10
Nhìn mũi tên độc cắm trên khung cửa sổ, từng đợt sợ hãi muộn màng không ngừng ập tới.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi…
Chỉ thiếu một chút nữa…
Ta đã…
Không bao lâu sau, Tần Tranh đội mưa trở về.
Hiển nhiên hắn đã biết trong phủ gặp thích khách, sắc mặt âm trầm đến mức như có thể nhỏ ra nước.
Hắn trước tiên tới tiểu trù phòng kiểm tra, sau đó đích thân tới tiểu viện của ta.
Ta vẫn chưa hoàn hồn, quấn c.h.ặ.t tấm chăn ngồi trên ghế, cả người còn đang run rẩy.
Tần Tranh bước vào phòng, mang theo hơi lạnh cùng mùi nước mưa.
Hắn liếc nhìn mũi tên độc trên khung cửa, rồi nhìn sang gương mặt trắng bệch của ta.
“Là cô rung chuông?”
“Vâng…”
Giọng ta vẫn còn run.
“Ta nhìn thấy… có người lẻn về phía tiểu trù phòng…”
“Nhìn rõ là ai chưa?”
“Không… không nhìn rõ… bọn chúng mặc thủy y, che mặt… động tác rất nhanh…”
Tần Tranh im lặng một lúc.
Hắn bước tới trước mặt ta.
Thân hình cao lớn mang theo áp lực vô hình.
Ta còn tưởng hắn sẽ hỏi kỹ tình hình, hoặc trách ta quá lỗ mãng.
Nhưng hắn chỉ đưa tay vào trong n.g.ự.c, lấy ra một chiếc khăn bông trắng sạch sẽ còn vương hơi ấm của hắn, đưa tới trước mặt ta.
“Lau mặt đi. Không sao nữa rồi.”
Ta ngẩn người.
Nhìn chiếc khăn hắn đưa, lại ngẩng đầu nhìn hắn.
Trên mặt hắn không có biểu tình gì, nhưng ánh mắt không còn lạnh lẽo như ngày thường nữa.
Dường như…
Có một tia an ủi cực nhạt.
Ta chần chừ nhận lấy khăn tay.
Trong lòng bàn tay là hơi ấm nhàn nhạt.
“Chuyện tối nay, cô lập công lớn.”
Giọng Tần Tranh vẫn trầm thấp, nhưng ít đi vài phần lạnh lẽo.
“Nếu không phải cô kịp thời phát hiện và báo động, hậu quả khó mà tưởng tượng.”
“Loại độc yên kia là kỳ độc Tây Vực mang tên ‘Túy Mộng Tán’. Không màu không mùi, gặp hơi nước sẽ tỏa hương.”
“Kẻ hít phải trong vòng mười hai canh giờ sẽ rơi vào hôn mê như say rượu, vô d.ư.ợ.c khả giải.”
“Nếu thứ ấy bị thả vào canh sáng ngày mai…”
Ta nghe mà hít lạnh một hơi!
Thủ đoạn thật độc ác!
Nếu hộ vệ tới chậm một bước, hoặc ta không phát hiện ra…
“Nghỉ ngơi cho tốt.”
Tần Tranh không nói thêm gì nữa, xoay người chuẩn bị rời đi.
Đi tới cửa, hắn lại dừng chân.
Không quay đầu, chỉ để lại một câu:
“Sau này, trong phủ này, ngoại trừ d.ư.ợ.c tính t.h.u.ố.c thang, chuyện hậu viện nội trạch… cô cũng có thể quản một chút.”
Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn tay còn ấm.
Nhìn bóng lưng cao lớn của hắn dần khuất trong màn mưa, nơi nào đó trong tim như bị thứ gì nhẹ nhàng chạm vào.
Sau đêm ấy, địa vị của ta trong phủ Thủ Phụ lặng lẽ thay đổi.
Câu nói “chuyện hậu viện nội trạch, cô cũng có thể quản một chút” của Tần Tranh tựa như một đạo lệnh vô thanh.
Các ma ma quản sự trong phủ đối với ta càng lúc càng cung kính, thậm chí còn mang theo vài phần dè dặt lấy lòng.
Sổ sách việc mua bán trong phủ, điều động nhân sự, quản lý kho phòng… thỉnh thoảng cũng “vô tình” được đưa tới trước mặt ta, mời ta “xem qua”.
Ta biết.
Đây là Tần Tranh đang từng bước trao quyền cho ta.
Đồng thời cũng là khảo nghiệm năng lực của ta.
Ta không từ chối.
Quản lý hậu viện của một đại gia tộc là thử thách hoàn toàn mới đối với ta.
