Dịu Dàng Triền Miên

Chương 56: Cô Quý, chúc mừng cô đã mang thai



Sau Tết Nguyên tiêu, Quý Yên đột nhiên rảnh rỗi hẳn. Hôm nay, cô đang ngồi bên bệ cửa sổ trong phòng, lập bảng kế hoạch cho khoảng thời gian sắp tới.
Phải dành ra thời gian tham dự lễ rung chuông* của Điện Tử Minh Cảnh, phải chia thời gian để đến Bắc Kinh, Quảng Châu và Thâm Quyến tổ chức hôn lễ. Sau đó còn phải bắt đầu tìm kiếm dự án tiếp theo. Mặc dù thành quả công việc trong mấy năm qua rất bội thu, nhưng đó cũng chỉ là nhất thời. Muốn tiến xa hơn, cô bắt buộc phải cố gắng hơn nữa, không thể tụt lại phía sau người khác.
Lễ rung chuông*: Nghi thức đánh dấu việc một công ty chính thức niêm yết trên sàn chứng khoán
Cô đang chuyên tâm tra cứu tài liệu trên mạng thì Vương Tuyển đột nhiên ôm cô từ phía sau, nói: “Hai ngày 24 và 25 để trống ra cho anh nhé?”
Hai ngày đó vừa đúng cuối tuần, cô xem lịch làm việc thì tạm thời không có sắp xếp nào khác.
Nhưng thực chất cô lại có dự định riêng.
Gập máy tính lại, Quý Yên xoay người đưa tay ra, vòng qua cổ anh rồi kéo xuống. Vương Tuyển thuận thế quỳ trên tấm chiếu tatami, cười rồi búng nhẹ lên chóp mũi cô, nói: “Không có thời gian sao?”
Rõ ràng là vừa rồi anh đã xem lịch làm việc của cô, đã biết rõ rồi vẫn cố tình trêu chọc cô.
Quý Yên híp mắt lại, nhìn anh một cách cực kỳ nghiêm túc, sau đó giả vờ thờ ơ nói: “Nếu thật sự không rảnh thì phải làm sao?”
Anh nói bằng giọng không hề có ý thương lượng: “Tạm thời hoãn lại, sau này bù sau. Anh có chuyện quan trọng hơn cần em làm cùng.”
“Độc đoán.” Cô hỏi, “Chuyện gì vậy?”
“Đến lúc đó em sẽ biết.”
Giọng điệu rất thần bí, Quý Yên đột nhiên có chút tò mò: “Anh không giấu em làm chuyện gì đấy chứ?”
Anh bình tĩnh thong thả: “Bí mật mà nói ra bây giờ thì sẽ không còn cảm giác thần bí nữa.”
Đúng là ra vẻ thần bí thật, cô thầm cười nhạo anh, nhưng vẫn nói dối một câu: “Hai ngày đó để trống cho anh, tốt nhất là anh có chuyện gấp đấy, em vốn định để dành hai ngày đó để ngủ mà.”
Anh đột nhiên ghé sát vào tai cô, nói: “Bây giờ anh ngủ cùng em nhé?”
“…” Cô chỉ ra ngoài cửa sổ “Ban ngày ban mặt, anh chắc chứ?”
Anh bế bổng cô lên theo kiểu công chúa, dùng giọng điệu tự nhiên và thành thục nói: “Trước đây làm còn ít lắm sao?”
Cô đấm nhẹ vào ngực anh nói: “Biết xấu hổ một chút đi.”
Thế nhưng anh lại ôm cô đi về phía chiếc giường lớn, xem ra chẳng hề để tâm.
Màn đêm buông xuống, Vương Tuyển hôn cô một cái, đứng dậy đi chuẩn bị bữa tối. Quý Yên kéo chăn lăn lộn một lúc, hồi lâu sau mới với lấy điện thoại trên tủ đầu giường gọi cho Giang Dung Dã.
Điện thoại vừa kết nối, cô liền vội vàng nói: “Thứ bảy và chủ nhật tớ có hẹn đột xuất rồi, đổi sang tuần sau nhé.”
Giang Dung Dã nói: “Tớ cũng đang định nói với cậu, cuối tuần tớ phải tăng ca.”
Quý Yên thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt quá, tớ không tính là lỡ hẹn.”
“Sắp tổ chức hôn lễ rồi, anh ấy vẫn chưa nói muốn đi xem váy cưới với cậu à?”
