“Thật đấy, Thẩm Kỳ Niên, đáng sợ kinh khủng luôn!
Tớ thân yếu tay mềm dễ bị đẩy ngã, tuyệt đối đ.á.n.h không lại cậu đâu, cậu đừng sợ buổi tối tớ làm chuyện xấu.”
Thẩm Kỳ Niên:
...
Tôi:
“Tớ chỉ mượn giường của cậu ngủ một lát thôi, đảm bảo không làm gì cậu đâu.”
Tôi thừa dịp cậu ấy không chú ý, trực tiếp lao vào trong chăn của cậu ấy.
Chăn và gối của Thẩm Kỳ Niên đều sạch sẽ, ngày hôm kia mới chuẩn bị xong, cậu ấy đã ngủ hai đêm, trên chăn đều là hơi thở thanh khiết của cậu ấy, tràn ngập cảm giác an toàn.
Nửa đêm nửa hôm, Thẩm Kỳ Niên nhìn tôi nằm trên giường cậu ấy, tiến không được, lùi cũng không xong.
Rõ rành rành là một chàng thiếu niên âm trầm, gặp phải một nữ lưu manh tỏa nắng không giảng lý lẽ.
Cuối cùng, cậu ấy có chút bất lực.
“Chân Kiều.”
Thẩm Kỳ Niên dường như muốn nói điều gì đó, lại kìm nén bản thân nhịn xuống.
Cuối cùng, từ bỏ giãy giụa.
Giọng cậu ấy khàn khàn:
“Vậy cậu ngủ ở đây đi, ngày mai còn phải đi học, tôi ra ngoài ngủ.”
“Đừng đi!”
Tôi kéo cậu ấy lại.
Thẩm Kỳ Niên bị tôi làm cho bất lực rồi, trong ngữ khí của cậu ấy giấu đi sự bao dung và chiều chuộng không dễ phát giác.
“Vậy tôi ngồi ở cuối giường, bồi cậu ngủ.”
“Thẩm Kỳ Niên, sau khi tớ ngủ thiếp đi rồi, cậu đừng đi ra ngoài nhé...
Tớ sợ.”
“Ừm.”
Giọng cậu ấy trầm xuống, rõ ràng là tùy tiện đáp ứng tôi.
Nếu không phải cảm nhận được cả cơ thể cậu ấy đều đang căng cứng, thì tôi đã tin rồi.
Chiếm giường của người ta, lại còn bắt người ta ngồi nhìn mình ngủ, tôi sao có thể không biết xấu hổ như vậy được chứ?
Tôi nhỏ giọng nói:
“Cậu cũng lên đây ngủ đi.”
Thẩm Kỳ Niên lập tức hơi thở liền nặng nề:
“Chân Kiều, cậu có biết mình đang nói gì không hả?!”
“Biết chứ.”
Mọi người đều mười mươi tuổi rồi, tôi lại không phải người thiếu niên không hiểu chuyện.
Nhưng nếu đã sống cả nửa đời người rồi, sống lại một lần nữa, tôi còn phải để tâm đến những chi tiết này, thì thật sự quá mất hứng rồi.
Ổ chăn của Thẩm Kỳ Niên quá ấm áp rồi, tôi kinh hoàng cả một đêm, thực sự không còn kiên nhẫn nữa.
Tôi trực tiếp vươn tay, kéo cậu ấy qua đây.
Thẩm Kỳ Niên bị tôi kéo một cái mạnh mẽ như vậy, không kịp phòng bị ngã nhào xuống bên cạnh tôi.
Ánh trăng bạc từ cửa sổ hắt vào, vừa vặn phản chiếu trên sống mũi Thẩm Kỳ Niên.
Đôi mắt cậu ấy sáng lấp lánh, thâm sâu như đầm nước sâu.
Tôi nhìn thấy rồi, nhịp tim đều chậm đi nửa nhịp.
11
Về sau, tôi trong lúc vô tri vô giác thực sự ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Trong lúc mơ màng, tôi cảm nhận được Thẩm Kỳ Niên ngồi dậy, cố chấp ngồi bên giường canh giữ tôi suốt một đêm.
Cuộc đời này của tôi, tuy trưởng thành trong gia đình đơn thân, nhưng bố đối xử với tôi như viên ngọc quý trên tay.
Đến cả Thẩm Kỳ Niên có lại được sau khi đã mất đi, Thẩm Kỳ Niên kiếp trước không có tiếp xúc quá nhiều kia, cũng đang cẩn thận từng li từng tí chở che cho tôi.
Bộ dạng cậu ấy ở bên cạnh tôi, cũng giống như đang bảo vệ viên ngọc quý trong lòng bàn tay cậu ấy vậy.
Xuống lầu ăn bữa sáng, tôi đi phía trước, Thẩm Kỳ Niên đi phía sau.
Bố nhìn thấy hai đứa chúng tôi hòa hòa thuận thuận như vậy, cười hớn hở một cái, sau đó nhìn Thẩm Kỳ Niên quầng thâm mắt gấu trúc, nụ cười lại trở nên kỳ lạ.
“Con gái à...”
Ông có ý thâm sâu, tám phần là muốn hỏi tôi có phải lại bắ/t n/ạt Thẩm Kỳ Niên rồi không.
Tôi không đợi ông trêu chọc, đi thẳng vào chủ đề chính.
“Bố, con nhớ thời gian trước...
Con hình như có xin bố một khoản tiền?”
“Đúng vậy, con bảo bố mượn danh nghĩa công ty, tài trợ cho hai học sinh.”
