Điều một: Ký kết khế ước, Tống Ninh phải ở lại Tô Vương Phủ, nhận thân phận khách khanh nhưng thực chất phải đóng giả làm người trong mộng của Nhiếp Chính Vương. Phải mặc y phục màu trắng, cài trâm ngọc bích, học theo phong thái thanh tao, điềm đạm.
Điều hai: Tuyệt đối không được nảy sinh tình cảm với Vương gia, không được mơ tưởng đến danh phận Vương phi hay bất kỳ vị trí nào trong hậu viện. Chỉ là một cái bóng, một công cụ giải tỏa sự nhớ nhung.
Điều ba: Khi Vương gia triệu kiến, dù đang ở đâu, làm gì cũng phải lập tức có mặt. Vương gia muốn nhìn thấy góc nghiêng, phải quay mặt đi. Vương gia muốn nghe đ.á.n.h đàn, không biết cũng phải học.
Điều tư: Đổi lại, Tô Vương Phủ sẽ cung cấp sự bảo hộ tuyệt đối, xóa bỏ lệnh truy nã từ Hình Đường, đảm bảo mạng sống cho Tống Ninh trước mọi thế lực thù địch.
Đọc xong dòng cuối cùng, Tống Ninh từ từ hạ tờ giấy xuống. Không khí trong phòng như đóng băng.
Tô Thần Hạo đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt ngạo nghễ nhìn xuống cô, chờ đợi sự sụp đổ. Hắn biết, đối với bất kỳ nữ nhân nào có lòng tự trọng, việc bị ép làm thế thân cho một người con gái khác, bị tước đoạt danh phận và coi như một cái bóng là một sự sỉ nhục tột cùng. Hắn muốn bẻ gãy sự kiêu ngạo của cô, muốn cô nhận ra rằng trong vương phủ này, hắn mới là trời.
"Bản vương biết ngươi không phải nàng ấy." Tô Thần Hạo cất giọng, phá vỡ sự im lặng. "Ngươi xảo quyệt, hám lợi, mồm mép tép nhảy, hoàn toàn không có sự dịu dàng thuần khiết của nàng ấy. Nhưng đôi mắt của ngươi, và cái góc nghiêng c.h.ế.t tiệt khi nãy... rất giống."
Hắn bước lên một bước, áp sát mặt mình vào mặt cô, giọng nói khàn đi vì một loại chấp niệm bệnh hoạn. "Ký nó đi. Làm cái bóng của nàng ấy, bản vương sẽ cho ngươi sự bảo hộ tối cao tại Đại Sở này. Ngươi sẽ có vinh hoa, có quyền được sống. Bằng không..." Hắn liếc nhìn ra phía cửa, nơi bóng tối của Hình Đường vẫn còn đang chực chờ. "Khoản nợ mười lăm vạn lượng kia, ngươi có thể tự mình xuống cõi âm mà đòi Diêm Vương."
Một sự im lặng đáng sợ kéo dài. Tô Thần Hạo chờ đợi những giọt nước mắt uất ức, chờ đợi sự tức giận, hoặc một tiếng gào thét phẫn nộ từ Tống Ninh.
Nhưng không.
Khóe môi Tống Ninh từ từ nhếch lên. Ban đầu chỉ là một nụ cười nhạt, sau đó nụ cười ấy mở rộng, để lộ hàm răng trắng đều. Cuối cùng, cô thực sự bật cười. Tiếng cười trong trẻo, không hề chứa đựng một tia bi phẫn hay nhục nhã nào, ngược lại, nó mang
Tiếng cười trong trẻo, không hề chứa đựng một tia bi phẫn hay nhục nhã nào, ngược lại, nó mang theo sự trào phúng tột độ vang vọng giữa bốn bức tường im ắng của Noãn Các.
Tô Thần Hạo khẽ nhíu mày. Đôi mắt sâu thẳm của hắn xẹt qua một tia kinh ngạc xen lẫn bực dọc. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm thế để thưởng thức sự sụp đổ của Tống Ninh. Hắn chờ đợi cô gào thét, khóc lóc, hoặc quỳ xuống cầu xin hắn thu hồi lại những điều khoản sỉ nhục kia. Phụ nữ trên thế gian này, khi bị tước đoạt danh phận, bị ép buộc trở thành một cái bóng vô tri vô giác để hầu hạ cho hình bóng của kẻ khác, chẳng ai có thể giữ nổi sự bình tĩnh.
Nhưng Tống Ninh thì có. Thậm chí, cô còn đang cười nhạo hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Ngươi cười cái gì?" Giọng Tô Thần Hạo lạnh lẽo như băng ngàn năm, mang theo áp lực ngột ngạt của một kẻ nắm quyền sinh sát.
Tống Ninh từ từ thu lại nụ cười. Cô nâng tờ khế ước mỏng manh trên tay, khẽ vẩy vẩy nó trong không trung. Ánh nến hắt lên sườn mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt vì mất m.á.u của cô, làm nổi bật lên một loại khí chất quật cường, sắc bén mà không một loại hình cụ nào có thể bẻ gãy.
