Đỉnh Lưu, Anh Đừng Gài Bẫy Tôi!

Chương 14



 

"Xin chị, đừng để bất cứ ai tìm thấy em."

 

Áp lực lên chị Trương không hề nhỏ, nhưng vì đã quen biết nhau nhiều năm, chị ấy đối với tôi như đang nuôi một đứa con gái, nên dù có áp lực chị vẫn quyết bảo vệ tôi.

 

Những ngày ở đây, tôi luôn tắt điện thoại, không muốn bận tâm đến những chuyện bên ngoài.

 

Chị Trương đi làm về mới kể cho tôi nghe hôm nay đã xảy ra chuyện gì, và tôi biết được Kỷ Tà Xuyên đã đến công ty tìm tôi mấy lần.

 

"Nguy hiểm cực, cậu ấy đụng mặt giám đốc Cố, hai người nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, chị muốn đứng tim luôn."

 

Tôi ngẩn ngơ suy nghĩ về khung cảnh đó, rồi lại cúi đầu đọc sách.

 

Trốn tránh được vài ngày, tâm trạng tôi đã bình tĩnh lại đôi chút, chỉ là tôi vẫn chưa sẵn sàng để bước ra ngoài.

 

Cho đến một đêm, chị Trương hốt hoảng gọi vào số máy bàn ở nhà, bảo tôi: "Ôn Nhiên, đại sự không ổn rồi, Úc Tiêu đang bóc phốt em trên mạng kìa!"

 

Tôi ngớ người: "Úc Tiêu?"

 

"Đúng vậy! Chị cũng mới biết, hôm concert đó cô ta cũng có mặt ở hiện trường. Cái con mụ đó điên rồi, cô ta nói trên mạng là em bắt cá hai tay, làm tiểu tam!"

 

Tôi với cô ta cùng một công ty, cô ta hại tôi thì có ích lợi gì chứ? Bị bệnh à?

 

Tôi mở chiếc điện thoại đã lâu không dùng ra để xem tin tức.

 

Tuy nhiên, thứ tôi lướt thấy không phải phốt của mình mà là — phốt của Kỷ Tà Xuyên.

 

Lúc đó tôi không hề biết rằng, chưa đầy một tiếng sau khi Úc Tiêu đăng phốt tôi, cô ta đã bị vệ sĩ của Cố Hoành tóm vào phòng kín. Chẳng ai biết đã xảy ra chuyện gì, tóm lại là sau khi ra ngoài, cô ta liền mở livestream khóc lóc t.h.ả.m thiết xin lỗi.

 

Vì vậy, những gì tôi thấy chỉ là mười mấy cái hot search liên quan đến Kỷ Tà Xuyên ngay trước mắt.

 

"Kỷ Tà Xuyên là con trai của kẻ trốn nợ", "Kỷ Tà Xuyên bí mật kết hôn", "Kỷ Tà Xuyên mua dâm"...

 

Toàn là những thứ nhìn qua đã thấy giả tạo, vậy mà lại gây ra sóng gió lớn, vô số người gào thét đòi anh cút khỏi giới giải trí.

 

Có người đang hãm hại anh, và tôi chắc chắn người đó là Cố Hoành.

 

Anh ta muốn bức Kỷ Tà Xuyên vào đường c.h.ế.t.

 

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, tâm trí rối bời.

 

Thực ra sau khi rời đi hôm đó tôi đã hối hận rồi. Anh ấy một lòng muốn giúp tôi, vậy mà tôi lại đối xử với anh như thế. Tôi thật sự vẫn tệ hại như xưa.

 

Tôi không ngừng tự hỏi, bây giờ anh ấy thế nào rồi?

 

Khoảng bảy giờ tối, chị Trương mang cơm về cho tôi, vừa trầm tư nói: "Kỷ Tà Xuyên bây giờ t.h.ả.m lắm."

 

Tôi và vài miếng cơm rồi đứng dậy.

 

Tôi cuối cùng cũng phải đối mặt với tất cả những chuyện này, tôi không thể để Cố Hoành làm hại anh ấy.

 

14.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tôi bắt taxi đến công ty, tôi biết lúc này Cố Hoành vẫn còn ở đó.