“Chẳng phải gần đây anh ấy bận việc sao, vẫn chưa đến tháng ba, thời gian còn nhiều mà.”
Giang Dung Dã cười ha hả: “Cậu cứ chiều chuộng anh ta đi.”
Bị Giang Dung Dã trêu một câu như vậy, đến lúc Vương Tuyển vào phòng gọi cô ăn tối, cô liền hỏi thẳng mặt anh: “Em chiều chuộng anh lắm à?”
Anh hơi nhướng mày: “Em rất chiều chuộng anh.”
Cô rất hài lòng nói: “Tốt nhất là cuối tuần anh có chuyện gấp đấy, vốn dĩ em đã hẹn với Dung Dung rồi, may mà cuối tuần cậu ấy phải tăng ca, nếu không em sẽ bị cậu ấy mắng là trọng sắc khinh bạn cho xem.”
Anh đột nhiên hỏi: “Cuối tuần hai người định làm gì?”
Cô “ừm” một tiếng, lập tức không nói nữa.
Lần này đến lượt anh tò mò: “Có chuyện giấu anh?”
“Không có.” Cô im lặng một lát, đẩy anh ra rồi xuống giường, nói: “Mau ăn cơm thôi, để lâu lại phải hâm nóng.”
Chuyện này cứ thế bị cho qua, thoáng cái đã đến cuối tuần, Quý Yên ngủ đến tám giờ, vừa tỉnh giấc đã thấy Vương Tuyển đang đứng trước gương thắt cà vạt. Cô còn hơi mơ màng, dụi dụi mắt, rồi lại cầm điện thoại lên xác nhận thời gian, đúng là tám giờ sáng thứ bảy.
Cô đi chân trần xuống giường, bước trên sàn gỗ đến bên cạnh anh, nói: “Không phải hôm nay phải ra ngoài sao? Sao anh lại ăn mặc như sắp đi làm vậy?”
Anh ôm cô lên để cô đứng trên giày của mình, không đáp mà hỏi ngược lại: “Bộ này có đủ trang trọng không?”
Quý Yên vịn vào vai anh, người ngửa ra sau một chút, nghiêm túc đánh giá một lượt rồi nói: “Không chỉ trang trọng mà còn hơi quen mắt.”
Anh gật đầu nói: “Đây là kiểu em mua cho anh lần trước, anh lại cho người làm thêm hai bộ giống hệt để thay đổi.”
Cô bụm miệng không nhịn được cười: “Không sợ người khác nhận ra anh mặc một bộ đồ cả tuần à?”
Anh nói rất nghiêm túc: “Ngoài em ra, không ai để ý đến anh cả.”
Cao thủ nói lời ngon tiếng ngọt!
Sợ anh lại nói thêm mấy lời tình tứ khiến tim cô đập thình thịch vào buổi sáng sớm, cô vội mang dép lê rời khỏi phòng ngủ đi rửa mặt.
Ăn sáng xong, tuy không biết Vương Tuyển mặc trang trọng như vậy để làm gì, nhưng dù sao cũng đi cùng anh, cô mà ăn mặc quá xuề xòa cũng không được. Để phối hợp với trang phục của Vương Tuyển, Quý Yên đã thay một bộ đồ tương đối trang trọng.
Bên trong là một chiếc váy liền thân cao cấp, bên ngoài là áo khoác dạ.
Lên xe, chiếc xe chạy thẳng một mạch về phía trung tâm thành phố, không lâu sau thì dừng lại ở một khu thương mại tập trung các studio.
Nhìn con phố và những cửa hàng quen thuộc bên ngoài, Quý Yên đột nhiên đoán ra Vương Tuyển muốn đưa cô đến đây làm gì.
Nơi đây quy tụ những studio áo cưới nổi tiếng của Thâm Thành. Mấy hôm trước, cô vốn định rủ Giang Dung Dã cùng đến đây xem thử, nếu ưng ý rồi mới gọi Vương Tuyển qua.
Đây cũng là lần đầu tiên cô trải qua chuyện này, vẫn chưa nghĩ kỹ xem quy trình đúng đắn nên như thế nào.
Không lâu sau, xe dừng lại ở một bãi đỗ, Vương Tuyển tắt máy, tháo dây an toàn của mình rồi quay sang tháo giúp cô.
