Đích Nữ Y Phi: Vương Gia, Ta Chỉ Làm Thế Thân Nhận Tiền

Chương 13



Tiếng gào thét thê t.h.ả.m của Phó Nhụy nhỏ dần rồi tắt lịm sau cánh cửa Noãn Các đóng sầm lại. Màn kịch vu oan giá họa chấn động Vương phủ đã chính thức khép lại bằng một cú lật kèo hoàn mỹ, không chút vết xước. Kẻ thủ ác đã bị kéo xuống bùn lầy, trả giá đắt cho sự ngạo mạn và thâm độc của mình.

Trong Noãn Các lúc này chỉ còn lại ba người: Lão Vương gia đang chìm trong giấc ngủ say phục hồi sinh lực, Tô Thần Hạo, và Tống Ninh.

Khi âm thanh ồn ào vừa dứt, dây thần kinh căng như dây đàn của Tống Ninh cũng bất chợt chùng xuống. Lượng adrenaline duy trì sự tỉnh táo và sức mạnh cho cô nãy giờ đột ngột rút cạn. Cơn đau từ hàng chục vết roi, vết muối xát trên cơ thể nguyên chủ đồng loạt bùng phát, đ.á.n.h úp lấy đại não.

Cơ thể Tống Ninh lảo đảo. Cô lùi lại nửa bước, tay chống mạnh lên mặt bàn gỗ t.ử đàn để giữ thăng bằng, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Hơi thở cô trở nên nặng nhọc, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt kiêu ngạo, quật cường vẫn không hề có nửa điểm khuất phục.

Tô Thần Hạo xoay người lại, ánh mắt hắn chạm phải dáng vẻ kiệt quệ nhưng quật cường đến cố chấp của cô.

Hắn nhìn cô, cái nhìn hoàn toàn khác biệt so với sự chán ghét ở Hình Đường vài canh giờ trước. Đáy mắt vị Nhiếp Chính Vương khét tiếng tàn bạo giờ đây dâng lên một sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn một thứ hứng thú nguy hiểm. Một đích nữ phế vật, yếu ớt, lại mang trong mình y thuật cái thế, cải t.ử hoàn sinh, mưu trí sắc sảo, từng bước đưa kẻ thù vào tròng mà không rơi một giọt nước mắt.

Sự tỉnh táo, góc nghiêng quật cường khi nãy, và cả cái cách cô chống tay đứng thẳng lưng dù cơ thể sắp sụp đổ... sao lại giống hình bóng năm xưa ở Hắc Phong Nhai đến thế?

Hắn vô thức cất bước, tiến về phía Tống Ninh.

"Oan khuất của ngươi đã được rửa sạch." Giọng Tô Thần Hạo trầm thấp vang lên, mang theo một tia dò xét. "Bản vương thừa nhận, y thuật và trí tuệ của ngươi khiến bản vương mở mang tầm mắt. Ngươi muốn thưởng gì?"

Tống Ninh ngẩng phắt đầu lên. Bác sĩ hiện đại như cô ghét nhất là nợ nần, đặc biệt là nợ ân huệ của loại nam nhân nguy hiểm như Nhiếp Chính Vương. Cứu người là giao dịch đổi mạng, nhưng giờ mạng đã giữ được, mọi thứ phải tính toán rạch ròi bằng tiền.

Khóe môi nhợt nhạt của Tống Ninh vẽ lên một nụ cười thực dụng. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, dõng dạc lên tiếng.

"Ngài hỏi ta muốn thưởng gì sao?"

Khóe môi nhợt nhạt của Tống Ninh vẽ lên một nụ cười thực dụng. Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, dõng dạc lên tiếng, chất giọng hơi khàn đi vì thiếu nước nhưng từng từ từng chữ lại rành rọt, nện xuống không gian tĩnh lặng của Noãn Các như đinh đóng cột.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Rất đơn giản. Tính toán rạch ròi, thanh toán sòng phẳng." Tống Ninh hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn run rẩy dâng lên từ hai đầu gối đang mỏi nhừ. "Thứ nhất, chi phí đả thông tâm mạch, cứu mạng Lão Vương gia từ tay Diêm Vương. Kỹ thuật độc môn, phong hiểm tột cùng, trên khắp thế gian này ngoài ta ra không có người thứ hai làm được. Giá của mạng Lão Vương gia, ta tính ngài mười vạn lượng bạc trắng. Đó là cái giá quá hời cho một trụ cột của hoàng thất."