Kiếp trước, tôi bảo bố dùng danh nghĩa chi nhánh công ty ở ngoại tỉnh âm thầm tài trợ cho Triệu Huỳnh Huỳnh và Lục Tụng, để bảo vệ lòng tự trọng của họ, tôi còn dặn dò bố làm cho tự nhiên một chút, kiểu người ta nhìn không ra ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó bố liền dùng khoản tiền này, thiết lập ra một giải thưởng.
Gần như là thao túng ngầm, để Triệu Huỳnh Huỳnh và Lục Tụng nhận được một giải thưởng.
Về sau, Triệu Huỳnh Huỳnh thi không đỗ đại học, còn lợi dụng giải thưởng này, cùng với mối quan hệ của một người chú ở nhà tôi, đi theo diện tuyển thẳng đặc cách, bước vào trường Đại học A.
Nói cho cùng, Triệu Huỳnh Huỳnh có thể có được học vị của trường danh tiếng, còn phải đa tạ việc thiện nguyện tôi giấu họ mà làm này.
Tôi nói với bố:
“Bây giờ tiến hành đến bước nào rồi ạ?”
Bố cười hơ hớ trả lời:
“Đã cử người đến tiếp xúc với hai học sinh đó rồi, giải thưởng cũng đã nội định xong xuôi, tiếp theo là chuyển tiền thôi.”
Bố hỏi tôi:
“Sao thế, Kiều Kiều của bố có sắp xếp khác à?”
Tôi nghĩ đến kiếp trước, bố đến ch/ết thế nào cũng không biết, tôi lạnh lùng cười một cái:
“Bố ơi, đừng chuyển nữa ạ.”
Bố có chút ngơ ngác, tôi nói tối qua nghiêm túc nghĩ lại rồi, khoản tiền này vẫn là đem đi quyên góp thì tốt hơn.
“Tác phẩm của hai bạn học này không xứng với số tiền thưởng cao như vậy đâu, một khoản tận hai mươi vạn cơ mà.”
“Trên đời này chắc chắn còn có những người cần số tiền này hơn, ví dụ như người bị bệnh.
Chúng ta đem đi chữa bệnh cứu người đi.”
Bố như có điều suy nghĩ:
“Quả thực vậy.”
Mẹ tôi chính là vì bạo bệnh qua đời, câu nói này đã chạm vào chỗ mềm yếu của bố.
Bố nói:
“Hai bạn học này cha mẹ đều còn khỏe mạnh, quả thực cũng không phù hợp với tiêu chuẩn tài trợ của bố, chỉ là Kiều Kiều con muốn giúp họ, bố liền đưa cho họ thôi.”
Tôi có một chút xíu khó chịu trong lòng.
Tình yêu bố dành cho tôi, vĩnh viễn là vô điều kiện.
Chỉ là có kẻ, luôn nghĩ đủ mọi cách lợi dụng phần tình yêu vô điều kiện này.
12
Khi tôi đến trường học, Triệu Huỳnh Huỳnh đã nhận được thông báo hủy bỏ tiền thưởng rồi.
Ban giám khảo đã tăng thêm một vòng thẩm định cuối cùng, cô ta bị loại rồi.
Cô ta dùng ánh mắt uất ức nhìn tôi:
“Kiều Kiều.”
Cô ta luôn biết rõ, giải thưởng này là cái cớ nhà tôi quyên tiền cho cô ta, cô ta chỉ là giả vờ không biết mà thôi.
Bây giờ cô ta không giả vờ nổi nữa rồi, lộ ra cái đuôi cáo, chủ động mở miệng tìm tôi nói chuyện này.
“Tớ bị loại rồi.”
Tôi giả ngu:
“Loại cái gì cơ?”
“Cuộc thi nghiên cứu khoa học học sinh trung học toàn quốc...”
Không thể không nói, bố tôi đặt cái tên này nghe cũng oai ra phết.
Tôi khắc chế sự ghê tởm, vỗ vỗ bả vai cô ta:
“Không sao đâu, Huỳnh Huỳnh, lần sau chúng ta lại đến, tiếp tục cố gắng.”
Triệu Huỳnh Huỳnh:
“Cậu cũng biết đấy, bố tớ là con ma bạc, mẹ tớ dựa vào làm việc vặt trả nợ, gần đây bố tớ lại nợ tiền rồi, tớ, tớ đã báo trước với họ rồi, tớ đạt giải thưởng rồi...
Họ đã hứa với người đòi nợ, cuối tháng này sẽ trả tiền.”
Triệu Huỳnh Huỳnh không biết nghĩ đến chuyện gì, sắc mặt phát bệch.
“Kiều Kiều, không trả được, nhà tớ liền xong đời rồi...”
“A, vậy phải làm sao bây giờ?”
Tôi lo lắng khó khăn nói, “Tớ rất muốn giúp cậu, nhưng tháng trước tớ tiêu nhiều tiền quá rồi, bố tớ tức giận rồi, ngày hôm qua vừa mới khóa hết thẻ của tớ xong.
Đúng rồi, cậu còn tiền không?
Cho tớ mượn một ít?”
Cô ta nhìn tôi, gương mặt không thể tin nổi.
Tôi một mặt khó xử:
“Tớ thực sự không có tiền tiêu nữa rồi.”
“Cậu cũng biết tớ không có tiết chế mà, tuần trước tớ còn đưa cho cậu ba ngàn tệ rồi.
Cậu bình thường tương đối tiết kiệm, chắc chắn vẫn chưa tiêu hết đâu, trả lại cho tớ đi?”
6.