Trong khoảnh khắc này, anh ở rất gần cô, hơi thở của cả hai phả lên mặt nhau. Quý Yên nhìn gương mặt gần trong gang tấc của anh, giọng nói cũng trở nên nhẹ đi rất nhiều: “Anh nghĩ đến chuyện này từ khi nào vậy?”
“Tối hôm đó từ Quảng Thành trở về, em thức dậy giữa đêm, điện thoại không khóa màn hình, lúc anh giúp em đặt nó sang một bên thì thấy được em đang xem váy cưới trước khi anh vào.”
Lúc đó cô vội vàng giấu điện thoại đi rồi chuyển chủ đề, chính là không muốn để anh biết, không ngờ anh vẫn thấy được.
“Bí mật mà anh nói chính là cái này?”
Anh “ừm” một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng hiếm thấy, nói: “Chuyện này anh cũng là lần đầu tiên, hỏi bạn bè xung quanh thì họ nói ngày hôm đó tốt nhất nên ăn mặc trang trọng một chút, hy vọng hôm nay không làm em thất vọng.”
Thảo nào rõ ràng là cuối tuần mà anh lại vô cớ mặc vest thắt cà vạt. Cô chống tay lên hộp đựng đồ ở giữa, ngẩng mặt lên hôn anh một cái, nói: “Em rất hài lòng, cảm ơn anh.”
Khóe môi Vương Tuyển cong lên.
Hai người nắm tay nhau bước vào tiệm váy cưới.
Vì đã hẹn trước, Vương Tuyển đọc tên mình, nhân viên liền dẫn họ vào phòng VIP.
Có rất nhiều mẫu váy cưới, Quý Yên nhìn cả một giá treo, quay đầu nhìn Vương Tuyển: “Nhiều vậy sao?”
“Hôn lễ chỉ có một lần, đi trên lễ đường, mời rượu, mỗi lần đều phải thay. Ba nơi, mỗi nơi đều chuẩn bị vài bộ, sau này về già, chúng ta sẽ chụp lại một lần nữa.”
Cô mím môi cười: “Đã nghĩ đến lúc về già rồi, anh đúng là biết tưởng tượng thật.”
Anh nắm tay cô đi đến trước một chiếc váy cưới đuôi dài kiểu Pháp, nói: “Anh là xuất phát với mục tiêu sống hết phần đời còn lại với em, em đừng có về già rồi chê anh, đá anh đi đấy.”
Lúc anh nói câu này, nhân viên bên cạnh đang cố nhịn cười. Quý Yên ngại ngùng, một trong số đó có cô nhân viên khéo miệng nói: “Hai vị dù bước vào tuổi xế chiều cũng là một cặp kim đồng ngọc nữ, làm gì có chuyện chê bai chứ, chúng tôi ngưỡng mộ còn không kịp.”
Quý Yên bị nói đến mức cúi đầu, tay đút vào túi áo khoác, nhìn chằm chằm vào sàn nhà sáng bóng, không nói tiếng nào.
Vương Tuyển biết cô đang ngại, liền gật đầu với nhân viên, nói: “Thử váy cưới chúng tôi tự lo được.”
Các nhân viên nhìn nhau, vẫn là cô nhân viên khéo miệng kia nói: “Việc mặc vào hơi phiền phức, anh chắc chắn không cần chúng tôi giúp sao?”
Vương Tuyển lắc đầu nói: “Lúc đến tôi đã liên lạc với nhà thiết kế rồi, biết cách mặc những bộ váy cưới này, tạm thời không làm phiền các cô.”
Có lẽ là lần đầu tiên thấy chú rể tương lai tự mình giúp cô dâu tương lai mặc váy cưới, ba cô nhân viên mang vẻ mặt không thể tin nổi rời đi.
Quý Yên cũng kinh ngạc không kém: “Không phải mới mấy ngày thôi sao? Mấy bộ này là anh đặt làm à?”
Vương Tuyển ôm lấy eo cô nói: “Năm ngoái đã liên hệ thiết kế rồi, lúc anh học ở nước ngoài có quen mấy người bạn học là nhà thiết kế váy cưới, bạn bè đi cửa sau một chút, không thành vấn đề.”
Thì ra là sớm như vậy.
Cô nhìn anh với ánh mắt phức tạp, nói: “Sao lần nào anh cũng nghĩ trước em một bước thế, điều này khiến em rất không có…”
Anh một tay ôm vai cô, một tay nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn cô, nói: “Chuyện này một người làm là được rồi, là do anh không thể chờ đợi được, em cứ việc hưởng thành quả là được.”