Đôi lông mày sắc lẹm của Tô Thần Hạo khẽ nhíu lại. Hắn đứng yên tại chỗ, đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ gợn lên một tầng sóng ngầm.

Tống Ninh không để hắn kịp mở miệng, cô đưa một ngón tay lên, tiếp tục liệt kê: "Thứ hai, tổn thất tinh thần và thể xác mà ta phải chịu đựng tại Hình Đường. Ba mươi roi da thú, nước muối xát vào vết thương hở, suýt chút nữa đầu lìa khỏi cổ vì sự võ đoán của ngài và ả y nữ giả tạo kia. Chút thương tích này có thể làm phế một cánh tay cầm d.a.o... cầm kim châm của ta. Tính rẻ cho ngài, năm vạn lượng bạc trắng."

Không gian trong Noãn Các đột nhiên trở nên tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng bấc nến nổ lách tách. Hương trầm nhàn nhạt vốn dĩ thanh tâm ngưng thần giờ phút này lại bị bầu không khí giằng co ép cho ngột ngạt.

"Tổng cộng mười lăm vạn lượng bạc trắng." Tống Ninh kết luận, ánh mắt sáng rực lên sự kiên định, hoàn toàn vứt bỏ dáng vẻ bi lụy thường thấy của nữ nhân chốn khuê các. "Vương gia thanh toán bằng ngân phiếu của Thông Bảo Tiền Trang hay vàng thỏi đều được. Tiền trao cháo múc, ta lập tức dọn đồ rời khỏi vương phủ, từ nay nước sông không phạm nước giếng, đường ai nấy đi."

Tô Thần Hạo sững sờ trong giây lát. Đáy mắt vị Nhiếp Chính Vương khét tiếng tàn bạo xẹt qua vô vàn cảm xúc phức tạp. Ngạc nhiên. Khó tin. Và rồi... là một sự phẫn nộ xen lẫn hứng thú cực độ.

Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nghe cô gào khóc đòi lại công bằng, nghe cô cầu xin một danh phận trắc phi để đổi đời, hay thậm chí là lợi dụng ân huệ cứu mạng này để cầu xin hắn che chở khỏi sự ruồng rẫy của Tống gia. Những nữ nhân vây quanh hắn, kẻ nào cũng mang dã tâm giấu sau lớp mặt nạ đoan trang, kẻ nào cũng muốn trèo lên giường của Nhiếp Chính Vương để hưởng thụ vinh hoa phú quý tột bậc.

Nhưng nữ nhân trước mặt này thì không.

Cô ta chỉ muốn tiền. Mười lăm vạn lượng bạc trắng — một con số trên trời đủ để mua lại nửa con phố sầm uất nhất kinh thành, nhưng trong mắt Tô Thần Hạo, nó chẳng qua chỉ là một hạt cát. Điều khiến hắn tức giận không phải là số tiền, mà là thái độ rũ bỏ sạch sẽ, không chút lưu luyến của cô. Cô coi mạng của ông nội hắn, và cả sự tồn tại của hắn, chỉ là một cuộc giao dịch sòng phẳng không hơn không kém.

"Mười lăm vạn lượng bạc trắng?" Tô Thần Hạo lặp lại, giọng nói trầm thấp mang theo một luồng hàn khí thấu xương. Hắn cất bước, vạt áo bào đen thêu kim tuyến xuyệt qua mặt đất, mang theo áp lực của một kẻ nắm quyền sinh sát. "Mạng của ông nội bản vương quả thực vô giá, mười vạn hay trăm vạn lượng cũng không đổi được. Nhưng còn ngươi..."

Hắn dừng lại ngay trước mặt Tống Ninh, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể hắn và mùi long diên hương ngột ngạt. Hắn cúi xuống, ánh mắt như chim ưng khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt tái nhợt của cô.

"Trong mắt bản vương, mạng của ngươi chưa đáng giá một đồng xu mẻ." Hắn gằn từng chữ, cố tình dùng lời lẽ sắc mỏng để đ.â.m thủng lớp vỏ bọc kiên cường của cô.