Đỉnh Tầm Tàng Kiều

Chương 6



 

“Kiều Kiều, xin, xin lỗi cậu!

 

Tớ đem tiền đưa cho bố mẹ tớ rồi, không có tiền trả cậu...”

 

“Ồ, không sao không sao, vậy cậu có tiền rồi nhớ trả tớ nhé!

 

Chúng ta là bạn thân tốt nhất của nhau mà!”

 

Tiếp theo đó, Triệu Huỳnh Huỳnh không bao giờ dám nhắc với tôi một chữ “tiền” nào nữa, sinh sợ tôi tìm cô ta đòi tiền.

 

Từ chỗ tôi không lấy được tiền, cô ta liền chỉ có thể tìm Lục Tụng nghĩ cách.

 

Quả nhiên không ngoài dự liệu, rất nhanh tôi nhìn thấy Triệu Huỳnh Huỳnh lén lút chuồn ra ngoài.

 

Cô ta cuống cuồng rồi, tần suất tìm Lục Tụng càng ngày càng cao, không màng đến việc giữ khoảng cách nữa rồi.

 

Ngày hôm nay tan học, Triệu Huỳnh Huỳnh vội vội vàng vàng nói đi trước đây, thực ra là đi đến lớp học của Lục Tụng chặn người rồi.

 

Tuần này Lục Tụng đặc biệt trầm mặc, giống như đang suy nghĩ, tại sao xu hướng của kiếp này lại không giống nhau nữa rồi.

 

Anh ấy như vậy, mang đến phản ứng dây chuyền chính là ghẻ lạnh Triệu Huỳnh Huỳnh.

 

Triệu Huỳnh Huỳnh còn tưởng anh ấy đang do dự, thế là lao vào lớp học của anh ấy, thấy các bạn học xung quanh đều đi hết rồi, trực tiếp đỏ vành mắt ép anh ấy:

 

“Anh Tụng, em biết anh không thích Chân Kiều, cảm thấy cô ta quá kiều khí, qua loa đại khái không có dáng vẻ chính chuyên, nhưng chúng ta không đợi được nữa rồi.”

 

“Khoản nợ này của bố em nếu còn không trả được, họ liền sắp sửa bắt em đi gán nợ rồi đấy!”

 

“Chúng ta thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, lần đầu tiên của em đều là trao cho anh, vì để anh có thể sống những ngày tháng tốt đẹp, em thậm chí chủ động đi kết giao với Chân Kiều, anh có biết mọi người đều nói thế nào không?

 

Họ cười nhạo em là cái đuôi theo sau của Chân Kiều đấy!”

 

“Chẳng lẽ em không cần tôn nghiêm sao?

 

Những hy sinh này của em là vì ai chứ?”

 

“Anh có không thích cô ta đi chăng nữa, chẳng lẽ không thể vì em, mà ở bên cô ta sao?”

 

Triệu Huỳnh Huỳnh hét xong, phát hiện bàn tay cầm b/út của Lục Tụng cứng đờ lại một lát.

 

“Tôi thích cô ấy.”

 

“Cái...

 

Cái gì cơ?”

 

“Tôi nói, tôi thích cô ấy.”

 

Triệu Huỳnh Huỳnh tưởng mình nghe nhầm rồi, gào thét lên một cách khàn cả giọng:

 

“Á——”

 

“Anh nói cái gì cơ?

 

Lục Tụng!

 

Anh rốt cuộc đang nói cái gì thế hả?!”

 

Giọng Lục Tụng khàn khàn, cười khổ nói:

 

“Chính là như những gì cô nghe thấy đấy.

 

Huỳnh Huỳnh, cô tưởng tuần này tại sao tôi không tìm cô chứ?

 

Tôi chính là đang suy nghĩ, phần tình cảm này của tôi rốt cuộc tính là cái gì.”

 

Tôi vốn dĩ bám theo là muốn xem thử, hai đứa họ kiếp này rốt cuộc ch.ó c.ắ.n ch.ó như thế nào, kết quả lại nghe thấy những lời này của Lục Tụng.