Hai tay buông thõng hai bên người cô bất giác nắm chặt lại, nói: “Dù sao em cũng là nhân vật chính, anh cũng có thể để em tham gia một chút mà.”
Anh ôm cô nói: “Sự tham gia của em chính là thử váy cưới, thời gian còn khoảng 20 ngày nữa, cứ từ từ thử trước, có vấn đề gì thì nhờ họ sửa lại.”
Váy cưới tổng cộng bao gồm cả kiểu Tây và kiểu Trung. Dưới sự giúp đỡ của Vương Tuyển, Quý Yên thử hết bộ này đến bộ khác. Như lời Vương Tuyển nói, anh đều biết cách mặc từng bộ. Quý Yên cúi đầu nhìn chiếc váy cưới trắng tinh rủ xuống đất, kéo dài thướt tha nói: “Người khác đều ngồi đó xem tạp chí, đợi cô dâu tương lai mặc xong, ngắm nghía rồi nói vài câu khen ngợi, sao đến lượt anh lại tự thân vận động thế này?”
“Đó là người khác, không phải anh.” Anh kéo khóa sau lưng cho cô, đội khăn voan lên, nghiêm túc ngắm nghía rồi nói: “Rất đẹp, còn đẹp hơn cả trong tưởng tượng của anh.”
Không có ai được khen xinh đẹp mà không vui, đặc biệt người này lại là người mà bạn sắp nắm tay bước vào lễ đường hôn nhân thiêng liêng.
Quý Yên nhón chân lên, choàng tay qua cổ anh nói: “Đồ của anh đâu? Mau thay đi, chúng ta chụp một tấm ảnh chung cho họ xem.”
Vương Tuyển lấy ra một bộ vest đen từ bên cạnh. Sau khi hai người ở bên nhau, cô đã mua sắm không ít quần áo cho anh, nên rất quen thuộc với những bộ vest của anh. Cô nói: “Kiểu này…”
Hơi quen thuộc.
Cô suy nghĩ một lúc, rồi lại nhìn bộ đồ anh đang mặc hôm nay, cuối cùng cũng biết cảm giác quen thuộc đó từ đâu ra.
Anh dường như biết cô đang nghĩ gì, liền nói: “Anh sẽ mặc bộ đồ em tặng để cùng em bước trên lễ đường.”
“Trang trọng như vậy, anh…”
Anh nói: “Chỉ là kiểu dáng giống nhau thôi, bộ này là đặt may mới, anh thấy rất hợp.”
Anh đã nói vậy rồi, cô cũng không còn lời nào khác.
Hai người thử váy cưới mất hai ngày, ngày đầu tiên mặc thử, ngày thứ hai nhờ nhân viên ghi lại những chi tiết cần sửa.
Thử váy cưới xong, Quý Yên mệt đến không muốn động đậy. Vừa về đến nhà, cô liền nằm bò ra ghế sofa, r*n r* một lúc rồi quay đầu nhìn anh: “Thử váy cưới thôi mà đã mệt thế này, đến lúc tổ chức hôn lễ chắc còn mệt hơn nữa.”
Anh cởi áo khoác vest và cà vạt, ngồi xuống bên cạnh cô, chiếc ghế sofa từ từ lún xuống vì sự xuất hiện của anh. Quý Yên nằm gối đầu lên đùi anh, anh nói: “Đến lúc đó nếu mệt quá, anh sẽ yểm trợ cho em.”
Quý Yên cười: “Anh yểm trợ thế nào.”
Mãi cho đến ngày cưới, Quý Yên mới biết “yểm trợ” là gì. Sau khi tổ chức ở Bắc Thành và Quảng Thành, cuối cùng là ở Thâm Thành. Những người đến tham dự đều là đồng nghiệp và đối tác kinh doanh trong những năm qua. Có lẽ vì ai cũng bất ngờ trước việc Vương Tuyển lại kết hôn trong im lặng, nên người nào người nấy đều không khách khí mà chuốc rượu anh.
Quý Yên giúp anh đỡ rượu, đám người đó nói: “Đừng vội, lát nữa sẽ đến lượt cô.”
Quý Yên nói: “Nói cứ như các anh không kết hôn vậy, lần sau đến đám cưới các anh, tôi sẽ chuốc từng người một.”