"Ta cười vì sự keo kiệt của Nhiếp Chính Vương Đại Sở." Tống Ninh thản nhiên đáp lời, ánh mắt nhìn thẳng vào đồng t.ử đang co rụt lại vì tức giận của Tô Thần Hạo. "Vương gia, ngài muốn ta làm thế thân cho người trong mộng của ngài. Ngài muốn ta gọi dạ bảo vâng, muốn ta học đàn, muốn ta mỉm cười, muốn ta dâng hiến cả góc nghiêng lẫn thời gian của mình. Nhưng nhìn xem, trong cái khế ước dài dằng dặc này, ngoài việc hứa hẹn sẽ giữ lại cái mạng nhỏ của ta, ngài chẳng đưa ra được bất kỳ một thù lao thực tế nào cả."
"Thù lao?" Tô Thần Hạo gằn từng chữ, như thể vừa nghe thấy một câu chuyện hoang đường nhất trần đời. "Bổn vương ban cho ngươi sự sống, ban cho ngươi sự che chở khỏi sự truy sát của những kẻ muốn lấy mạng ngươi bên ngoài kia. Ngươi ở trong Tô Vương Phủ, ăn sung mặc sướng, như thế còn chưa đủ?"
"Đương nhiên là không đủ." Tống Ninh ném thẳng tờ khế ước xuống mặt bàn gỗ t.ử đàn. Tiếng giấy đập xuống bàn vang lên một tiếng "bạch" dứt khoát.
Cô chống hai tay lên mép bàn, dù cơ thể đang đau nhức đến rã rời, sống lưng cô vẫn thẳng tắp. Đôi mắt trong vắt của một bác sĩ ngoại khoa từng trải qua hàng ngàn ca phẫu thuật sinh t.ử giờ đây bùng lên ngọn lửa của sự tính toán rạch ròi.
"Mạng của ta, ta tự giữ được. Ngay tại căn phòng này, ta đã dùng y thuật của mình để kéo Lão Vương gia từ cõi c.h.ế.t trở về, đập nát âm mưu của ả đàn bà Phó Nhụy kia. Sự bảo hộ của ngài, nói trắng ra, chỉ là một sự trao đổi tương xứng cho việc ta đã cứu sống ông nội ngài mà thôi. Khấu trừ xong khoản đó, chúng ta không ai nợ ai."
Tống Ninh khẽ nhếch môi, ngón tay thon dài gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. "Còn bây giờ, ngài muốn ta cung cấp thêm một loại dịch vụ mới: Làm thế thân. Đã là dịch vụ, thì phải trả tiền. Khái niệm 'ăn nhờ ở đậu' không tồn tại trong từ điển của Tống Ninh ta."
Tô Thần Hạo sững sờ. Trong suốt hai mươi tư năm cuộc đời, chưa từng có một kẻ nào dám đứng trước mặt hắn mà mặc cả từng đồng từng cắc như một con buôn ngoài chợ. Hơn nữa, kẻ đó lại mang khuôn mặt vô cùng giống với "Ánh trăng sáng" thuần khiết, dịu dàng vô tư lự trong ký ức của hắn. Sự đối lập gay gắt giữa khuôn mặt thánh thiện và những lời lẽ sặc mùi tiền bạc, lợi ích của Tống Ninh khiến l.ồ.ng n.g.ự.c hắn dâng lên một cảm giác cực kỳ quái dị. Vừa tức giận điên cuồng, lại vừa… hứng thú đến kỳ lạ.
"Được." Tô Thần Hạo bước lên một bước, thân hình cao lớn đổ bóng xuống bao trùm lấy cô. Sát khí bủa vây xung quanh. "Ngươi muốn ra giá? Vậy để bổn vương xem, cái bóng của nàng ấy trị giá bao nhiêu trong mắt ngươi."
Không hề nao núng trước áp lực của hắn, Tống Ninh bình thản vươn tay lấy cây b.út lông đang gác trên nghiên mực. Cô chậm rãi chấm mực, phong thái ung dung như đang cầm d.a.o mổ, chuẩn xác và không một chút dư thừa. Cô lật mặt sau của tờ khế ước, bắt đầu hạ b.út.
Từng nét chữ múa lượn trên mặt giấy. Dù nét chữ cổ đại của nguyên chủ không quá xuất sắc, nhưng lực đạo lại vô cùng mạnh mẽ, sắc sảo. Tống Ninh vừa viết, vừa lạnh lùng cất giọng đọc to từng điều khoản bổ sung của chính mình:
"Điều thứ nhất: Bổng lộc hàng tháng. Làm thế thân là một công việc vất vả, đòi hỏi sự hy sinh về mặt tâm lý và thời gian. Mỗi tháng, Vương phủ phải chu cấp cho ta mười ngàn lượng bạc trắng. Trả trước vào mùng một hàng tháng, không được chậm trễ, không được khất nợ."
Khóe môi Tô Thần Hạo giật giật. Mười ngàn lượng? Số tiền này đủ để nuôi sống một đội quân tinh nhuệ trong vòng nửa năm. Vậy mà nữ nhân này dám mở miệng đòi hỏi chỉ để làm bổng lộc tiêu vặt?