 

Trong một khoảnh khắc, trong lòng tôi bi lương khó lòng kiềm chế nổi.

 

Có ý nghĩa gì chứ?

 

Người tôi đều đã ch/ết rồi, tất cả lật bài làm lại, anh ấy lại nói anh ấy thích tôi?

 

Đã thích, tại sao có được rồi lại không trân trọng?

 

Đã thích, tại sao còn muốn để Triệu Huỳnh Huỳnh m/ang t/hai?

 

Chuyển dịch tài sản, l/y h/ôn với tôi, đây chính là sự thích của anh ấy sao?

 

Anh ấy bây giờ không phải là Lục Tụng mười mươi tuổi!

 

Mà là Lục Tụng có tám năm lịch sử tình trường với tôi, Lục Tụng đã từng cùng tôi trải qua một hôn lễ thịnh đại, từng có những hành vi thân mật khăng khít nhất.

 

Anh ấy bây giờ đối diện với Triệu Huỳnh Huỳnh ngây ngô nói ra những lời này, tình yêu đến có phải là quá muộn màng, quá nực cười rồi không.

 

Triệu Huỳnh Huỳnh rõ ràng cũng bị những lời này của anh ấy kích động đến phát điên rồi, khóc lóc nói:

 

“Anh Tụng, anh là bạn trai của em, sao anh có thể nói thích lên Chân Kiều chứ?

 

Cô ta là bạn của em mà!”

 

Ánh mắt Lục Tụng lạnh lùng:

 

“Vậy cô còn bảo tôi đi theo đuổi bạn của cô.”

 

“Cái này không giống nhau!

 

Chân Kiều cô ta cái gì cũng có, nhưng em chỉ có anh thôi!”

 

Lời nói của Triệu Huỳnh Huỳnh, bớt đi mấy phần tự tin, “Em chẳng qua là...

 

Chẳng qua là bảo anh giúp đỡ, từ bên cạnh cô ta lấy chút đồ mà thôi.”

 

Phát giác ra cảm xúc của Lục Tụng không đúng, cô ta lên dỗ dành người, một bộ dạng đáng thương tội nghiệp, màn hình càng ngày càng hạn chế cấp độ.

 

Triệu Huỳnh Huỳnh nghĩ đủ mọi cách làm rung động Lục Tụng, dung mạo thanh thuần, ánh mắt muốn nói lại thôi.

 

Lục Tụng rốt cuộc vẫn là đàn ông, lại có tình cảm sâu đậm như vậy với Triệu Huỳnh Huỳnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nhìn thấy ánh mắt Lục Tụng từng chút một thay đổi.

 

“Hừ.”

 

Tôi nhịn không được bật cười thành tiếng, nực cười quá rồi.

 

Tôi quay người muốn đi, bỗng nhiên không cẩn thận giẫm vào đống r/ác ở góc cua, phát ra tiếng động.

 

Không biết kẻ nào lại vứt một vỏ hộp sữa chua uống hết ở đây nữa!

 

“Ai đó?!”

 

Lục Tụng hỏi.

 

13

 

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, có một đôi tay từ phía sau kéo lấy tôi.

 

Khi Lục Tụng và Triệu Huỳnh Huỳnh chỉnh đốn lại quần áo chạy ra ngoài, Thẩm Kỳ Niên đã dắt tay tôi chạy về phía sân thượng.

 

Tôi và Thẩm Kỳ Niên bước một bước lên một bậc thang, tay tôi bị cậu ấy nắm c.h.ặ.t đan xen.

 

Hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến, trái tim tôi cũng lên lên xuống xuống, cho đến khi cơn gió bên tai nhắc nhở tôi chuyện gì đã xảy ra.

 

“Có phải các người không?”

 

Lục Tụng đuổi kịp tới nơi rồi.

 

Cánh cửa sắt khép hờ của chúng tôi bị họ mở ra.

