“Sáng nay thái y bắt mạch, nói lần này chứng phong hàn của bản quan đã được trừ sạch, mà tỳ vị cũng không bị tổn thương.”
Ta nhẹ nhõm thở ra:
“Đại nhân vô sự là tốt rồi.”
“Hiểu biết của cô về d.ư.ợ.c tính y lý giờ đã không còn như Ngô Hạ A Mông nữa.”
Tần Tranh nhìn ta.
Trong mắt dường như thoáng qua một tia tán thưởng rất nhạt.
“Tiếp tục ở trong phủ chỉ làm mấy việc vụn vặt này… quá đáng tiếc.”
Tim ta khẽ nhảy lên.
Hắn có ý gì?
“Cô có muốn… mở một y quán không?”
Tần Tranh bất ngờ nói.
“Mở… mở y quán?”
Ta sững người.
“Ừ.”
Tần Tranh cầm một phần văn thư lên.
“Mảnh đất phía tây thành, gần tiểu điếm cũ của cô, bản quan đã cho người mua lại.”
“Không lớn, nhưng thắng ở chỗ thanh tĩnh.”
“Bản quan xuất đất, cô xuất lực.”
“Chuyên chữa bệnh thông thường cho phụ nhân và trẻ nhỏ, đồng thời bán trà t.h.u.ố.c cùng d.ư.ợ.c thiện.”
11
“Lợi nhuận thu được, cô bảy, bản quan ba. Thế nào?”
Ta kinh ngạc nhìn hắn.
Mở y quán?
Đó từng là chuyện ngay cả trong mộng ta cũng không dám nghĩ tới!
Hắn không chỉ ủng hộ, mà còn trực tiếp giúp ta giải quyết vấn đề lớn nhất — mặt bằng cùng vốn khởi đầu!
Dù hắn cũng lấy phần chia, nhưng điều kiện này hậu hĩnh đến mức như bánh từ trên trời rơi xuống!
Niềm vui sướng khổng lồ cùng cảm giác khó tin đồng loạt ập tới, khiến ta nhất thời không nói nên lời.
“Sao? Không muốn?”
Tần Tranh khẽ nhướng mày.
“Không! Muốn! Dân phụ nguyện ý!”
Ta hoàn hồn, kích động đến mức giọng nói cũng run lên.
“Đa tạ đại nhân! Đa tạ đại nhân thành toàn!”
Ta cúi người thật sâu, vành mắt hơi nóng lên.
Đây không chỉ đơn thuần là cơ hội mở y quán.
Mà là sự công nhận của hắn đối với năng lực của ta!
Là hắn đã cho ta một mảnh trời thật sự để thi triển chí hướng!
“Đứng lên đi.”
Giọng Tần Tranh dường như dịu đi vài phần.
“Mặt bằng đã cho người thu xếp ổn thỏa. Dược liệu cùng dụng cụ cần dùng, có thể tạm thời xuất một phần từ d.ư.ợ.c khố trong phủ.”
“Cô lập ra quy củ chương trình, cần thêm nhân thủ gì cũng báo lên cùng một lượt.”
“Vâng! Dân phụ nhất định không phụ sự tín nhiệm của đại nhân!”
Ta đứng dậy, trong lòng tràn đầy nhiệt huyết cùng hy vọng chưa từng có.
Việc chuẩn bị cho y quán nhanh ch.óng được triển khai.
Ta bận đến chân không chạm đất.
Vừa phải lo việc trong phủ, vừa phải chạy tới tiệm mới, định quy củ, tuyển người giúp việc — chủ yếu là d.ư.ợ.c đồng đáng tin và vài bà đỡ hiểu chăm sóc phụ nhân.
Tần Tranh nói được làm được.
Hắn dành cho ta sự hỗ trợ lớn nhất.
Mặt bằng hắn mua nằm ở vị trí rất tốt, cách “Thanh Tuệ Thảo Đường” trước kia của ta không xa, nhưng lớn hơn và chỉnh tề hơn nhiều.
Quản sự d.ư.ợ.c khố trong phủ cũng cực kỳ phối hợp.
Những d.ư.ợ.c liệu và dụng cụ ta cần chẳng bao lâu đã được chuẩn bị đầy đủ.
Ta đặt tên cho y quán mới là — “Tế Từ Đường”.
Huyền hồ tế thế, từ tâm nhân thuật.
Ngay lúc mọi thứ ở Tế Từ Đường đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ còn chờ khai trương, một người ngoài dự liệu lại tìm tới cửa.
Là ma ma quản sự của phủ An Bình vương.
