Sâm thang chỉ là cái cớ. Có kẻ đã ra tay hạ sát Lão Vương gia ngay trong lúc hỗn loạn đó. Và kẻ duy nhất có cơ hội tiếp cận, bắt mạch, châm cứu cho ông ta lúc đó... chính là ả nữ y quan đang đứng bộ dạng xót thương kia!
"Dừng tay..."
Giọng nói của Tống Ninh vang lên, vô cùng mỏng manh vì cổ họng khô khốc, nhưng lại mang theo một sự kiên định đến gai người.
Tên đao phủ khựng lại, theo bản năng quay đầu nhìn về phía Tô Thần Hạo.
Tống Ninh c.ắ.n c.h.ặ.t răng, dồn chút sức lực cuối cùng của cỗ thân xác rách nát này, kiêu ngạo ngẩng phắt đầu lên. Mái tóc đen xõa tung ra phía sau, để lộ sườn mặt dính m.á.u nhưng vẫn toát lên vẻ quật cường, lạnh lẽo. Đôi mắt nàng không còn sự si mê, yếu đuối thường ngày, mà rực sáng một ngọn lửa sắc bén, phẳng lặng nhìn thẳng vào mắt Tô Thần Hạo, không hề né tránh.
Khoảnh khắc góc nghiêng ấy đập vào mắt Tô Thần Hạo, đồng t.ử hắn đột ngột co rút mạnh. Trái tim vốn lạnh như băng của vị Nhiếp Chính Vương bỗng dưng lỡ nhịp.
Giống... Quá giống!
Ánh mắt bướng bỉnh không cam chịu đó, sườn mặt thanh tú quật cường đó, hoàn toàn trùng khớp với hình bóng "Ánh trăng sáng" đã cứu mạng hắn trong đêm tuyết lở mười năm trước. Người con gái ấy cũng từng nhìn hắn bằng ánh mắt như thế, rồi biến mất không dấu vết, trở thành chấp niệm điên cuồng nhất trong cuộc đời hắn.
Trước đây, Tống Ninh lúc nào cũng cúi gằm mặt, rụt rè, hèn mọn bám đuôi hắn, khiến hắn chỉ thấy buồn nôn. Nhưng bây giờ, cái ngẩng đầu này lại vô tình x.é to.ạc bức màn ký ức của hắn.
Thấy Tô Thần Hạo thất thần, Phó Nhụy đứng bên cạnh lập tức cảm nhận được nguy cơ. Nàng ta là kẻ chuyên bắt chước phong thái của "Ánh trăng sáng" để được Vương gia ưu ái, làm sao không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của hắn lúc này?
"Vương gia!" Phó Nhụy vội vàng tiến lên, cố tình chắn ngang tầm nhìn của Tô Thần Hạo, giọng điệu vội vã: "Tống tiểu thư tâm thuật bất chính, lúc này lên tiếng chắc chắn lại muốn dùng lời xảo trá để kéo dài thời gian. Lão Vương gia đang thoi thóp trên Noãn Các, chúng ta không thể để ả lừa gạt thêm nữa, xin Vương gia mau ch.óng hành hình để an ủi vong linh..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Câm miệng!"
Một tiếng quát lạnh thấu xương vang lên, cắt đứt lời Phó Nhụy. Nhưng người lên tiếng không phải Tô Thần Hạo, mà là Tống Ninh.
Nàng gượng cười, nụ cười mỉa mai, khinh miệt hiện rõ trên khóe môi rỉ m.á.u. Nàng nhìn chằm chằm vào Phó Nhụy, gằn từng chữ:
"An ủi vong linh? Ông nội của Vương gia vẫn chưa c.h.ế.t, ngươi lấy tư cách gì mà đòi an ủi vong linh? Thái Y Viện các ngươi là một lũ phế vật, y thuật không tinh, chẩn đoán sai lầm lại dám mở miệng vu oan giá họa!"
Lời vừa dứt, cả Hình Đường chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc. Đám thị vệ hít một ngụm khí lạnh. Đích nữ nhà họ Tống điên rồi sao? Dám mắng c.h.ử.i kỳ tài y học Phó Nhụy, lại còn dám nói Thái Y Viện là phế vật trước mặt Nhiếp Chính Vương?
Sắc mặt Phó Nhụy thoắt xanh thoắt trắng, tức giận đến mức ngón tay run rẩy, chỉ thẳng vào mặt Tống Ninh: "Ngươi... Ngươi ngậm m.á.u phun người! Chính tay ta đã bắt mạch cho Lão Vương gia, mạch tượng tuyệt vi, sắc mặt tím tái, rõ ràng là phong hàn nhập tâm do trúng độc. Ngươi không biết chút y thuật nào lại dám ở đây ngông cuồng làm càn?"
"Phong hàn nhập tâm?" Tống Ninh cười nhạt, ánh mắt như nhìn một con hề: "Ngươi bắt mạch kiểu gì mà không nhận ra Lão Vương gia bị tắc nghẽn tâm mạch, khí huyết đảo ngược? Nếu trúng độc vào sâm thang, độc tính đi qua tỳ vị, sắc mặt phải là xanh đen hoặc xám xịt, viền môi có m.á.u bầm lở loét. Nhưng Lão Vương gia lại sắc mặt tím tái, tĩnh mạch cổ sưng phồng, hô hấp ngắt quãng. Đây là dấu hiệu của ngoại vật chèn ép huyệt đạo quanh tim, khiến m.á.u không thể lưu thông! Ngươi thân là y quan, không tìm cách đả thông tâm mạch, lại dùng phương pháp giải độc vớ vẩn để chữa trị, khác nào trực tiếp đẩy ông ấy vào chỗ c.h.ế.t?!"
Những thuật ngữ nửa hiện đại, nửa cổ đại được Tống Ninh khéo léo chuyển hóa thành ngôn ngữ y lý sắc bén, giáng từng đòn chí mạng vào lập luận của Phó Nhụy.
Phó Nhụy lùi lại một bước, trong lòng dâng lên một cỗ hoảng loạn tột độ. Tại sao ả phế vật này lại biết Lão Vương gia bị chèn ép tâm mạch? Không thể nào! Chuyện ả lén dùng "Từ Châm Đoạt Mệnh" cắm vào huyệt đạo của Lão Vương gia làm sao có thể bị phát hiện? Chắc chắn ả ta chỉ đang nói bừa!
"Vương gia! Ngài đừng nghe ả yêu ngôn hoặc chúng!" Phó Nhụy quay sang Tô Thần Hạo, nước mắt chực trào: "Thần nữ dùng danh dự của Thái Y Viện ra đảm bảo, Lão Vương gia chắc chắn trúng độc. Ả ta đang cố ý nói hươu nói vượn để thoát tội c.h.ế.t!"
Lúc này, ánh mắt Tô Thần Hạo đã khôi phục lại sự lạnh lẽo thường ngày, nhưng sâu thẳm bên trong lại cuộn trào những tia hứng thú khó dò. Hắn chậm rãi đứng lên, hắc bào khẽ lay động, đôi chân thon dài bước từng bước vững chãi đến trước mặt Tống Ninh.