Đích Nữ Y Phi: Vương Gia, Ta Chỉ Làm Thế Thân Nhận Tiền

Chương 1



Lạnh.

Cái lạnh thấu xương ngấm vào từng thớ thịt, hòa cùng mùi m.á.u tanh nồng nặc sộc thẳng vào khoang mũi khiến Tống Ninh bừng tỉnh. Cơn đau xé rách da thịt từ vùng lưng và hai cánh tay truyền đến đại não một cách rõ nét, chân thực đến mức nàng suýt chút nữa lại ngất lịm đi.

"Ào!"

Một chậu nước muối lạnh buốt tát thẳng vào mặt nàng. Tống Ninh hít ngược một ngụm khí lạnh, đôi mắt khó nhọc mở ra. Đập vào mắt nàng không phải là trần nhà trắng toát của phòng phẫu thuật tại Bệnh viện Hoa Trung, cũng không phải ánh đèn mổ quen thuộc, mà là những bức tường đá rêu phong tăm tối, loang lổ vết m.á.u khô. Xung quanh là vô số những hình cụ quái dị, sắc nhọn, tỏa ra hàn khí rợn người.

Nàng đang bị trói gô trên một giá chữ thập bằng gỗ lim, hai tay bị kéo căng đến mức khớp xương kêu răng rắc.

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, một dòng ký ức xa lạ, khổng lồ như thác lũ điên cuồng tràn vào tâm trí nàng.

Đại Sở Vương Triều. Tô Vương Phủ. Hình Đường.

Nàng, Tống Ninh – Viện trưởng khoa ngoại tim mạch trẻ tuổi nhất giới y học hiện đại, người vừa hoàn thành xong dự án "Dược tễ số hai" chấn động toàn cầu, vậy mà lại c.h.ế.t vì kiệt sức trong phòng thí nghiệm, xuyên không vào thân xác của đích nữ phủ Tống Thượng thư.

Nguyên chủ cũng tên Tống Ninh, nhưng lại nổi tiếng là một kẻ phế vật, yếu đuối, u mê đem lòng si tình Nhiếp Chính Vương Tô Thần Hạo. Hôm nay, nguyên chủ lấy hết can đảm mang một bát sâm thang đến Noãn Các để hiếu kính Tô Lão Vương gia – ông nội của Tô Thần Hạo, hy vọng ghi điểm trong mắt người thương. Nào ngờ, sâm thang vừa hạ xuống, Lão Vương gia bỗng nhiên hộc m.á.u đen, ôm n.g.ự.c ngã gục, mạch đập thoi thóp rồi rơi vào hôn mê sâu.

Thái Y Viện lập tức được triệu đến. Dưới sự dẫn dắt của Phó Nhụy – nữ y quan được mệnh danh là kỳ tài y học đương thời, kết luận được đưa ra: Lão Vương gia trúng kịch độc trong sâm thang, chất độc đã chạy vào tâm mạch, vô phương cứu chữa.

Thế là, nguyên chủ bị lôi xềnh xệch đến Hình Đường, chịu đủ mọi nhục hình tra khảo. Cơ thể yếu ớt của một khuê các thiên kim không chịu nổi ba mươi roi mây tẩm nước muối, đã trút hơi thở cuối cùng trong uất ức, nhường chỗ cho linh hồn của Tống Ninh hiện đại nhập vào.

"Vương gia, Tống tiểu thư đã tỉnh." Một giọng nói ồm ồm của tên đao phủ vang lên bên tai.

Tống Ninh khó nhọc ngẩng đầu lên. Xuyên qua mái tóc rối bù bết dính mồ hôi và m.á.u, nàng nhìn thấy một nam nhân đang ngồi trên chiếc ghế thái sư khảm ngọc ở chính giữa Hình Đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hắn mặc một thân hắc y thêu kim tuyến họa tiết mãng xà c.ắ.n nuốt mây trời. Dung mạo hắn tuấn mỹ tựa như tác phẩm điêu khắc hoàn hảo nhất của tạo hóa, nhưng ngũ quan lại tỏa ra sát khí ngập trời, lạnh lẽo như Tu La bò lên từ địa ngục. Đôi mắt phượng hẹp dài đen thẳm của hắn ghim c.h.ặ.t lấy nàng, mang theo sự tàn nhẫn và chán ghét đến tột cùng.

