuyện một nữ nhi khuê các dám đứng giữa nhà đập nát tín vật, sỉ nhục vị hôn phu và đòi Tuyệt Hôn Thư? Đây là sự sỉ nhục tày trời đối với Tống Hoài Thanh và cả Hầu phủ.
"Tiện nhân!" Lâm Vĩ Dân tức giận đến mức râu ria run rẩy, ông ta chỉ thẳng tay vào mặt Lâm Ý Vãn mắng c.h.ử.i. "Ngươi phản rồi! Ngươi dám hủy hoại thanh danh của Lâm phủ, làm đứt đoạn mối giao hảo với Hầu phủ! Hôm nay, nếu ngươi không quỳ xuống dập đầu nhận lỗi, giao toàn bộ Khế Ước Của Hồi Môn ra đây để bồi thường cho Nhu nhi, ta sẽ lập tức mở từ đường, gạch tên ngươi khỏi gia phả! Ta xem một kẻ bị đuổi khỏi gia tộc như ngươi, bước ra khỏi cánh cửa này thì làm sao sống sót!"
Gạch tên khỏi gia phả. Ở cái thời đại này, một người phụ nữ bị đuổi khỏi nhà họ, không có nơi nương tựa, chẳng khác nào bị kết án t.ử hình, phải chịu muôn vàn lời phỉ nhổ của thế gian. Lâm Vĩ Dân đắc ý cho rằng đòn đ.á.n.h này đủ để bóp c.h.ế.t sự phản kháng của nữ chính.