Tối hôm đó, Vương Tuyển trở về Thâm Thành. Ngoài cửa vang lên tiếng động, Quý Yên đứng dậy vừa đi đến huyền quan thì cửa đã được mở ra từ bên ngoài. Không lâu sau, Vương Tuyển với dáng vẻ phong trần mệt mỏi bước vào nhà, ôm chầm lấy cô.
Quý Yên ngẩn người một lúc rồi mới nói: “Anh ôm chặt quá.”
Anh liền buông cô ra, lắc đầu cười nói: “Là do anh kích động quá.” Rồi lại nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt hỏi: “Cảm giác thế nào?”
Quý Yên mỉm cười, gạt tay anh ra nói: “Vừa về đến nhà, người toàn bụi bặm, anh đi tắm rửa thay đồ trước đi, lát nữa hãy nói.”
Anh thay giày ở huyền quan, Quý Yên vào phòng ăn rót cho anh một ly nước sôi để nguội. Đợi Vương Tuyển tắm rửa xong đi ra, Quý Yên đưa cho anh chiếc cốc thủy tinh.
Vương Tuyển uống vài ngụm hỏi: “Bác sĩ nói sao?”
Quý Yên đáp: “Em đã lấy máu làm xét nghiệm, xác nhận có thai rồi. Bác sĩ cũng dặn dò một số điều cần lưu ý. À đúng rồi, họ bảo tháng sau đi siêu âm.”
Vương Tuyển: “Ngày mấy? Anh đi cùng em.”
“Ngày 16 tháng sau, thứ tư.”
Một lúc sau, Vương Tuyển hỏi: “Bây giờ cơ thể em cảm thấy thế nào, có chỗ nào không thoải mái không?”
Quý Yên suy nghĩ một lát rồi nói: “Ngoài việc hôm qua thấy buồn nôn và hơi chóng mặt ra thì những thứ khác đều ổn.”
“Có phải lại mải làm việc mà không ăn uống đàng hoàng không?”
Quý Yên né tránh ánh mắt của anh, chuyển chủ đề: “Em đói rồi, anh mau đi nấu cơm đi.”
Vương Tuyển nói: “Cơm anh sẽ nấu, nhưng sắp tới cũng xin em hãy chăm sóc tốt cho cơ thể mình. Công việc quan trọng, nhưng sức khỏe cũng quan trọng không kém.”
Cô đỏ mặt, rất ngượng ngùng: “Biết rồi, biết rồi, em sẽ ghi nhớ, anh đừng nói nữa, giữ cho em chút thể diện đi.”
Nghe vậy, Vương Tuyển không khỏi trêu chọc: “Trong nhà ngoài em và anh ra thì chẳng còn ai khác, em ngại cái gì?”
Quý Yên nói cùn: “Lòng tự trọng của em rất cao, anh nói em như vậy, em không được phép ngại ngùng sao?”
Anh cười, nét vui vẻ hiện rõ trên hàng lông mày.
Quý Yên cũng vậy, niềm hạnh phúc không thể che giấu trên gương mặt.
Ăn cơm xong, hai người ngồi trong phòng khách. Quý Yên xem chương trình đối thoại kinh tế nửa tiếng, còn Vương Tuyển thì cầm tờ giấy xét nghiệm của cô để nghiên cứu.
Giữa chừng, Quý Yên đi rót một ly nước, quay lại thấy anh vẫn còn cầm tờ giấy xét nghiệm xem, cô có chút bất lực: “Anh nhìn nó bao lâu rồi? Có đẹp đến thế không?”
Vương Tuyển liếc nhìn cô, thản nhiên nói: “Em thông cảm cho niềm vui lần đầu làm bố của anh đi.”
“…”
Khoảng mười giờ, hai người tắm rửa xong xuôi rồi lên giường.
Vương Tuyển nắm tay cô một lúc, rồi lại đặt tay lên bụng cô hỏi: “Có cảm giác gì không?”
Cô cười đến thở dài: “Mới chưa đầy hai tháng, có thể có cảm giác gì chứ? Nhưng mà…”
Cô im bặt không nói tiếp, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Nhưng mà sao?”
“Nhưng mà tay anh nóng thật đấy.”
Vương Tuyển nói: “Xem ra tối nay cả anh và em đều không bình thường rồi.”
“Đó là anh thôi, em đâu có.”
Quý Yên gạt tay anh ra, kéo chăn lên rồi nằm xuống.
