Đích Nữ Y Phi: Vương Gia, Ta Chỉ Làm Thế Thân Nhận Tiền

Chương 10



Một luồng sát khí bạo liệt bùng nổ từ người Tô Thần Hạo. Nhiệt độ xung quanh dường như giảm xuống dưới điểm đóng băng. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào cây Từ Châm, đôi bàn tay cuộn tròn thành nắm đ.ấ.m phát ra tiếng rắc rắc rợn người. Vương phủ của hắn, nơi canh phòng cẩn mật như thùng sắt, vậy mà lại có kẻ dám giở trò ám toán ngay dưới mí mắt hắn!

"Ai làm?" Tô Thần Hạo gầm lên một tiếng trầm đục, âm thanh mang theo uy áp nhường này đủ khiến đám ám vệ đồng loạt quỳ rạp xuống đất.

Tống Ninh không đáp ngay, chỉ chậm rãi lia ánh mắt mang theo ba phần trào phúng, bảy phần khinh miệt về phía Phó Nhụy.

Bị ánh mắt sắc lẹm của Tống Ninh đ.â.m trúng, lại cảm nhận được cơn thịnh nộ ngập trời của Tô Thần Hạo đang chực chờ bộc phát, tâm lý của Phó Nhụy bắt đầu xuất hiện vết nứt. Ả ta biết rõ, nếu không ra tay trước để c.ắ.n ngược lại, bản thân sẽ vạn kiếp bất phục.

"Ngươi... ngươi nói bậy!" Phó Nhụy đột ngột hét lên, giọng điệu run rẩy đầy bi phẫn. Ả lảo đảo lao tới, hai tay gắt gao bám lấy vạt áo của Tô Thần Hạo, nước mắt lã chã tuôn rơi như mưa mùa hạ. "Thần Hạo ca ca, huynh đừng nghe ả tiện nhân này ngậm m.á.u phun người! Ả ta đang nói hươu nói vượn để chạy tội đấy!"

Phó Nhụy quay ngoắt sang nhìn Tống Ninh, chỉ tay thẳng vào mặt cô, giọng the thé: "Tống Ninh! Ngươi vì mang danh mưu sát Lão Thái gia nên bị phạt ở Hình Đường, trong lòng sinh ra oán hận. Ngươi mượn cớ chữa bệnh, thực chất là lén mang theo cây kim độc này giấu trong người. Đợi khi cửa phòng đóng lại, ngươi tự biên tự diễn, ném cây kim này ra rồi bịa đặt ra cái gì mà Từ Châm Đoạt Mệnh, quy chụp rằng có kẻ hãm hại Lão Vương gia, nhằm mục đích tẩy trắng cho bản thân ngươi!"

Lời chối cãi của Phó Nhụy vừa thốt ra, không ít ám vệ xung quanh cũng bắt đầu xì xào. Phải rồi, Tống Ninh vốn là tội nhân, lời của nàng ta làm sao có thể dễ dàng tin tưởng? Huống hồ, Phó Nhụy luôn mang danh y nữ hiền lương, y thuật nổi danh ở Thái Y Viện, lại có mối giao tình sâu đậm với Vương gia từ nhỏ. Giữa hai người, cán cân niềm tin nghiêng về ai là điều quá rõ ràng.

Tô Thần Hạo cụp mắt nhìn Phó Nhụy đang khóc lóc lê hoa đái vũ bên chân mình. Khuôn mặt thanh tú, yếu đuối ấy mỗi khi rơi lệ luôn khiến hắn nhớ đến cô bé năm xưa đã cứu mạng hắn trong đêm tuyết lạnh. Sự mềm lòng theo thói quen lại trỗi dậy. Hắn từ từ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Tống Ninh một lần nữa nhuốm màu nghi kỵ và nguy hiểm.

"Ngươi có gì để giải thích cho lời buộc tội này không, Tống Ninh?" Tô Thần Hạo lạnh nhạt hỏi, giọng điệu như một Diêm Vương đang mở phiên tòa phán xét.

Đứng trước sự lật lọng trơ trẽn của Phó Nhụy và ánh mắt hoài nghi của Tô Thần Hạo, Tống Ninh không hề tỏ ra hoảng hốt. Ngược lại, cô bật cười. Nụ cười trong trẻo nhưng mang theo mười phần khinh bỉ vang vọng trong khoảng sân.

"Giải thích? Ta cần gì phải giải thích với một kẻ ngu xuẩn như ả?" Tống Ninh bước lên một bước, bỏ qua cơn đau nhói từ vết thương trên lưng. Thân hình gầy gò của cô lúc này lại mang theo uy áp không hề thua kém Tô Thần Hạo.

Cô nhìn thẳng vào mắt Phó Nhụy, gằn giọng: "Ngươi nói ta lén mang cây kim này vào để vu oan? Phó Nhụy, ngươi dùng cái đầu chứa đầy bã đậu của mình mà suy nghĩ đi! Tống Ninh ta vừa tỉnh dậy đã bị trói c.h.ặ.t trên giá chữ thập ở Hình Đường. Trên người ta chỉ còn đúng một bộ trung y mỏng tang rách nát thấm đẫm m.á.u tươi. Bọn nha hoàn, ma ma của Vương phủ đã lột đồ, lục soát ta không sót một tấc da thịt. Ngươi nói xem, ta giấu một cây kim dài ba tấc, to bằng đầu đũa, mang theo từ tính mạnh mẽ này ở đâu? Giấu trong tóc? Hay nhét vào dạ dày?"

