Tống Ninh đứng lặng yên quan sát màn kịch đổi ngôi này, trong lòng dâng lên một cỗ sảng khoái khó tả. Lớp mặt nạ giả tạo của trà xanh đã bị xé rách, quân cờ lật kèo đã được tung ra một cách hoàn mỹ. Nhưng cô biết, chỉ dựa vào một cây kim và vài lời suy luận, vẫn chưa đủ để đập nát hoàn toàn đường lui của kẻ có hậu thuẫn như Phó Nhụy.
Cô cần một bằng chứng thép, một nhát d.a.o chí mạng khiến ả vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên được.
Tống Ninh hít sâu một hơi, thẳng lưng, ánh mắt chĩa thẳng vào Phó Nhụy đang run rẩy trên mặt đất. Trò chơi vả mặt, bây giờ mới thực sự đi vào đoạn gay cấn nhất.
Không gian trong Noãn Các lúc này tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng nến sáp cháy nổ lách tách. Mùi huân hương an thần vốn dĩ ngột ngạt giờ đây đã bị mùi m.á.u tanh nhàn nhạt trên người Tống Ninh lấn át. Cô đứng đó, gầy guộc, tàn tạ trong bộ y phục rách nát của tù nhân Hình Đường, nhưng bóng lưng lại thẳng tắp như một thanh kiếm vừa rút khỏi vỏ, tỏa ra luồng khí thế bức người.
Tống Ninh bước lên một bước, đôi bàn chân trần rướm m.á.u in từng dấu đỏ nhạt trên nền đá cẩm thạch lạnh lẽo. Cô cúi xuống, nhặt cây "Từ Châm Đoạt Mệnh" đang nằm lăn lóc dưới đất lên, giơ ra trước mặt Tô Thần Hạo.
"Vương gia, ngài là người thống lĩnh ba quân, quyền sinh sát nắm trong tay, tâm tư cẩn mật không ai bằng. Ngài thử dùng cái đầu lạnh của mình mà suy nghĩ xem," Giọng Tống Ninh vang lên rành rọt, không hề có chút run rẩy hay e sợ nào của một kẻ vừa bước ra từ quỷ môn quan. "Ta bị trói gô ở Hình Đường suốt ba ngày ba đêm. Bọn cai ngục của ngài đã lột sạch trang sức, lục soát không sót một tấc áo, dùng roi mây và muối xát lên người ta. Nếu ta thực sự giấu một cây kim châm dài đến ba thốn, tẩm bột từ thạch nặng nề như thế này trong người, liệu ta có thể qua mắt được đám thuộc hạ tinh anh của ngài không?"
Tô Thần Hạo nheo mắt, ánh nhìn sắc như d.a.o lướt qua cơ thể đầy rẫy vết thương của Tống Ninh. Lời cô nói vô cùng sắc bén, đ.á.n.h thẳng vào logic cơ bản nhất. Hắn là người luyện võ, dĩ nhiên hiểu rõ một vật mang từ tính mạnh như Từ Châm nếu giấu trong lớp áo mỏng manh kia, tuyệt đối sẽ bị đám cai ngục phát hiện ngay từ lúc lục soát.
Thấy ánh mắt Tô Thần Hạo có sự d.a.o động, Phó Nhụy đang nằm bẹp dưới đất lập tức hoảng loạn. Ả vội vàng bò tới, túm lấy vạt áo đen thêu kim tuyến của hắn, nước mắt giàn giụa: "Thần Hạo ca ca! Ngài đừng nghe ả tiện nhân này giảo biện! Ả là yêu nữ! Y thuật của ả toàn là tà đạo! Chắc chắn ả đã dùng tà thuật để giấu cây kim đó vào Noãn Các hòng vu oan cho muội! Muội đường đường là y nữ xuất sắc nhất Thái Y Viện, sao có thể dùng loại hung khí hạ lưu này để hại Lão Vương gia chứ?"
"Thái Y Viện?" Tống Ninh bật cười. Nụ cười của cô mang theo sự trào phúng tột độ, như thể đang nhìn một con hề múa may quay cuồng trên sân khấu. "Phó y nữ, cô tự hào về cái danh Thái Y Viện của mình lắm sao? Vậy thì tốt, hôm nay ta sẽ dùng chính quy củ của Thái Y Viện để lột sạch lớp da mặt giả tạo của cô!"
Dứt lời, Tống Ninh quay ngoắt sang nhìn Tô Thần Hạo, ánh mắt rực sáng sự tự tin tuyệt đối: "Vương gia, người của Thái Y Viện khi hành nghề đều có một bộ kim châm tùy thân được chế tác độc quyền. Mỗi bộ kim đều được khắc ký hiệu riêng và có số lượng cố định để tránh nhầm lẫn. Ta muốn ngài lập tức sai người mang hộp y cụ của Phó Nhụy vào đây!"