Vương Tuyển nhìn cô một lúc, tắt đèn phòng ngủ, rồi cũng nằm xuống theo.
Quý Yên hỏi: “Không để lại chút ánh sáng nào à?”
“Không cần đâu, anh đã dần quen với việc ngủ không cần bật đèn rồi.”
“Vậy thì hiếm có thật.”
Vương Tuyển xoay người, đưa tay qua ôm lấy cô nói: “Quý Yên, cảm ơn em vì đã cho anh một bất ngờ.”
“Cũng là bất ngờ của em.” Quý Yên nói “Là bất ngờ chung của chúng ta.”
Vương Tuyển nằm lại vị trí cũ, tìm tay cô dưới lớp chăn rồi nắm lấy.
Quý Yên hỏi: “Hôm nay anh cứ thế về đây, công việc không có vấn đề gì chứ?”
“Không vấn đề gì, giai đoạn đầu anh đã lót đường sẵn cho họ rồi, phần còn lại cứ để họ tự đi đàm phán và theo dõi. Nếu như thế mà còn làm hỏng, họ cần phải suy nghĩ xem mình có phù hợp với vị trí này không.”
“Độc đoán, máu lạnh.”
“Trước đây lúc Ôn Diễm và Thi Hoài Trúc đào tạo em không phải cũng theo đường lối này sao?”
Đúng là như vậy thật.
Cô nói: “Sắp tới anh cứ tập trung lo công việc đi, chỉ cần chừa ra thời gian đi siêu âm là được.”
“Biết rồi, ngày hôm đó có việc gì cũng phải xếp sau hết.”
Trong phòng ngủ tối đen như mực, Quý Yên nắm chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm truyền từ tay anh, bất giác mím môi cười.
Thoáng cái đã đến giữa tháng chín, sáng ngày 16, hai người đến Bệnh viện Chăm sóc sức khỏe Bà mẹ và Trẻ em để kiểm tra.
Sau vài lần kiểm tra, Quý Yên cảm thấy bản thân mình đã khác đi, như thể đang gánh trên vai một sứ mệnh vĩ đại. Lấy được báo cáo, họ đi tìm bác sĩ để hỏi, kết quả nhận được rất tích cực. Cả hai bất giác cùng thở phào nhẹ nhõm.
Bệnh viện có lớp học thử cho thai phụ, hai người nhận được túi quà nhỏ chứa các kiến thức liên quan đến thai kỳ do y tá tặng, rồi đi về phía phòng học thử.
Trong lớp học, các bà mẹ tương lai ngồi ở giữa, còn các ông bố tương lai ngồi bên cạnh. Quý Yên thỉnh thoảng lắng nghe, đôi lúc quay lại nhìn Vương Tuyển. Anh vẫn luôn cầm tờ giấy siêu âm ban nãy, đang chăm chú xem, khóe miệng thỉnh thoảng lại cong lên.
Cô quay đầu lại, nghiêm túc nghe giảng, không lâu sau, cô cúi đầu mỉm cười.
Trưa về đến nhà, Vương Tuyển vào bếp chuẩn bị bữa trưa, Quý Yên ngồi ở phòng khách một lúc thì điện thoại reo. Cô cầm lên xem, là Quý Nghiên Thư gọi đến.
Cô bắt máy.
Quý Nghiên Thư hỏi: “Bác sĩ nói sao con?”
“Mọi thứ đều bình thường ạ.”
“Vậy thì tốt rồi.” Quý Nghiên Thư nói “Bây giờ con mới ba tháng, tình trạng thai nghén các thứ vẫn chưa rõ rệt lắm. Con và Vương Tuyển công việc đều bận rộn, như vầy đi, tuần sau mẹ xử lý xong chuyện ở nhà, sẽ cùng bố con qua đó chăm sóc con một thời gian, để qua được giai đoạn đầu này đã.”
“Không cần đâu mẹ, mẹ và bố cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi ạ, con và anh ấy sẽ tự lo được.”
Quý Nghiên Thư cười nói: “Nếu là chuyện khác thì còn có thể thương lượng, chứ chuyện mang thai sinh con này thì không có gì để thương lượng cả. Con vẫn chưa hiểu mang thai đối với phụ nữ là một đả kích lớn đến mức nào đâu, nếu trong và sau thai kỳ mà cơ thể không được chăm sóc tốt, sau này có mà khổ.”
Nghe những lời này, Quý Yên lấy một chiếc gối ôm vào lòng, nhìn về phía nhà bếp rồi nói: “Vậy thì bố mẹ qua đây đi ạ, đến lúc đó phiền bố mẹ rồi.”
