Đích Nữ Y Phi: Vương Gia, Ta Chỉ Làm Thế Thân Nhận Tiền

Chương 16



Tống Ninh phớt lờ thái độ của hắn, tiếp tục viết nét thứ hai.

"Điều thứ hai: Tài nguyên y học. Ta là đại phu, y thuật là mạng sống của ta. Bắt đầu từ ngày hôm nay, ta được quyền tự do ra vào khố phòng d.ư.ợ.c liệu của Vương phủ. Tất cả những d.ư.ợ.c liệu quý hiếm nhất như nhân sâm ngàn năm, tuyết liên hoa, linh chi huyết... ta đều có quyền sử dụng vô điều kiện. Vương phủ phải cung cấp cho ta một viện t.ử riêng biệt, trang bị đầy đủ lò luyện đan, dụng cụ y tế và tuyệt đối không ai được phép làm phiền khi ta đang nghiên cứu."

"Ngươi đừng được đằng chân lân đằng đầu!" Tô Thần Hạo đập mạnh tay xuống bàn, lực đạo lớn đến mức nghiên mực nảy lên, b.ắ.n vài giọt đen nhánh ra ngoài. "Ngươi nghĩ Tô Vương Phủ là cái kho thóc nhà ngươi sao?"

"Vương gia xót ruột sao?" Tống Ninh dừng b.út, ngước mắt lên nhìn hắn, khóe môi vẽ nên một nụ cười giễu cợt. "Nếu Lão Vương gia tỉnh lại mà biết ngài tiếc vài củ nhân sâm với ân nhân cứu mạng của ông, không biết ông sẽ nghĩ thế nào? Hơn nữa, cơ thể ta hiện tại bị người của ngài t.r.a t.ấ.n ở Hình Đường đến mức thương tích đầy mình. Nếu ta không dùng t.h.u.ố.c tốt để điều dưỡng, nhan sắc tiều tụy, khuôn mặt hốc hác, lúc đó ngài nhìn ta còn thấy giống 'Ánh trăng sáng' của ngài nữa không? Chi phí bảo dưỡng nhan sắc này, đương nhiên ngài phải chịu."

Lý lẽ của cô sắc bén đến mức Tô Thần Hạo á khẩu. Hắn nhìn chằm chằm vào những vết roi rỉ m.á.u trên y phục của cô, trong lòng đột nhiên dấy lên một tia bực bội không tên. Nữ nhân này quả thực rất biết cách đ.â.m vào điểm yếu của người khác.

"Tiếp tục đi." Hắn nghiến răng ra lệnh, lùi lại nửa bước, khoanh tay trước n.g.ự.c. Hắn muốn xem cô còn có thể đưa ra những yêu cầu hoang đường đến mức nào.

Tống Ninh cúi xuống, ánh mắt xẹt qua một tia sắc lạnh. Bút lông nhấn mạnh xuống mặt giấy, mực thấm sâu vào từng thớ gỗ.

"Điều thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất: Quyền miễn trừ hình phạt. Từ giây phút khế ước này có hiệu lực, ta không phải là tù nhân, cũng không phải là nô tỳ. Ta là đối tác làm ăn của ngài. Bất luận ta phạm phải lỗi lầm gì, ngài tuyệt đối không được phép lạm dụng tư hình, không được đưa ta vào Hình Đường, không được dùng đao kiếm đe dọa. Nếu ngài vi phạm điều này, khế ước lập tức bị hủy bỏ, và ta sẽ rời khỏi Vương phủ ngay lập tức."

Viết xong nét cuối cùng, Tống Ninh vứt thẳng cây b.út lông sang một bên. Cô cầm tờ khế ước đã được bổ sung kín đặc chữ lên, thổi nhẹ cho khô mực rồi đẩy về phía Tô Thần Hạo.

"Mời Vương gia xem qua. Nếu đồng ý, xin hãy điểm chỉ. Còn nếu ngài cảm thấy cái giá này quá đắt cho nhất đoạn tình cảm ôm ấp trong quá khứ, vậy thì cửa Noãn Các ở ngay phía sau. Ngài cứ việc gọi ám vệ vào c.h.é.m đầu ta. Nhưng hãy nhớ kỹ, nhát đao đó c.h.é.m xuống, ngài không chỉ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ân nhân cứu mạng của ông nội mình, mà còn tự tay c.h.é.m nát đi hình bóng duy nhất trên thế gian này có thể giúp ngài hoài niệm về người con gái đó."

