Tôi cứ ngỡ đó là một tai nạn, hóa ra tất cả đều là do anh ấy sắp đặt. Anh ấy cố tình bảo người ta gửi nhầm ảnh, cố tình ấn like, không thèm đính chính, khiến sự việc không còn đường lui, khiến tôi phải giả vờ yêu đương với anh ấy.
Anh ấy đã lừa dối tôi ngay từ đầu, vậy những ngày chung sống vừa qua, những cử chỉ ấm áp đó cũng đều là do anh ấy diễn kịch sao?
Tại sao đúng lúc tôi đã động lòng thì lại phát hiện ra rất có thể anh ấy chỉ đang diễn kịch.
Một khi sự hoài nghi bắt đầu, nó sẽ càng lúc càng u ám và không ngừng lan rộng. Tôi càng nghĩ càng thấy hoảng sợ, và cũng càng thấy tức giận.
12.
Tôi quay lại vị trí vừa rồi.
Vừa mới tới nơi, đèn trên đỉnh đầu bỗng nhiên bật sáng, vô số bong bóng màu hồng bay lên, Kỷ Tà Xuyên cầm một bó hoa, mỉm cười tiến về phía tôi.
"Ôn Nhiên, lâu như vậy rồi, anh vẫn chưa chính thức tỏ tình với em một cách nghiêm túc. Hôm nay là một ngày rất quan trọng đối với anh, anh..."
"Kỷ Tà Xuyên."
Tôi cắt ngang lời anh ấy. Tôi rất muốn chất vấn anh, nhưng xung quanh có quá nhiều người, nếu chuyện này truyền ra ngoài sẽ không tốt cho cả hai.
Tôi c.ắ.n môi một cái, nói: "Đợi một chút, anh đi theo em một lát, em có chuyện muốn hỏi anh."
Anh ấy có chút ngạc nhiên: "Em sao vậy? Sao tự nhiên lại không vui thế?"
Anh ấy nhìn bó hoa, mỉm cười đưa bó hoa cho tôi: "Bên trong có một bí mật nhỏ, em tìm thử xem?"
"Bây giờ em không muốn xem!"
Tôi hất tay một cái làm bó hoa văng ra, những bông hoa mỏng manh rơi xuống đất vỡ nát, kéo theo đó là một sợi dây chuyền đựng bên trong cũng rơi ra, lọt thỏm xuống kẽ đất.
Kỷ Tà Xuyên ngơ ngác nhìn những bông hoa nát bét đó, sau đó bị tôi kéo thẳng vào nhà vệ sinh.
Cửa bị đóng sầm một cái, tôi nhìn chằm chằm vào anh, nén giận hỏi nhỏ: "Anh vẫn luôn lừa dối tôi, đúng không?"
Giọng anh nghẹn lại một lúc, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, anh cười gượng gạo hỏi tôi: "Em nói gì thế? Sao anh lại lừa em chứ?"
"Tấm ảnh lần đó là do anh bảo người ta gửi đúng không? Kỷ Tà Xuyên, anh bày ra cái cục diện này là để làm gì? Hả? Tôi có cái gì để anh lợi dụng chứ? Lợi dụng chuyện yêu đương với tôi để tạo nhiệt? Hay là lợi dụng tôi để chuyển hình?"
Anh ngẩn người, sắc mặt lập tức trở nên tái mét.
"Ôn Nhiên, anh không có ý lợi dụng em, anh..."
"Không lợi dụng tôi? Vậy anh nói cho tôi biết, một ngôi sao lớn như anh, hạ thấp thân phận, tốn công tốn sức làm tất cả những chuyện này là vì cái gì? Anh giả vờ lâu như vậy là vì cái gì!"
Lúc tôi hỏi xong, mắt đã nhòe đi, sự tức giận và thất vọng khiến tuyến lệ của tôi bùng nổ. Nếu không phải cố gắng kiềm chế, e rằng lúc này tôi đã khóc t.h.ả.m thiết như một người đàn bà oán phụ rồi.