Mọi người biết tửu lượng của cô rất tốt, nhưng hôm nay hiếm khi vui vẻ như vậy, cũng không để tâm đến lời cô nói, bèn đáp: “Chúng tôi còn lâu mới cưới, hôm nay cứ chuốc say hai người trước đã rồi nói sau.”
Họ chuốc Vương Tuyển xong lại đến chuốc Quý Yên, rượu còn chưa đưa đến trước mặt Quý Yên đã bị Vương Tuyển chặn lại. Anh nói: “Hôm nay mọi người nể mặt tôi một chút, phần của vợ tôi để tôi uống.”
Vương Tuyển hiếm khi có lời nhờ vả, mọi người nhìn nhau, đều biết hôm nay nếu không nghe lời anh, với tính cách thâm hiểm của con người này, sau này chắc chắn sẽ tính sổ ở những chỗ khác.
Suy nghĩ một hồi, mọi người đồng loạt đem rượu định chuốc Quý Yên đi chuốc Vương Tuyển. Quý Yên muốn giúp, đám người đó còn ngăn cản tích cực hơn cả Vương Tuyển.
Giang Dung Dã đứng bên cạnh nói: “Xem ra mấy cô phù dâu chúng ta không có đất dụng võ rồi.”
Ba người còn lại cũng mím môi cười theo.
Quý Yên đỏ mặt: “Đây gọi là có trách nhiệm, làm gì có chuyện để phụ nữ uống rượu.”
Các phù dâu đồng thanh: “Cậu cứ khoe ân ái đi.”
Hôn lễ náo nhiệt đến rất khuya, gần một giờ sáng, Vương Tuyển đã say đến không còn biết gì, mặc cho Thi Hoài Trúc và Khương Diệp dìu về phòng khách sạn trên lầu.
Quý Yên nói: “Thật sự làm phiền hai người rồi.”
Khương Diệp trêu chọc: “Khó khăn lắm mới thấy cây cổ thụ nở hoa, tôi mệt một chút cũng không sao.”
Thi Hoài Trúc nói: “Lát nữa lau mặt cho anh ta, cho uống chút canh giải rượu thì người mới không khó chịu.”
Quý Yên tiễn họ về, đóng cửa lại rồi ngồi trên giường cưới.
Mặt Vương Tuyển rất đỏ, có lẽ vì uống quá nhiều rượu, nhiệt độ cơ thể tăng cao, cà vạt bị anh kéo xuống một nửa, cổ tay áo cũng vậy, trông rất lôi thôi. Nhớ lại trước đây anh là người cực kỳ coi trọng vẻ bề ngoài, bất kể ở nhà hay ở ngoài, lúc nào cũng chỉn chu, hôm nay hiếm khi lôi thôi thế này, cô rất muốn chụp lại dáng vẻ này để làm kỷ niệm.
Nhưng rồi nghĩ lại, anh là vì kết hôn với mình nên mới ra nông nỗi này, cô lại không nỡ.
Quý Yên đang mặc trang phục mời rượu, rất thuận tiện cho việc đi lại và hoạt động. Cô vào phòng tắm lấy nước ấm, vắt khăn lau mặt cho anh.
Anh cử động, đột nhiên đưa tay nắm lấy cô rồi kéo cô ngã lên người mình. Hành động này đến quá đột ngột, cô không chú ý liền ngã vào người anh. Vừa định chống ngực đứng dậy, tay anh lại vòng qua ôm lấy cô, nói: “Sau hôm nay anh là của em rồi.”
Gì mà của em của anh chứ.
Cô cười anh: “Khó chịu không? Em lau cho anh, thay bộ đồ sạch sẽ, rồi dậy uống chút canh giải rượu sẽ dễ chịu hơn.”
Anh lắc đầu nói: “Không cần, anh ngủ một lát, lát nữa tự mình lo được.”
Nói rồi liền kéo cà vạt.
Anh say khướt, chiếc cà vạt dưới sức kéo của anh càng lúc càng siết chặt. Anh không gỡ ra được, mày nhíu chặt lại, rất giống dáng vẻ gặp phải vấn đề khó trong công việc trước đây.
Cô cười, gạt tay anh ra, vừa giúp anh cởi cà vạt vừa nói: “Cũng không nghĩ đến tửu lượng của mình, người khác chuốc là anh uống à? Không phải còn có em sao? Chút rượu đó đối với em chỉ là chuyện nhỏ.”
