Đích Nữ Y Phi: Vương Gia, Ta Chỉ Làm Thế Thân Nhận Tiền

Chương 14



Tống Ninh không hề nao núng. Là một bác sĩ ngoại khoa hàng đầu ở thời hiện đại, cô đã từng đối mặt với đủ loại người nhà bệnh nhân: từ những tay giang hồ cộm cán đến những gã tư bản kiêu ngạo nhất. Sự uy h.i.ế.p của Tô Thần Hạo đối với cô chẳng khác nào tiếng ch.ó sủa qua đường.

"Thế thì Vương gia định quỵt nợ sao?" Tống Ninh khẽ nhếch cằm, góc nghiêng quật cường cọ xát vào tầm nhìn của Tô Thần Hạo. "Đường đường là Nhiếp Chính Vương uy chấn thiên hạ, lại đi bùng tiền chữa bệnh của một nữ t.ử yếu đuối. Chuyện này mà truyền ra ngoài, e rằng uy danh của ngài sẽ trở thành trò cười cho bá tánh khắp kinh thành."

"Nữ t.ử yếu đuối?" Tô Thần Hạo bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo, ma mị vang vọng trong phòng. Đột nhiên, hắn vươn tay ra, những ngón tay thon dài, thô ráp vì cầm kiếm bóp c.h.ặ.t lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của Tống Ninh, ép cô phải ngẩng lên đối diện trực diện với hắn. "Ngươi tự xưng là yếu đuối, nhưng lại dám cầm d.a.o rạch n.g.ự.c người khác, lại dám dùng trí óc đùa bỡn Phó Nhụy đến mức thân bại danh liệt. Tống Ninh, ngươi bớt diễn kịch trước mặt bản vương đi."

Cơn đau từ lực tay của hắn truyền đến, nhưng Tống Ninh chỉ khẽ nhíu mày. Cô trừng mắt nhìn hắn, không giãy giụa vô ích, chỉ dùng ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o mổ đáp trả.

Chính ánh mắt này.

Tô Thần Hạo đột nhiên cảm thấy trái tim mình lỡ mất một nhịp. Khoảnh khắc cô trừng mắt, sự bướng bỉnh, sự trong trẻo không vướng chút tạp niệm d.ụ.c vọng kia... nó hoàn toàn trùng khớp với hình bóng cô gái nhỏ ở Hắc Phong Nhai năm đó. Người con gái đã bất chấp hiểm nguy kéo hắn từ cõi c.h.ế.t trở về, người đã để lại trong hắn một chấp niệm sâu sắc mang tên "Ánh trăng sáng".

Phó Nhụy đã từng cố gắng bắt chước ánh mắt này, nhưng ả ta quá giả tạo, trong mắt luôn giấu sự tham lam bẩn thỉu. Còn Tống Ninh... rõ ràng cô ta đang mở miệng đòi tiền một cách thô thiển, nhưng ánh mắt lại thuần khiết và kiêu ngạo đến mức khiến người ta không thể dời mắt.

Hắn từ từ buông tay khỏi cằm cô, nhưng vẫn đứng chắn trước mặt, tạo thành một bức tường áp bức không thể trốn thoát.

"Rời khỏi vương phủ?" Hắn khoanh tay trước n.g.ự.c, giọng điệu chuyển sang chế giễu. "Ngươi nghĩ bên ngoài có chỗ cho ngươi dung thân sao? Tống gia đã gạch tên ngươi khỏi gia phả ngay khi ngươi bị giải vào Hình Đường. Bọn họ sợ liên lụy đến mức hận không thể tự tay bóp c.h.ế.t ngươi. Bây giờ bước ra khỏi cánh cửa này, mang theo mười lăm vạn lượng bạc, ngươi nghĩ một đích nữ phế vật như ngươi có thể sống sót qua nổi đêm nay mà không bị bọn lục lâm thảo khấu lột sạch, ném xác xuống sông?"

"Đó là việc của ta." Tống Ninh đáp trả gọn lọn. Cô xoa xoa chiếc cằm đang ửng đỏ, thầm mắng tên khốn kiếp trước mặt trong lòng. "Có tiền, ta tự khắc có cách thuê người bảo vệ. Có tiền, ta có thể tự mở y quán, tự lập môn hộ. Vương gia không cần phải lo bò trắng răng. Chỉ cần ngài đưa tiền, ta lập tức biến mất."

"Nhưng bản vương không muốn đưa tiền. Và bản vương cũng không cho phép ngươi đi."

Lời tuyên bố ngang ngược của Tô Thần Hạo khiến Tống Ninh tức đến bật cười. "Ngài dựa vào cái gì? Luật pháp Đại Sở quy định cứu người xong phải làm nô lệ sao?"