Sắc mặt Phó Nhụy cứng đờ, đôi môi mấp máy nhưng không thốt ra được nửa chữ phản bác. Lời của Tống Ninh quá mức logic, đ.â.m thẳng vào lỗ hổng trí mạng trong lời vu khống của ả.

Tống Ninh không buông tha, tiếp tục dồn ép: "Chưa hết! Cây Từ Châm Đoạt Mệnh này không phải đồ sắt vụn bán ngoài chợ đen. Để rèn được nó, cần phải có quặng từ thạch cực phẩm, lại phải trải qua lửa lò của những nghệ nhân chế tác kim châm thượng hạng. Một đích nữ phế vật bị giam lỏng ở hậu viện, ăn bữa nay lo bữa mai như ta, lấy đâu ra bạc vạn để mua thứ đồ chơi xa xỉ, hiếm có nhường này?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Từng câu từng chữ của Tống Ninh như những cái tát vô hình, hung hăng vả thẳng vào mặt Phó Nhụy. Sắc mặt Phó Nhụy chuyển từ trắng bệch sang xanh mét. Ả ta lùi lại một bước, ánh mắt bắt đầu hoảng loạn, không dám nhìn thẳng vào Tống Ninh nữa.

"Ngược lại..." Tống Ninh kéo dài giọng, khóe môi nhếch lên một đường cong nguy hiểm, "Ta nghe nói, Phó y nữ đây xuất thân từ Thái Y Viện, được tiếp xúc với vô số kỳ trân dị bảo, lại có phụ thân là viện phán đương triều. Việc sở hữu một bộ kim châm đặc chế như thế này... e rằng dễ như trở bàn tay nhỉ?"

"Ngươi... ngươi ngậm m.á.u phun người! Thần Hạo ca ca, huynh phải tin ta! Ta là người cứu huynh năm xưa, sao ta có thể hại ông nội của huynh được?" Phó Nhụy hoảng loạn tột độ, ả ta lại lôi bài tẩy lớn nhất của mình ra – thân phận "Ánh trăng sáng". Ả ôm c.h.ặ.t lấy tay Tô Thần Hạo, nước mắt tèm lem, bộ dáng thê t.h.ả.m cầu xin sự thương xót.

Thế nhưng, lần này, Tô Thần Hạo không hề đưa tay ra vỗ về ả như mọi khi.

Cơ bắp trên cánh tay hắn căng cứng. Ánh mắt sâu thẳm của hắn từ từ hạ xuống, nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu của Phó Nhụy. Sự hoảng loạn, lắp bắp và những giọt nước mắt vội vã của ả giờ phút này lại trông vô cùng chướng mắt.

Tô Thần Hạo là ai? Hắn là Nhiếp Chính Vương tay nhuốm m.á.u tươi, là kẻ đạp trên núi xác biển m.á.u để vươn lên đỉnh cao quyền lực. Hắn có thể bị che mắt nhất thời bởi chấp niệm tình cảm năm xưa, nhưng hắn tuyệt đối không phải là một kẻ ngốc. Logic sắc bén của Tống Ninh đã phơi bày toàn bộ sự thật tàn khốc.

Từ lúc Lão Vương gia ngất xỉu, chỉ có một mình Phó Nhụy ở bên cạnh tiến hành châm cứu.

Từ lúc Tống Ninh bị lôi đi, Phó Nhụy liên tục bên tai hắn kích động việc hành hình nhanh ch.óng.

Và quan trọng nhất, cây kim tẩm từ thạch kia, một kẻ tàn tạ như Tống Ninh tuyệt đối không có khả năng mang theo.

Mọi mũi nhọn, mọi manh mối, đều chỉ thẳng về phía người con gái đang khóc lóc dưới chân hắn.

"Bỏ tay ra." Giọng nói của Tô Thần Hạo vang lên, nhẹ bẫng nhưng lại mang theo hàn khí lạnh lẽo thấu xương.

Phó Nhụy giật mình, ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn hắn: "Thần... Thần Hạo ca ca?"

"Bản vương bảo ngươi, bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra khỏi người ta." Tô Thần Hạo gằn từng chữ, đồng thời dùng sức hất mạnh cánh tay.

Phó Nhụy mất đà, ngã nhào ra nền đá lạnh lẽo. Trâm cài tóc rơi xuống, mái tóc đen rối tung, bộ dạng chật vật t.h.ả.m hại đến cực điểm. Ả ta run lẩy bẩy, cái lạnh từ ánh mắt của Tô Thần Hạo lúc này còn đáng sợ hơn cả cái c.h.ế.t. Hắn đang nhìn ả không phải như nhìn ân nhân, mà là nhìn một cỗ t.h.i t.h.ể.