Tô Thần Hạo – Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã của Đại Sở, kẻ nắm trong tay quyền sinh sát, đạp trên núi thây biển m.á.u mà đi lên.

Đứng bên cạnh hắn là một thiếu nữ dung mạo thanh tú, vận y phục trắng muốt tinh khôi, khí chất thanh thuần thoát tục như đóa bạch liên hoa không vướng bụi trần. Đó chính là Phó Nhụy.

Thấy Tống Ninh tỉnh lại, Phó Nhụy khẽ c.ắ.n môi dưới, hốc mắt ửng đỏ, tiến lên nửa bước với dáng vẻ đầy xót xa: "Tống tiểu thư, ngươi hà tất phải bướng bỉnh như vậy? Ngươi vì muốn được Vương gia chú ý mà không từ thủ đoạn, nhưng Lão Vương gia là bậc trưởng bối đức cao vọng trọng, sao ngươi nỡ hạ độc thủ? Hiện tại Lão Vương gia mạch tượng đã đứt đoạn, sắc mặt tím tái, Thái Y Viện chúng ta đã dốc cạn sức lực cũng không thể ép chất độc ra ngoài. Ngươi mau giao t.h.u.ố.c giải ra đi, họa may Vương gia còn nương tay cho ngươi một con đường sống."

Từng câu từng chữ của Phó Nhụy nghe thì như đang khuyên can, nhưng thực chất lại là những nhát d.a.o găm đ.â.m thẳng vào tội danh mưu sát của Tống Ninh, đồng thời khéo léo phủi sạch trách nhiệm cứu chữa thất bại của Thái Y Viện.

Nghe đến Lão Vương gia, sát ý quanh người Tô Thần Hạo bùng nổ. Hắn bóp nát chén trà bằng gốm sứ trong tay, mảnh vỡ găm vào da thịt nhưng hắn dường như không thấy đau. Giọng nói trầm khàn, lạnh lẽo vang lên, tựa như phán quyết của t.ử thần:

"Không giao t.h.u.ố.c giải, lăng trì lóc thịt. Băm vằm t.h.i t.h.ể ả ném cho ch.ó sói ăn."

Tên đao phủ nhận lệnh, lập tức rút ra một con d.a.o găm sáng loáng, tiến từng bước về phía Tống Ninh.

Mùi t.ử vong áp sát. Trái tim Tống Ninh đập liên hồi, nhưng bộ não của một bác sĩ ngoại khoa từng đứng trên hàng nghìn ca phẫu thuật sinh t.ử lại trở nên tỉnh táo và lạnh lùng hơn bao giờ hết.

C.h.ế.t ư? Nàng vừa mới sống lại, tuyệt đối không thể c.h.ế.t một cách lãng nhách và oan uổng như thế này được!

Nàng lục lọi lại toàn bộ ký ức của nguyên chủ về khoảnh khắc Lão Vương gia ngã gục. Sắc mặt tím tái, hộc m.á.u đen, tay ôm c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c trái, thở dốc ngắt quãng, tĩnh mạch cổ nổi rõ...

Với tư cách là chuyên gia tim mạch hàng đầu, Tống Ninh lập tức nhận ra điểm bất thường. Đây tuyệt đối không phải là triệu chứng của ngộ độc thông thường! Nếu là kịch độc như thạch tín hay hạc đỉnh hồng, nạn nhân sẽ sùi bọt mép, niêm mạc lở loét hoặc co giật toàn thân. Triệu chứng của Lão Vương gia rõ ràng là hội chứng chèn ép tim cấp tính (Cardiac Tamponade) hoặc có dị vật can thiệp trực tiếp làm tắc nghẽn động mạch vành!