Anh cười cười, ý thức vẫn còn khá tỉnh táo: “Nếu anh để em đỡ rượu giúp anh, chẳng phải anh quá vô dụng sao.”
Cô đang định hỏi sao anh lại nghĩ như vậy, giây tiếp theo liền nghe thấy giọng anh khe khẽ: “Vợ của mình thì mình tự thương, chỉ có kẻ vô dụng mới đẩy vợ ra phía trước.”
Nghe vậy, cô mỉm cười hài lòng, chọc vào chóp mũi anh, nói: “Được rồi, biết tấm lòng của anh rồi, bây giờ để em lau rửa cho anh, nếu không cả người toàn mùi rượu lát nữa ngủ thế nào.”
Có lẽ đã nghe lọt tai lời cô nói, anh không còn quậy nữa, buông cô ra. Quý Yên thoát khỏi sự trói buộc, lau mặt, lau cổ cho anh, sau đó cởi cà vạt vứt sang một bên, dìu anh ngồi dậy cởi áo vest.
Lau xong, cuối cùng anh cũng sạch sẽ. Quý Yên đổ nước đi, cho anh uống canh giải rượu, rồi cầm quần áo vào phòng tắm.
Bốn mươi phút sau cô ra ngoài, Vương Tuyển đang ngồi trên giường, hai tay day day thái dương. Cô nhìn anh một cái, ngồi trước bàn trang điểm, vừa dưỡng da vừa hỏi: “Đỡ hơn chưa?”
Anh khẽ “ừm” một tiếng, nói: “Đầu vẫn còn hơi nặng.”
“Bị chuốc nhiều rượu nồng độ cao như vậy, không khó chịu mới lạ.”
Cô dưỡng da xong, leo lên giường, anh đã vén chăn đợi sẵn. Cô chui vào trong chăn, ngồi xuống bên cạnh anh.
Một lúc lâu sau, anh lần đến nắm lấy tay cô, nhìn cô nói: “Giống như đang mơ vậy.”
Cô tựa vào vai anh, cũng chân thành nói: “Không thể tin được chúng ta đã chung một sổ hộ khẩu rồi.”
Lúc họ về Quảng Thành tổ chức hôn lễ đã tiện thể đi đăng ký kết hôn.
Ngày hôm đó sau khi nhận giấy, cuốn sổ của Quý Yên đã bị anh tịch thu.
Theo lời anh nói, thứ này giao cho anh cất giữ vẫn là chắc chắn và ổn thỏa nhất.
Cô không biết ổn thỏa ở đâu, nhưng thấy anh vui vẻ, cô cũng không tranh giành với anh.
Đã hơn hai giờ, đêm đã rất khuya. Cả người Vương Tuyển đang bị tác dụng của cồn, muốn làm gì đó cũng lực bất tòng tâm. Nhưng cả hai đều biết, không thiếu lần này, tương lai còn bao nhiêu thời gian, muốn làm những chuyện vui vẻ thì thời gian còn rất nhiều.
Vương Tuyển tắt đèn, hai người ngoan ngoãn nằm trong chăn, cửa sổ sát đất mở một khe nhỏ, dải ngân hà lấp lánh bên ngoài lọt vào.
Quý Yên quay mặt lại, trong phòng quá tối, cô không thể nhìn thấy mặt anh, cũng không biết biểu cảm của anh bây giờ là gì, nhưng khi cô đưa tay sờ qua, cô lập tức nắm được một xúc cảm ấm áp.
Cô vô cùng an tâm.
Quý Yên dịch người qua, đến gần anh, cọ cọ vào vai anh nói: “Vui không anh?”
Cằm anh cọ vào đỉnh đầu cô một lúc nói: “Vui, sau này chúng ta là vợ chồng hợp pháp rồi, làm gì cũng không cần phải đắn đo suy nghĩ nữa.”
“Đắn đo suy nghĩ gì chứ?”
Anh ghé vào tai cô nói: “Quang minh chính đại sinh con.”
Nói đến con cái, cô nói: “Chuyện này phải lên kế hoạch cẩn thận, tìm lúc cả hai chúng ta đều không bận việc rồi mới sinh.”
Anh nói: “Được, nghe lời em.”
Đêm nay, mười ngón tay họ đan vào nhau, ngày mai khi trời sáng, chào đón họ sẽ là tương lai tốt đẹp vô hạn.