“Có gì đâu, năm đó bà nội và bà ngoại con cũng thay phiên nhau chăm sóc mẹ như vậy mà. Tuần sau mẹ và bố con sẽ qua, khi nào xác định được thời gian sẽ báo lại cho hai đứa.”
“Vâng ạ, chuyện này cũng không gấp, bố mẹ cứ giải quyết xong việc của mình trước đã.”
Cúp điện thoại xong, Quý Yên đang định đi nói với Vương Tuyển chuyện này thì điện thoại lại reo lên. Cô tưởng là Quý Nghiên Thư có chuyện quên nói, cầm điện thoại lên xem thì phát hiện là Vương Sùng Niên gọi đến.
Quý Yên rất ít khi liên lạc với Vương Sùng Niên, hơn nữa thường thì nếu có chuyện gì, Vương Sùng Niên cũng sẽ gọi cho Vương Tuyển. Nhất thời cô cũng không đoán được tại sao Vương Sùng Niên lại gọi cuộc điện thoại này.
Cô liếc nhìn nhà bếp, một lúc lâu sau, cầm điện thoại vào phòng làm việc.
Cô nhận cuộc gọi nói: “Bố, chào buổi tối ạ.”
Vương Sùng Niên nói: “Chào con buổi tối.”
Bầu không khí nhất thời có chút ngượng ngùng.
Một lúc sau, Vương Sùng Niên hắng giọng, nói: “Vương Tuyển mấy hôm trước có nói với bố mẹ là con có thai rồi.”
Quý Yên “à” một tiếng: “Vâng ạ, xin lỗi bố, dạo này con hơi đãng trí, vẫn chưa kịp báo cho bố mẹ biết.”
“Không sao, lần đầu hai đứa trải qua những chuyện này, có thể hiểu được. Chuyện là thế này, trước đây lúc mẹ con mang thai Vương Tuyển đều là thuê người đến nhà chăm sóc, về phương diện này thì bà ấy thuộc dạng không biết gì cả, có qua cũng không giúp được gì nhiều. Bố thì vẫn có thể giúp được một hai phần, hai đứa xem có cần bố qua đó một chuyến không.”
Quý Yên không ngờ Vương Sùng Niên lại nói những lời như vậy, có chút cảm giác được yêu thương mà lo sợ: “Không cần đâu ạ, không cần đâu ạ. Ban nãy mẹ con có gọi điện rồi, bà ấy và bố con tuần sau sẽ qua đây, tạm thời không phiền đến bố và mẹ đâu ạ.”
Bên kia im lặng một lúc, rồi Vương Sùng Niên nói: “Vậy được, khi nào hai đứa cần thì cứ nói. Nếu trong nhà cần thuê người giúp việc cũng đừng khách sáo, có nhu cầu về kinh tế thì cứ nói kịp thời.”
Quý Yên vội vàng đáp lời: “Con hiểu rồi ạ, cảm ơn bố.”
Vương Sùng Niên cười cười, nói: “Vẫn là con bé này biết quan tâm, dễ nói chuyện. Bố và Vương Tuyển thường chẳng nói được với nhau mấy câu, càng không cần nói đến việc hòa hợp như thế này.”
Câu này Quý Yên không biết trả lời thế nào, đành im lặng.
Vương Sùng Niên có lẽ cũng nhận ra, ông dặn dò cô một vài điều cần chú ý sức khỏe, rồi cuộc gọi cũng kết thúc.
Nói chuyện điện thoại xong, Quý Yên ở lại phòng làm việc một lúc, tiêu hóa lại cuộc nói chuyện với Vương Sùng Niên ban nãy, càng nghĩ cô càng muốn cười, đặc biệt là lúc Vương Sùng Niên nói đến đoạn về Vương Tuyển, trong lời nói lộ rõ sự bất lực.
Cô cầm điện thoại mở cửa phòng làm việc.
Vương Tuyển đã chuẩn bị xong, lúc này đang ngồi ở phòng khách lật xem tài liệu.
Cô đi tới, anh chú ý thấy, bèn gấp tài liệu lại, ném bìa kẹp hồ sơ lên bàn, nhìn cô: “Có việc à?”
“Không phải điện thoại công việc.” Cô nói, “Mẹ, mẹ em gọi điện đến. Bà nói mang thai cần chú ý rất nhiều chuyện, cơ thể cũng cần được bồi bổ. Bà lo chúng ta không được chu toàn, nên tuần sau bà và bố sẽ qua đây.”