Nghe đến hai chữ "hộp y cụ", sắc mặt Phó Nhụy thoắt cái trắng bệch như giấy. Đôi môi ả run lên bần bật, bàn tay đang nắm vạt áo Tô Thần Hạo bất giác nới lỏng. Sự biến hóa vi diệu trong biểu cảm của ả không thể qua mắt được một kẻ sành sỏi như Tô Thần Hạo.
Sát khí trong mắt vị Nhiếp Chính Vương bùng lên. Hắn hất tay áo, giọng nói lạnh lẽo như sương giá mùa đông truyền ra ngoài cửa: "Người đâu! Mang hộp y cụ của Phó Nhụy vào đây. Không được thiếu sót bất cứ thứ gì!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Rõ!" Tiếng thị vệ đáp lời rền vang.
Chỉ chưa đầy nửa khắc sau, một thị vệ thân tín đã bưng chiếc hộp gỗ t.ử đàn khảm xà cừ bước vào, cung kính đặt lên chiếc bàn tròn giữa phòng. Đây chính là hộp y cụ mà Phó Nhụy luôn mang theo bên mình, biểu tượng cho thân phận y nữ cao quý của ả.
Phó Nhụy nhào tới, định giang tay ôm lấy chiếc hộp: "Không được! Đây là đồ ngự tứ của Thái Y Viện, kẻ hèn mọn như ngươi không được phép động vào..."
"Cút ra!" Tô Thần Hạo gầm lên, vung tay tung một luồng nội kìm hất văng Phó Nhụy ra xa thêm vài thước. Hắn bước tới, tự tay mở tung nắp hộp gỗ t.ử đàn.
Bên trong, trên lớp lụa đỏ thượng hạng, những cây kim châm cứu bằng bạc được xếp ngay ngắn thành từng hàng theo thứ tự từ nhỏ đến lớn. Lấp lánh, tinh xảo và hoàn mỹ.
Tống Ninh kéo lê bước chân đi tới, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Cô lướt ngón tay thon dài, dính đầy vết m.á.u khô qua từng hàng kim châm, rồi đột ngột dừng lại ở hàng thứ ba.
"Vương gia, ngài nhìn cho kỹ." Tống Ninh gõ ngón tay xuống lớp lụa đỏ. "Bộ kim châm của Thái Y Viện quy định có ba mươi sáu cây, chia làm chín loại kích cỡ. Hàng thứ ba này là nơi đặt loại kim tấc rưỡi dùng cho các huyệt vị sâu. Nhưng hiện tại, hàng này chỉ có ba cây. Vị trí thứ tư... đang trống không."
Đồng t.ử Tô Thần Hạo co rụt lại. Quả thật, trên lớp lụa đỏ có một rãnh lõm xuống, chứng tỏ trước đó từng có một vật được đặt ở đây, nhưng nay đã biến mất. Hơn nữa, kích thước của cái rãnh lõm đó khớp hoàn hảo với cây "Từ Châm Đoạt Mệnh" mà Tống Ninh đang cầm trên tay.
"Ta... ta đ.á.n.h rơi!" Phó Nhụy lắp bắp, mồ hôi hột túa ra ướt đẫm trán. Ả cố gắng vắt óc tìm một lý do hợp lý. "Hôm qua lúc châm cứu cho Lão Vương gia, ta đã sơ ý làm rơi một cây kim bạc. Cây kim màu đen kia tuyệt đối không phải của ta! Chắc chắn là Tống Ninh đã tráo đổi để hãm hại ta!"
"Đánh rơi?" Tống Ninh cười lớn, tiếng cười trong trẻo nhưng mang theo lực sát thương trí mạng. "Cô tưởng Vương gia là kẻ ngu sao? Một y nữ làm rơi kim châm bên cạnh giường bệnh của bậc vương giả mà không báo cáo, không tìm kiếm, cứ thế bỏ qua? Quy tắc của Thái Y Viện dạy cô cẩu thả như vậy từ bao giờ?"
Tống Ninh không để cho Phó Nhụy có cơ hội thở dốc, cô lập tức tung ra đòn tấn công tiếp theo. Bác sĩ ngoại khoa hiện đại khi đứng trên bàn mổ cần sự chính xác tuyệt đối, và khi vả mặt kẻ thù, logic của cô cũng c.h.ặ.t chẽ không một kẽ hở.
"Cô bảo ta tráo đổi? Được, vậy ta sẽ cho cô tâm phục khẩu phục!" Tống Ninh xoay người, chỉ thẳng vào n.g.ự.c Lão Vương gia đang nằm hô hấp đều đặn trên giường. "Vương gia, ngài có thể tự mình kiểm tra. Vết thương do cây Từ Châm này để lại nằm ở huyệt Cưu Vĩ, ngay sát màng ngoài tim. Nhưng điều đáng nói ở đây là góc độ đ.â.m kim."