Về chuyện con cái, Quý Yên lại phải lấy bảng kế hoạch công việc ra, phát hiện nếu muốn sinh, mang thai trong năm nay là thích hợp nhất. Bởi vì trên tay cô còn hai dự án chưa qua hội đồng, nếu cô phân tán sức lực đi tìm dự án mới, một khi bận rộn lên thì trong vòng hai năm tới đều không thể sinh con được nữa.
Vương Tuyển nói: “Sinh xong em cứ quay lại làm việc, con để anh chăm. Chuyện ở công ty chi nhánh bên này anh đã phân công xong rồi, tạm thời không cần đến anh lắm.”
Cô ôm eo anh: “Cứ thế sẵn lòng từ bỏ công việc, không muốn kiếm tiền nữa à?”
“Mỗi năm trong tài khoản đều có dòng tiền tám con số, anh thực sự không có hứng thú với việc kiếm tiền cho lắm.”
Nói đến chuyện này, cũng là sau khi kết hôn, anh đã đem toàn bộ tài sản của mình giao cho cô quản lý. Không xem thì thôi, xem kỹ mới phát hiện Vương Tuyển thật sự không thiếu tiền. Quỹ tín thác mà Vương Sùng Niên lập cho anh đã đủ để anh tiêu xài cả đời, huống chi anh còn có những nguồn thu nhập khác.
Quý Yên cầm xấp tài sản đó nói: “Không nhìn ra anh lại là người có tiền đấy.”
Anh nói: “Không vội, không biết thì cứ từ từ phát hiện.”
Thời gian bước sang tháng tư, hai người bắt đầu bước vào giai đoạn chuẩn bị mang thai.
Ôn Diễm biết cô có ý định sinh con, liền nói: “Không phải là sinh xong sẽ lui về làm hậu phương đấy chứ?”
Cô cười tủm tỉm lắc đầu: “Con anh ấy chăm.”
“Lời của đàn ông nghe cho vui thôi.”
“Tôi nghe chị dâu nói, trước đây Tiểu Hinh cũng do anh chăm đến sáu tuổi. Anh còn tự tin vào bản thân mình, tôi cũng có thể tin tưởng Vương Tuyển.”
Anh lắc đầu, thở dài một tiếng: “Sao chị dâu cô chuyện gì cũng nói với cô vậy.”
Quý Yên nói: “Đều kết hôn cả rồi, những chủ đề có thể trò chuyện cũng nhiều hơn.”
Ôn Diễm nói: “Thảo nào gần đây Vương Tuyển tìm tôi xin kinh nghiệm và sách nuôi dạy con.”
Quý Yên sáng mắt lên: “Thật ạ?”
Ôn Diễm cười mắng rồi đuổi người: “Cô mau đi đi, đừng có ở đây khoe ân ái nữa.”
Quý Yên mãn nguyện rời đi.
Thời gian vẫn trôi như thường lệ, bước vào tháng tám, thời tiết ngày một nóng lên, Quý Yên vẫn như cũ ra ngoài đàm phán các dự án trên tay.
Một buổi chiều đẹp trời, cô và các đồng nghiệp đang cùng Thư ký Hội đồng quản trị và Giám đốc tài chính của Công nghệ Hợp Chúng đối chiếu một số dữ liệu, sau đó sẽ phải làm phản hồi chất vấn với Ủy ban Giám sát Chứng khoán.
Đang đối chiếu, có một dòng dữ liệu có chút vấn đề nhỏ, cô đứng dậy chỉ vào dòng đó định hỏi Giám đốc tài chính, đột nhiên, trước mắt tối sầm lại, cô suýt nữa thì ngã.
Thư ký Hội đồng quản trị bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, vội vàng đỡ lấy cánh tay cô, quan tâm hỏi: “Hạ đường huyết à?”
Buổi trưa Quý Yên đúng là ăn hơi ít, cô nói: “Chắc vậy.”
Giám đốc tài chính đưa cho cô hai thanh ngũ cốc nói: “Vậy nếu ngày mai các cô mới về, thì lát nữa làm xong mấy báo cáo này, chúng ta đi ăn một bữa, đến đây nhiều ngày rồi mà chúng tôi vẫn chưa làm tròn bổn phận chủ nhà.”