Vương Tuyển nói: “Phiền bố mẹ rồi, đến lúc họ qua anh sẽ ở bên cạnh học hỏi, đợi chúng ta đều thành thạo rồi thì hãy để họ về, cứ phiền họ mãi cũng không hay.”
Quý Yên cười nắm lấy tay anh: “Em cũng nghĩ như vậy.”
Do dự một lúc, cô nói: “Bố, bố của anh ban nãy cũng gọi điện đến.”
Vương Tuyển nhướng mày, một thoáng chần chừ nói: “Thứ hai anh có gọi cho họ, nói với họ chuyện này rồi.”
“Vâng, bố nói mẹ về phương diện này không rành lắm, ông thì biết một chút, xem có cần ông qua đây giúp không. Em từ chối rồi, tuần sau bố mẹ em qua, đông người quá, hơn nữa vẫn còn là giai đoạn đầu thai kỳ, không cần nhiều người như vậy.”
“Ông ấy lại nhiệt tình thế cơ à.”
Lời này nghe có mấy phần mỉa mai.
Quý Yên biết thái độ của anh đối với bố mẹ luôn rất lạnh nhạt, cô cũng không biết nên an ủi hay cân bằng thế nào, chỉ nói: “Đợi đến lúc 5, 6 tháng, nếu họ vẫn muốn qua thì hãy để họ qua, lúc đó đúng là cũng cần người chăm sóc.”
Đang nói chuyện, điện thoại của Vương Tuyển rung lên.
Anh cầm lên mở ra xem, một lúc lâu sau, anh mỉm cười. Quý Yên tò mò: “Anh cười gì vậy?”
Anh đưa điện thoại cho cô xem.
Trên màn hình là một tin nhắn chuyển khoản, người chuyển là Vương Sùng Niên.
Cô cũng cười: “Cách họ thể hiện tình cảm cũng đặc biệt thật đấy.”
Vương Tuyển ném điện thoại đi, ôm cô vào lòng, nói: “Không đặc biệt đâu, thêm vài lần nữa là em sẽ quen thôi.”
Dù sao tình cảm của anh và bố mẹ cũng đã như vậy, cô suy nghĩ vài giây rồi nói: “Em vẫn khá thích cảm giác được tiền đập vào người, thêm vài lần nữa cũng không tệ.”
Anh xoa xoa vai cô, nói một cách nghiêm túc: “Muốn trải nghiệm cảm giác này thì nói với anh, anh đập cho em.”
Đúng là không có khiếu nói đùa.
Quý Yên bật cười thành tiếng.
Cuối tháng chín, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri từ Quảng Thành đến.
Lúc đó Quý Yên đang họp ở công ty, không thể sắp xếp thời gian được, là Vương Tuyển đi đón họ.
Buổi tối, Vương Tuyển và Thẩm Ninh Tri nấu cơm tối trong bếp.
Quý Nghiên Thư kéo cô ngồi nói chuyện ở phòng khách.
Quý Nghiên Thư nhìn cô từ trên xuống dưới, từ trái sang phải một lượt, một lúc lâu sau mới đưa ra kết luận: “Con gầy đi rồi, còn gầy đi không ít.”
Quý Yên cười: “Làm gì có ạ, hôm qua con mới cân, không có thay đổi gì cả.”
“Con thế này vẫn phải bồi bổ, hai đứa cứ yên tâm đi làm, mẹ và bố ở nhà làm đồ ăn ngon cho hai đứa.”
“Cũng không cần khoa trương đến thế đâu ạ, bình thường ăn thế nào thì bây giờ cứ ăn như vậy thôi.”
Nói thì nói vậy, nhưng Quý Yên phát hiện, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri quả thực rất giỏi về mặt ăn uống, một món ăn có thể biến tấu thành nhiều kiểu khác nhau, mỗi ngày đều không trùng lặp.
Cứ như vậy được bồi bổ suốt ba tháng.
Ngoài cái bụng ngày một lớn ra, Quý Yên cảm thấy chỗ nào trên người mình cũng tròn trịa ra một vòng.
Buổi tối, vẫn là cuộc trò chuyện trước khi đi ngủ, cô nhìn chằm chằm Vương Tuyển, nói: “Sao anh vẫn y như cũ vậy, những thứ anh ăn đều bổ vào đâu hết rồi?”
Anh nắm lấy tay cô, đặt lên lồng ngực mình: “Chắc ở đây nhỉ?”