Căn phòng rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Chỉ còn tiếng hít thở đều đặn của Lão Vương gia nằm trên giường bệnh và tiếng nến cháy lách tách.

Tô Thần Hạo cầm tờ khế ước lên. Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ mạnh mẽ, kiêu ngạo của Tống Ninh. Những điều khoản này không phải là lời cầu xin, mà là một bản hợp đồng bóc lột trắng trợn. Nàng coi hắn là một khách hàng, và nàng đang bán dịch vụ "thế thân" với cái giá c.ắ.t c.ổ.

Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt của Tống Ninh. Đôi mắt ấy trong veo, tĩnh lặng như một mặt hồ mùa thu, không hề có một gợn sóng của sự sợ hãi, cũng chẳng có lấy một tia ái mộ nào dành cho hắn. Nàng hoàn toàn rạch ròi. Nàng chỉ cần tiền, cần tài nguyên, cần sự an toàn để tự đứng trên đôi chân của mình. Nàng không màng đến tình yêu của hắn, càng không thèm khát vinh hoa phú quý mờ ảo của ngôi vị Vương phi.

Làm thế thân cũng là một nghề, Vương gia muốn dịch vụ tốt thì phải trả giá cao.

Câu nói đó vang vọng trong đầu Tô Thần Hạo, đập nát hoàn toàn sự tự tôn và thói quen thao túng của một kẻ mang dòng m.á.u hoàng tộc. Hắn đột nhiên bật cười. Tiếng cười trầm thấp, khàn khàn, mang theo một sự hứng thú tột độ mà đã rất lâu rồi hắn không cảm nhận được.

"Tống Ninh, ngươi quả thực là một nữ nhân to gan lớn mật nhất mà bổn vương từng gặp." Tô Thần Hạo bước tới, rút cây trâm cài tóc trên đầu Tống Ninh ra. Mái tóc đen nhánh của cô xõa xuống bờ vai gầy guộc. Hắn dùng mũi trâm, không ngần ngại đ.â.m nhẹ vào đầu ngón tay mình.

Một giọt m.á.u đỏ tươi rỉ ra. Tô Thần Hạo ấn mạnh ngón tay dính m.á.u lên góc phải của bản khế ước, để lại một dấu vân tay đỏ ch.ói, khóa c.h.ặ.t thỏa thuận giữa hai người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Bổn vương chấp nhận điều kiện của ngươi." Hắn ném tờ khế ước trở lại mặt bàn. "Từ ngày mai, mười ngàn lượng bạc sẽ được đưa đến viện t.ử của ngươi. Chìa khóa khố phòng d.ư.ợ.c liệu sẽ do quản gia đích thân giao cho ngươi. Ngươi muốn dùng bao nhiêu nhân sâm, bao nhiêu tuyết liên, bổn vương đều đáp ứng. Nhưng..."

Hắn cúi người, ghé sát vào tai Tống Ninh, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô. "Hãy nhớ kỹ bổn phận của mình. Khi bổn vương cần nhìn thấy nàng ấy, ngươi phải diễn cho tròn vai. Nếu ngươi dám làm hỏng hình tượng của nàng ấy trong mắt ta, hoặc dám có ý đồ trốn chạy, ta thề sẽ khiến ngươi sống không bằng c.h.ế.t, bất chấp cái khế ước rách nát này."

Tống Ninh khẽ nghiêng đầu, né tránh sự tiếp xúc thân mật của hắn. Cô thản nhiên rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn tay, lau sạch vết m.á.u dính trên tờ khế ước, sau đó cẩn thận gấp gọn nó lại và nhét vào vạt áo.

"Thành giao. Vương gia cứ yên tâm, Tống Ninh ta làm việc luôn đặt chữ tín lên hàng đầu. Tiền trao cháo múc, ngài trả tiền đầy đủ, ta tự khắc sẽ là một thế thân hoàn hảo nhất mà ngài từng thấy."

Nói rồi, cô ngửa lòng bàn tay ra trước mặt hắn, ánh mắt lấp lánh sự thực dụng. "Nếu đã ký xong, vậy phiền Vương gia thanh toán tháng lương đầu tiên. Đừng nói với ta là Nhiếp Chính Vương đường đường chính chính lại ra đường không mang theo ngân phiếu nhé?"