Đáy mắt Kỷ Tà Xuyên cũng đỏ hoe, anh rũ mắt, nhìn tôi một cách bất lực.
"Ôn Nhiên, em đừng giận, là anh không tốt, anh lẽ ra nên nói cho em biết. Đừng giận nữa, em đ.á.n.h anh đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh vừa nói vừa định nắm lấy tay tôi.
Tôi đẩy phắt anh ra, hỏi: "Anh đừng giả vờ nữa, anh lừa tôi như vậy rốt cuộc là vì cái gì?"
Anh va vào bồn rửa tay, cúi đầu, hồi lâu sau mới khẽ nói: "Anh chỉ là muốn giúp em."
Anh ngẩng đầu lên, nhìn tôi với vẻ tự trách và đau lòng: "Anh muốn giúp em tìm lại chính mình, muốn giúp em vực dậy tinh thần."
Giúp tôi? Giúp tôi cái gì? Tôi không thể hiểu nổi cái logic của anh, liền mắng: "Anh có bệnh à?"
"Ôn Nhiên, có lẽ em không nhớ, năm năm trước, khi em mới vào nghề được một năm và làm giám khảo cho một chương trình tuyển tú ngầm. Năm đó, em đã dùng tấm thẻ hồi sinh duy nhất trong tay để cứu một thí sinh suýt bị loại."
"Thí sinh đó chính là anh. Nếu không có em, anh không thể nào có được thứ hạng, cũng chẳng có cơ hội để ra mắt."
"Anh vẫn luôn dõi theo em, nhìn em từng bước đ.á.n.h mất phong cách của mình, nhìn em sa sút, anh muốn giúp em."
Anh nhìn tôi, ánh mắt mềm mại và chân thành.
Đầu óc tôi trống rỗng, theo sau đó là sự chấn động và tức giận.
Sự thật bị phơi bày vào khoảnh khắc này, chút kiêu hãnh cuối cùng của tôi đã bị anh đập tan hoàn toàn. Trong đầu có một giọng nói tàn nhẫn đang chế nhạo tôi: "Ôn Nhiên, mày tưởng mình giả vờ tốt lắm sao? Nào ngờ sự t.h.ả.m hại và thất bại của mày luôn bị người ta nhìn thấy hết, đúng là một kẻ đáng thương."
"Anh có bệnh hả Kỷ Tà Xuyên? Ai cần anh giúp chứ, anh tưởng mình là đấng cứu thế chắc?"
Lúc này, tôi chẳng khác nào một chú hề, run rẩy chỉ vào mình rồi hỏi anh: "Anh thấy tôi, Ôn Nhiên này, đã t.h.ả.m hại đến mức cần ai đó đến cứu rỗi rồi sao?"
"Ôn Nhiên, em bình tĩnh đã, nghe anh nói..."
Anh định nắm tay tôi nhưng bị tôi gạt phăng đi.
"Còn gì để nói nữa chứ! Anh đừng có tự cao tự đại nữa, tôi sống tốt lắm! Tôi không cần ai đến cứu vớt cả!"
Nước mắt tuôn rơi như đê vỡ, tôi dùng chút tỉnh táo cuối cùng chạy vụt ra ngoài.
"Ôn Nhiên!"
Kỷ Tà Xuyên đuổi theo, tôi xuyên qua đám đông, chạy loạn xạ rồi chặn một chiếc taxi đêm, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của anh.
Đó chẳng qua là sự hèn nhát, là sự hoảng loạn sau khi sự thật tàn nhẫn bị phơi bày. Tôi không thể đối mặt với sự thật rằng mình đã phế vật đến mức cần người khác cứu giúp, vì vậy tôi đã chạy trốn.
13.
Tôi đi lang thang trong thành phố giữa đêm khuya, không biết đi đâu về đâu.
Cuối cùng tôi gọi điện cho chị Trương và đến ở nhờ trong căn phòng thuê nhỏ của chị ấy.
====================