Sau này còn phải qua lại, Quý Yên rất vui vẻ xây dựng mối quan hệ tốt với họ, cười nói: “Vậy thì làm phiền các anh chị rồi.”
“Khách sáo quá.”
Tám giờ tối, cả nhóm đến một nhà hàng hải sản nổi tiếng ở thành phố bên cạnh để dùng bữa.
Quý Yên vốn đã đói bụng, cũng không khách sáo, chỉ là vừa gắp một miếng cá cho vào miệng, cô đã thấy buồn nôn, vội rút hai tờ giấy ăn quay mặt đi nôn ra.
Giám đốc tài chính là một phụ nữ trí thức đã có con, thấy cô như vậy, lại nghĩ đến chuyện Quý Yên suýt ngất lúc nãy, liền đứng dậy kéo Quý Yên vào nhà vệ sinh.
Vào nhà vệ sinh, thấy xung quanh không có ai, cô ấy do dự hỏi: “Tiểu Quý, cô không có kinh nguyệt bao lâu rồi?”
Trong lòng Quý Yên chợt “lộp bộp” một tiếng, “Ý của chị là?”
Giám đốc tài chính mang dáng vẻ của người từng trải, nói: “Lúc tôi mang thai con gái tôi cũng có phản ứng như vậy, ban đầu cứ nghĩ là do công việc bận rộn không được nghỉ ngơi, ăn không ngon miệng, sau này cũng là một đồng nghiệp trong phòng nhắc nhở, tôi đi làm kiểm tra mới biết mình có thai.”
Từ lúc quyết định có con, hai người đều không dùng biện pháp phòng tránh, nghĩ rằng cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
Quý Yên nghĩ lại, đúng là tháng này và tháng trước cô đều không có kinh nguyệt. Kinh nguyệt của cô vốn dĩ có chút không đều, có lúc công việc bận rộn lại càng không đúng ngày, trước đây cũng không phải chưa từng xảy ra. Quý Nghiên Thư đã đưa cô đến gặp bác sĩ Đông y điều trị mới bình thường trở lại. Hai tháng nay cô cứ ngỡ là bệnh cũ tái phát, còn đang nghĩ khi nào có thời gian rảnh sẽ về Quảng Thành liên lạc với bác sĩ Đông y trước đây để khám lại.
Cô chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ mang thai.
Cô cảm ơn vị Giám đốc tài chính, ngày hôm sau trở về Thâm Thành, buổi chiều Quý Yên xin nghỉ nửa ngày để đến bệnh viện.
Vương Tuyển gần đây đang đi công tác ở Hải Nam, hai người đã mười mấy ngày không gặp mặt, liên lạc duy nhất là qua điện thoại hoặc video trên Wechat.
Cô vốn nên đợi anh về rồi mới đến bệnh viện kiểm tra, nhưng nghĩ đến sự mong đợi của anh đối với đứa con, cô lại muốn đi xác minh trước, nếu là thật, cô muốn cho anh một bất ngờ.
Cầm tờ phiếu xét nghiệm, Quý Yên bước ra khỏi cổng bệnh viện, nhớ lại mấy phút trước, bác sĩ cười chúc mừng cô: “Cô Quý, chúc mừng cô đã mang thai.”
Lúc này bên ngoài trời quang mây tạnh, ánh nắng chói chang và rực rỡ.
Cô đưa tay lên che đi tia nắng chói mắt, nhìn lên bầu trời xanh biếc.
Cô vui mừng từ tận đáy lòng.
Cô nhìn tờ phiếu xét nghiệm trên tay, xoa xoa bụng. Cô không thể đợi đến lúc Vương Tuyển về mới nói, cô muốn ngay bây giờ chia sẻ tin vui trời ban này với anh.
Cô lấy điện thoại ra, đi sang bên cạnh, chụp một tấm ảnh gửi cho anh.
Lúc bước ra khỏi cổng bệnh viện, điện thoại trong tay reo lên.
Tên của Vương Tuyển đang nhấp nháy trên màn hình.
Cô mím môi, nhận cuộc gọi này.
Giọng nói vội vã có chút không ổn định của Vương Tuyển từ đầu dây bên kia từ từ truyền đến.
“Quý Yên, anh về ngay đây, đợi anh.”
Cô cúi đầu “ừm” một tiếng, lại nhìn lên bầu trời xanh biếc trên đầu, gật đầu, còn kích động hơn cả anh.
“Được, em ở nhà đợi anh.”