Tô Thần Hạo không trả lời ngay. Hắn xoay người, bước chậm rãi về phía chiếc giường bằng gỗ trầm hương nơi Lão Vương gia đang nằm. Hắn nhìn sắc mặt đã dần hồng hào của ông nội, nhịp thở đều đặn chứng minh ca phẫu thuật kỳ lạ kia thực sự đã thành công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ông nội bản vương vẫn chưa tỉnh hẳn." Tô Thần Hạo xoay người lại, ánh mắt sắc như d.a.o găm. "Ngươi nói ông ấy đã qua cơn nguy kịch, nhưng ai dám đảm bảo đêm nay không có biến chứng? Từ Châm Đoạt Mệnh đã được lấy ra, nhưng kẻ đứng sau hạ độc vẫn còn lẩn khuất trong bóng tối. Thái Y Viện giờ đây trong mắt bản vương chỉ là một lũ giá áo túi cơm vô dụng. Kẻ duy nhất nắm rõ bệnh tình của ông nội lúc này là ngươi."

Tống Ninh cau mày. Dưới góc độ của một bác sĩ, lời hắn nói không sai. Ca phẫu thuật can thiệp tim mạch luôn đi kèm với rủi ro hậu phẫu vô cùng lớn. Nhiễm trùng, huyết khối tái phát, suy tim cấp... bất cứ biến chứng nào cũng có thể cướp đi sinh mạng bệnh nhân nếu không được theo dõi sát sao 24/24. Lương y như từ mẫu, cô quả thực không thể ném bệnh nhân của mình lại mà đi một cách vô trách nhiệm.

"Ta có thể ở lại." Tống Ninh nhượng bộ một bước, nhưng ngay lập tức giương nanh múa vuốt bảo vệ quyền lợi của mình. "Nhưng chi phí chăm sóc hậu phẫu tính riêng. Một ngàn lượng bạc trắng mỗi ngày, bao ăn ở, cung cấp d.ư.ợ.c liệu thượng hạng không giới hạn, và tuyệt đối không ai được can thiệp vào phác đồ điều trị của ta."

Nghe những lời mặc cả sặc mùi tiền bạc từ miệng cô, Tô Thần Hạo không tức giận mà lại bật ra một tiếng cười trầm đục. Hắn lắc đầu, bước về phía chiếc bàn gỗ t.ử đàn đặt ở giữa phòng. Trên bàn đã bày sẵn giấy Tuyên Thành trắng muốt, b.út lông sói và nghiên mực bằng ngọc bích.

"Ngươi quả nhiên rất thú vị, Tống Ninh."

Hắn chậm rãi mài mực, từng động tác ưu nhã nhưng lại mang theo sát khí vô hình. Tống Ninh cảnh giác lùi lại một chút, không biết tên điên này lại định giở trò gì.

Tô Thần Hạo nhấc b.út lông lên, chấm đẫm mực đen. Tay áo bào vung lên, nét b.út rồng bay phượng múa lướt trên mặt giấy. Âm thanh ngòi b.út cọ xát vào giấy Tuyên Thành sột soạt vang lên, kéo dài sự căng thẳng trong không gian. Hắn viết rất nhanh, không cần suy nghĩ, dường như những điều khoản này đã được hắn nung nấu từ lâu, hoặc vừa mới nảy sinh ngay trong khoảnh khắc hắn nhìn thấy hình bóng "Ánh trăng sáng" hiện hữu trên người Tống Ninh.

Hoàn thành nét b.út cuối cùng, hắn vươn tay cầm lấy con dấu ngọc tỷ tùy thân, dứt khoát đóng cộp một cái đỏ ch.ót xuống góc tờ giấy.

Xong xuôi, Tô Thần Hạo cầm tờ giấy lên, lạnh lùng ném nó về phía Tống Ninh. Tờ giấy mỏng manh lượn lờ trong không trung, sau đó hạ cánh chính xác xuống mặt bàn ngay trước mặt cô.

"Đọc đi." Hắn ra lệnh, giọng điệu không cho phép phản kháng.

Tống Ninh cau mày, ánh mắt tràn đầy sự nghi hoặc. Cô chống một tay lên bàn để giữ cho đôi chân đang run rẩy vì kiệt sức được đứng vững, tay kia cầm tờ giấy lên.

Đập vào mắt cô, ngay ở dòng đầu tiên, là bốn chữ lớn được viết bằng nét chữ sắc bén, mạnh mẽ như mũi kiếm: KHẾ ƯỚC THẾ THÂN.

Đồng t.ử Tống Ninh hơi co rụt lại. Cô nhanh ch.óng lướt mắt qua các điều khoản dày đặc bên dưới. Càng đọc, sắc mặt cô càng trở nên đặc sắc.