Nhưng ta có kiên nhẫn, cũng chịu học hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta đem sự cẩn thận tỉ mỉ khi nghiên cứu d.ư.ợ.c tính dùng vào việc đối chiếu sổ sách.
Mỗi khoản thu chi đều kiểm tra kỹ lưỡng.
Mỗi điểm khả nghi đều truy tận gốc rễ.
Những tệ nạn tồn đọng nhiều năm trong phủ dần dần bị ta đào ra từng chút một.
Ta xử trí vài kẻ quản sự tay chân không sạch sẽ, lừa trên gạt dưới.
Đồng thời đề bạt mấy hạ nhân thật thà chăm chỉ.
Phong khí trong phủ vì thế mà thay đổi hẳn.
Ngay cả vị lão quản gia Tần phủ vốn luôn lạnh nhạt với ta, ánh mắt nhìn ta cũng nhiều thêm vài phần tán thưởng.
Đối với những việc này, Tần Tranh chưa từng bình luận gì.
Nhưng thái độ ngầm cho phép của hắn chính là sự ủng hộ lớn nhất.
Thỉnh thoảng gặp nhau trong phủ, hắn sẽ thuận miệng hỏi một câu:
“Sổ sách còn rõ ràng chứ?”
Hoặc:
“Gần đây trong phủ vẫn yên ổn?”
Ta đều thật lòng đáp lại.
Hắn nghe xong cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu.
Ngày tháng cứ thế trôi qua trong bận rộn.
Chớp mắt đã vào đông.
Tần Tranh nhiễm phong hàn, ho rất dữ.
Thái y kê đơn t.h.u.ố.c, ta đích thân canh lửa sắc t.h.u.ố.c.
Trong phương t.h.u.ố.c có vài vị d.ư.ợ.c tính khá mạnh.
Ta suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy gần đây hắn lao tâm lao lực, tỳ vị có phần hư nhược, e khó chịu nổi d.ư.ợ.c tính quá mãnh liệt.
Cuối cùng ta đ.á.n.h bạo giảm bớt lượng của một vị t.h.u.ố.c mạnh trong đơn, lại thêm một ít trần bì để lý khí dưỡng vị.
Thuốc sắc xong, ta mang tới thư phòng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Tần Tranh đang khoác đại ngao phê duyệt tấu chương.
Sắc mặt hơi tái nhợt, tiếng ho không ngừng.
“Đại nhân, t.h.u.ố.c đã sắc xong.”
Ta đặt bát t.h.u.ố.c xuống bên cạnh hắn.
Hắn buông b.út, cầm bát t.h.u.ố.c lên.
Nhưng vừa đưa tới môi thì động tác chợt khựng lại.
Hắn cúi đầu ngửi mùi t.h.u.ố.c, rồi ngẩng lên nhìn ta.
Ánh mắt sắc bén.
“Đơn t.h.u.ố.c bị sửa rồi?”
Tim ta đ.á.n.h thót.
Hắn vậy mà ngay cả chút khác biệt rất nhỏ trong mùi t.h.u.ố.c cũng ngửi ra được?
Khứu giác này cũng quá nhạy bén rồi!
“Vâng.”
Ta cứng da đầu thừa nhận.
“Phương t.h.u.ố.c của thái y dĩ nhiên rất tốt. Chỉ là dân phụ quan sát khí sắc gần đây của đại nhân, dường như tỳ vị không được điều hòa.”
“Vị ‘chỉ thực’ trong đơn e rằng quá mãnh liệt, dễ tổn thương dạ dày, nên dân phụ đ.á.n.h bạo giảm đi ba phần, lại thêm một tiền trần bì.”
“Nếu đại nhân cảm thấy không ổn, dân phụ lập tức đi sắc lại theo nguyên phương!”
Trong thư phòng yên tĩnh vô cùng.
Chỉ còn tiếng than bạc cháy tí tách trong lò.
Tần Tranh bưng bát t.h.u.ố.c nhìn ta.
Ánh mắt sâu thẳm, không nhìn ra cảm xúc.
Thời gian như đông cứng lại.
Lòng bàn tay ta lại bắt đầu đổ mồ hôi.
Qua thật lâu, hắn mới dời ánh mắt.
Không nói một lời.
Hắn nâng bát t.h.u.ố.c lên, uống cạn một hơi thứ nước t.h.u.ố.c đen sẫm bên trong.
Trái tim treo lơ lửng của ta lúc này mới hạ xuống.
Vài ngày sau, chứng phong hàn của Tần Tranh đã khỏi hơn phân nửa, cơn ho cũng ngừng.
Hắn gọi ta tới thư phòng.
“Chuyện sửa đơn t.h.u.ố.c lần trước…”
Hắn mở miệng, giọng điệu bình thản.
“Làm rất tốt.”