 

Ngay vào lúc này, đôi mắt đen nhánh của Thẩm Kỳ Niên nhìn tôi, cảm xúc cuộn trào.

 

Tôi không biết cậu ấy đã nghe thấy bao nhiêu, có phải cũng nghe thấy những lời tính toán tôi của Triệu Huỳnh Huỳnh rồi không, ngay vào lúc tôi nhanh ch.óng vận hành bộ não nhỏ bé của mình, Thẩm Kỳ Niên đã vươn tay ôm lấy tôi.

 

Cậu ấy xoay hướng của tôi một cái, che chắn tôi một cách kín mít nghiêm chỉnh.

 

Lục Tụng đã bước lên sân thượng, phía sau là Triệu Huỳnh Huỳnh đang thở hồng hộc.

 

Lục Tụng nhíu mày, nhìn Thẩm Kỳ Niên:

 

“Vừa rồi là mày đang nghe lén bọn tao nói chuyện sao?”

 

Thẩm Kỳ Niên bất động một mảy, Lục Tụng nảy sinh nghi ngờ, chuẩn bị qua đây giải quyết chuyện này.

 

Chơi hoa bướm trong lớp học, truyền ra ngoài rồi đối với anh ấy và Triệu Huỳnh Huỳnh đều không tốt, anh ấy rõ ràng là đang vì Triệu Huỳnh Huỳnh mà làm chuyện này.

 

Khi Lục Tụng nhìn rõ là Thẩm Kỳ Niên, bước chân khựng lại một lát.

 

Anh ấy rốt cuộc vẫn là nhìn thấy tôi.

 

Lục Tụng giọng khàn khàn:

 

“Chân Kiều?”

 

Ngay vào lúc này, tôi kéo Thẩm Kỳ Niên một cái, Thẩm Kỳ Niên quay đầu nhìn Lục Tụng, ánh mắt tàn nhẫn, một mực ôm lấy tôi.

 

Lục Tụng bỗng nhiên đỏ mắt:

 

“Buông tay ra, mày đang làm gì cô ấy thế hả?”

 

Thẩm Kỳ Niên:

 

“Mày mù không nhìn thấy sao?”

 

Triệu Huỳnh Huỳnh:

 

“Kiều Kiều...

 

Cậu và Thẩm Kỳ Niên...”

 

Tôi ôm lấy mặt muốn nói lại thôi:

 

“Thì, thì...

 

Bọn tớ ở trên sân thượng nửa tiếng đồng hồ rồi, đang bận việc chính sự đây.”

 

Tôi vặn hỏi ngược lại:

 

“Ủa, hai người sao lại ở cùng nhau thế?

 

Hai người quen biết nhau à?”

 

Triệu Huỳnh Huỳnh sắc mặt trắng bệch, “Không, không quen biết.”

 

Cô bạn thân tốt của tôi trong lòng có quỷ, sao dám hỏi tiếp nữa chứ, cô ta lo lắng nhìn Lục Tụng một cái, Lục Tụng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m một cách gắt gao.

 

Lục Tụng nói với tôi:

 

“Chân Kiều, trường học không cho phép yêu sớm.”

 

Tôi phì cười thành tiếng:

 

“Bạn học này ơi, hai người sao mà nhiều diễn xuất thế không biết, tôi là đang tìm cậu ấy mượn tiền.”

 

Lời nói này của tôi, trực tiếp khớp với những lời tôi nói với Triệu Huỳnh Huỳnh hồi sáng rồi.

 

Triệu Huỳnh Huỳnh trong âm thầm lặng lẽ, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

 

Sau khi Lục Tụng và Triệu Huỳnh Huỳnh đi khỏi, Thẩm Kỳ Niên vẫn chưa buông tay tôi ra.

 

Cho đến khi tôi nhẹ nhàng rút tay ra, cậu ấy nói:

 

“Chân Kiều.”

 

“Dạ?”

 

“Tôi vừa rồi có tính là lại bảo vệ cậu một lần nữa không?”

 

7.