Bà ta dẫn theo hai nha hoàn vênh váo nghênh ngang, trực tiếp xông vào phủ Tần Tranh, chỉ đích danh muốn gặp ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta được gọi tới thiên sảnh.
Ma ma kia chừng hơn năm mươi tuổi, ăn mặc thể diện nhưng ánh mắt vô cùng cay nghiệt.
Bà ta từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta, ánh nhìn sắc như d.a.o.
“Ngươi chính là Diệp Thanh Tuệ?”
Ngữ khí bà ta đầy ngạo mạn.
“Phải. Không biết ma ma có gì chỉ giáo?”
Ta bình thản hỏi.
“Phụng khẩu dụ của An Bình quận chúa.”
Ma ma hất cằm.
“Nghe nói Diệp nương t.ử y thuật cao minh, đặc biệt giỏi trị bệnh phụ nhân. Quận chúa nương nương thân thể có chút không khỏe, đặc biệt triệu ngươi tới phủ chẩn bệnh. Mau theo ta đi.”
An Bình quận chúa?
Vị quận chúa mới cưới của Thẩm Hoài Cẩn?
Trong lòng ta cười lạnh.
Thân thể không khỏe gì chứ?
Rõ ràng là hoàng thử lang chúc tết gà!
Thẩm Hoài Cẩn không dám động tới ta, liền mang quận chúa ra ép người?
Muốn đem ta vào vương phủ để tùy ý vò nắn sao?
“Xin ma ma thứ lỗi.”
Thần sắc ta vẫn không đổi.
“Dân phụ không phải đại phu treo biển hành y, chỉ hiểu sơ d.ư.ợ.c tính, hiện đang làm việc trong phủ Thủ Phụ đại nhân, chuyên phụ trách d.ư.ợ.c thiện điều dưỡng.”
“Quận chúa thân phận tôn quý, nếu có điều bất an, hẳn nên mời thái y thánh thủ tới chẩn trị. Dân phụ quê mùa, không dám lỗ mãng.”
“Hừ!”
Ma ma quản sự lạnh lùng hừ một tiếng.
“Làm việc trong phủ Thủ Phụ thì ghê gớm lắm sao?”
“Ý chỉ của quận chúa, ngươi cũng dám chối quanh co?”
“Hay là bám được Thủ Phụ đại nhân rồi nên không còn để An Bình vương phủ vào mắt nữa?”
“Dân phụ không dám.”
Ta vẫn không kiêu không nịnh.
“Chỉ là chức trách trong người, không dám tự ý rời vị trí.”
“Đồ ăn t.h.u.ố.c thang mỗi ngày của Thủ Phụ đại nhân đều phải qua tay dân phụ kiểm tra.”
“Nếu vì dân phụ tự ý rời đi mà xảy ra sai sót…”
Ta dừng lại một chút.
“Trách nhiệm này dân phụ không gánh nổi.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Chỉ e… An Bình vương phủ cũng khó mà gánh nổi.”
Ta trực tiếp mang Tần Tranh ra làm lá chắn.
Sắc mặt ma ma quản sự khẽ biến đổi.
Hiển nhiên bà ta không ngờ ta cứng rắn đến vậy.
Càng không nghĩ ta dám dùng danh nghĩa Thủ Phụ để ép bà ta.
An Bình vương phủ tuy tôn quý, nhưng so với vị Thủ Phụ đang nắm thực quyền như Tần Tranh vẫn kém hơn vài phần.
Huống hồ thủ đoạn lạnh lùng của Tần Tranh, khắp triều đình ai cũng biết.
“Ngươi… ngươi bớt lấy Thủ Phụ đại nhân ra dọa người!”
Bà ta ngoài mạnh trong yếu quát lớn.
“Được quận chúa triệu kiến là phúc phận của ngươi!”
“Phúc phận ấy dân phụ không dám nhận.”
Ta nhàn nhạt đáp.
“Dân phụ chỉ biết tận trung với chức trách của mình.”
“Nếu ma ma không còn chuyện gì khác, dân phụ xin cáo lui.”
Ta khẽ hành lễ rồi xoay người định đi.
“Đứng lại!”
Ma ma quản sự tức đến run người.
“Diệp Thanh Tuệ! Ngươi đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
“Ngươi chỉ là một phụ nhân bị hưu bỏ, quận chúa chịu dùng ngươi là đã nâng đỡ ngươi rồi! Ngươi…”
“Ma ma nói năng cẩn thận!”
Một giọng nói lạnh như băng đột nhiên vang lên nơi cửa.