 

Cảnh đêm ở tầng thượng rất đẹp. Anh ta từng đưa tôi đến đây rất nhiều lần, nói rằng sẽ khiến tôi trở thành ngôi sao sáng nhất.

 

Lúc đó tôi nói, với nhan sắc của Cố Hoành, nếu mà debut thì tùy tiện cũng thành ngôi sao sáng nhất rồi, cần gì phải nâng đỡ tôi.

 

Anh ta bảo ngôi sao thì có vô số kể, nhưng người làm chủ bầu trời này thì chỉ có một, anh ta muốn làm người cầm lái cuộc chơi.

 

Lúc đó tôi còn ngây thơ cảm thấy rất có cảm giác an toàn. Bây giờ, tôi không còn muốn làm ngôi sao gì nữa, tôi muốn thoát khỏi cái l.ồ.ng giam của anh ta, trở về với vũ trụ của chính mình.

 

Tôi không gõ cửa mà đẩy cửa đi thẳng vào.

 

Anh ta ngồi trước bàn làm việc, nửa người ẩn trong bóng tối mờ ảo.

 

"Biết đường về rồi sao?" Anh ta hỏi, giọng bình thản.

 

Tôi nói: "Cũng không thể trốn tránh cả đời được."

 

Anh ta cười một cái: "Vậy hôm nay đến đây để xuống nước với tôi à?"

 

Sao anh ta lại có thể nghĩ như vậy nhỉ.

 

Tôi cũng cười: "Tại sao tôi phải xuống nước chứ? Vì Kỷ Tà Xuyên ư? Phần lớn studio của anh ấy cũng là do anh đầu tư, nói đi nói lại thì người lỗ tiền vẫn là anh thôi. Trừ khi anh thích làm ăn thua lỗ, nếu không thì sớm muộn gì anh cũng sẽ dừng tay thôi."

 

Sắc mặt anh ta lập tức lạnh xuống.

 

Tôi thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: "Cố Hoành, đằng nào tôi cũng sẽ rời khỏi đây, không cần thiết vì tôi mà làm đến mức tuyệt đường như vậy. Hơn nữa, nếu anh hại c.h.ế.t anh ấy, biết đâu tôi sẽ c.h.ế.t cùng anh ấy luôn đấy."

 

"Ôn Nhiên."

 

Anh ta đứng bật dậy. Trong ấn tượng của tôi, anh ta luôn điềm đạm, ngay cả khi nổi giận với cấp dưới cũng rất có phong độ, cực kỳ ít khi kích động, nhưng lần này lại là ngoại lệ.

 

Cây b.út trong tay bị bóp gãy, anh ta cố nén cơn giận hỏi: "Cô vì cậu ta mà nói với tôi những lời này sao? Hả? Tôi đối với cô còn chưa đủ tốt à?"

 

"Tốt, nhưng đó chỉ là cái tốt theo kiểu tự cao tự đại của anh thôi, tôi không cần."

 

"Không cần? Không có tôi, cô vẫn còn đang hát rong lề đường kia kìa. Cô tưởng cuộc sống hào nhoáng hiện tại của cô là ai cho? Bây giờ cô nói với tôi là cô không cần?"

 

Tôi bị anh ta truy hỏi, tôi có sợ hãi, nhưng vẫn nghiến răng không hề lùi bước: "Chính là không cần! Tôi không muốn bị anh kiểm soát, tôi không muốn biến thành con chim trong l.ồ.ng!"

 

"Cố Hoành, tôi rời xa anh vẫn có thể sống một cách đàng hoàng."

 

Anh ta ngẩn người nhìn tôi, rồi bật cười hỏi: "Ý cô là sao? Rời xa tôi? Cô muốn chia tay?"

 

Tôi sắp cười vì tức mất, anh ta vẫn tưởng tôi là người tình của anh ta sao?

 

Tôi đập mạnh cái túi lên bàn anh ta, mắng: "Nói bậy bạ, chúng ta sớm đã chia tay rồi! Từ cái lúc anh quyết định kết hôn với người khác là mọi chuyện đã chấm dứt hoàn toàn rồi!"

 

 

====================