Tô Thần Hạo đen mặt. Khí thế bức người vừa mới gầy dựng được nháy mắt bị hành động đòi tiền trắng trợn của cô đập cho tan nát. Hắn hừ lạnh một tiếng, thò tay vào trong n.g.ự.c áo, rút ra một xấp ngân phiếu trị giá một vạn lượng, ném mạnh vào tay cô.

"Cầm lấy! Và cút về viện t.ử của ngươi mà dưỡng thương đi. Đừng để bổn vương thấy bộ dạng thê t.h.ả.m này của ngươi thêm một giây nào nữa."

Tống Ninh mỉm cười rạng rỡ. Nụ cười lần này không còn là sự trào phúng, mà là niềm vui sướng chân thật khi nắm trong tay số tiền lớn. Cô đếm nhanh xấp ngân phiếu, xác nhận không thiếu một đồng, rồi ung dung gật đầu.

"Tạ ơn Vương gia ban thưởng. Ta xin phép cáo lui. Việc chăm sóc Lão Vương gia, cứ làm theo đúng phác đồ ta đã ghi trên bàn. Ba ngày sau ta sẽ quay lại kiểm tra."

Không đợi Tô Thần Hạo nói thêm lời nào, Tống Ninh xoay người, bước những bước vững chãi ra khỏi Noãn Các. Dù toàn thân đau nhức, dù y phục dính đầy m.á.u khô, nhưng bóng lưng của cô lại kiêu ngạo và rực rỡ hơn bao giờ hết.

Cánh cửa Noãn Các mở ra rồi khép lại, để lại Tô Thần Hạo đứng chôn chân tại chỗ. Hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, trong đầu vẫn còn in đậm nụ cười rạng rỡ vì tiền của cô. Hắn mang về một thế thân, nhưng dường như, hắn lại vừa tự rước vào nhà một biến số đáng sợ nhất cuộc đời mình. Một thế thân không thèm tình yêu, chỉ khao khát tiền bạc và quyền lực.

Bên ngoài Noãn Các, bầu trời đêm đã bắt đầu hửng sáng. Những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua tầng mây mù, chiếu rọi lên vạn vật.

Tống Ninh đứng giữa sân viện rộng lớn, ngẩng mặt lên đón lấy ánh nắng ấm áp. Cô hít một hơi thật sâu không khí trong lành của thế giới cổ đại. Trong tay áo cô là một vạn lượng ngân phiếu, trong n.g.ự.c cô là tấm bùa hộ mệnh mang tên Khế Ước Thế Thân, và trong đầu cô là toàn bộ kho tàng kiến thức y học hiện đại vô giá.

Khởi đầu bằng một án t.ử hình tại Hình Đường tăm tối, Tống Ninh đã tự tay lật ngược thế cờ. Cô không chỉ cứu sống Lão Vương gia, đập nát bộ mặt giả tạo và âm mưu độc ác của ả trà xanh Phó Nhụy, mà còn thành công biến kẻ thù nguy hiểm nhất là Nhiếp Chính Vương trở thành "ông chủ" cung cấp tài nguyên cho mình. Phó Nhụy giờ này chắc chắn đang chịu cực hình trong đại lao, nếm trải chính những nỗi đau mà ả từng muốn giáng lên đầu cô. Tội danh mưu sát đã được rửa sạch hoàn toàn.

Từ nay về sau, tại Đại Sở Vương Triều này, sẽ không còn một đích nữ phế vật mặc người chà đạp. Chỉ còn lại một Thần y Tống Ninh, dùng y thuật định đoạt sinh t.ử, dùng trí tuệ để thu gom thiên hạ tài phú.

Đường đời còn dài, nhưng với Tống Ninh, trò chơi sinh tồn tàn khốc nhất đã khép lại. Bây giờ, là lúc cô bắt đầu hưởng thụ cuộc sống của một "Vương phi làm công ăn lương", đếm tiền đến mỏi tay và tiếp tục dùng tài năng của mình để vả mặt bất cứ kẻ nào dám ngáng đường.

Một nụ cười tự tin, rạng rỡ và tràn đầy kiêu hãnh nở trên môi Tống Ninh. Chặng đường mới, chính thức bắt đầu.

(Kết thúc toàn truyện)