“Bớt lưu manh đi.” Cô nói “Nghiêm túc cho em.”
Anh nói: “Bình thường anh vẫn tập gym đều đặn, quá trình trao đổi chất nhanh hơn em một chút, là chuyện bình thường.”
Cô che mặt mình lại: “Cơ thể này ngày một thay đổi, em sắp không nhận ra chính mình nữa rồi.”
“Khó chịu lắm à?”
“Không phải, chỉ là thấy kỳ lạ quá.”
“Có phiền muộn gì thì cứ nói với anh ngay, anh không giải quyết được thì chúng ta đi tìm bác sĩ tư vấn, đừng giữ trong lòng, không tốt cho em đâu.”
Hai người đã tham gia vài lớp học cho bà bầu, biết được có chứng trầm cảm trong và sau thai kỳ, lâu dần, hai người hình thành thói quen trò chuyện mỗi tối trước khi ngủ, cũng không nhất thiết phải nói gì, dù chỉ là vài câu trêu đùa đơn thuần cũng tốt.
Cuối tháng mười hai, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri ở Thâm Thành được ba tháng thì phải về lại Quảng Thành. Trước khi đi, Quý Nghiên Thư dặn đi dặn lại: “Công việc quan trọng, nhưng lúc này sức khỏe còn quan trọng hơn. Con và Tiểu Tuyển hai đứa nên buông thì cứ buông bớt đi, cố gắng vượt qua giai đoạn này trước đã, biết không?”
Quý Yên và Vương Tuyển gật đầu, nói: “Tụi con biết rồi ạ.”
Quý Nghiên Thư với vẻ mặt đầy lo lắng bước lên tàu cao tốc.
Đầu tháng một, Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên từ Bắc Thành đến.
Vừa gặp mặt, Dịch Uyển Như đã nói: “Tiểu Yên, con trông dịu dàng hơn rồi đấy.”
Quý Yên nói: “Cảm ơn mẹ đã khen, đồng nghiệp của con cũng nói vậy, họ gọi đó là vầng hào quang của tình mẫu tử.”
Vương Sùng Niên đứng bên cạnh nói: “Bên ngoài lạnh thế này, lên lầu rồi hãy nói chuyện.”
Dịch Uyển Như vội nói: “Xin lỗi, là mẹ sơ suất.”
Quý Yên nói: “Không sao đâu ạ, thời tiết ở đây sẽ tốt hơn Bắc Thành một chút, ngoài trời không lạnh đến thế.”
Cả nhóm người lên lầu, Vương Tuyển xách đồ, Vương Sùng Niên giúp xách một ít, Dịch Uyển Như và Quý Yên đi tụt lại phía sau nói chuyện.
Dịch Uyển Như nói: “Năm đó lúc mẹ mang thai cái gì cũng không biết, đợi đến khi hiểu ra một chút thì con cũng đã sinh ra rồi, trước sau đều là bố con chăm sóc, ông ấy biết nhiều hơn. Bây giờ con cũng đã 6 tháng rồi, về sau cơ thể sẽ ngày càng nặng nề, đi lại cũng ngày càng bất tiện. Mẹ và bố tạm thời sẽ ở lại đây với con cho đến khi sinh, có cần gì con cứ nói, đừng khách sáo. Đặc biệt là những vấn đề của phụ nữ, nếu con ngại nói với Tiểu Tuyển thì cứ nói với mẹ, tuyệt đối đừng khách sáo với mẹ, phụ nữ lúc này cần được chăm sóc và yêu thương nhất.”
Đoạn nói này Dịch Uyển Như nói rất chậm, như thể đã tập dượt trước rất nhiều lần, nói xong bà cũng thở phào nhẹ nhõm.
Quý Yên nghe xong, ngoài việc cảm nhận được một sự dịu dàng, còn có một luồng hơi ấm trong lòng, cô nói: “Con biết rồi ạ, có cần gì con sẽ nói, cảm ơn mẹ.”
Vì Quý Yên mang thai, bụng ngày một lớn, nên Tết năm nay họ không về Quảng Thành cũng không về Bắc Thành, mà ở lại Thâm Thành ăn Tết.
Đêm Giao thừa, Quý Nghiên Thư và Thẩm Ninh Tri qua ở ba ngày, đến mùng ba thì lại về.
Quý Nghiên Thư nói: “Bố mẹ chồng con đều ở đây rồi, bây giờ thấy tình hình của con cũng tốt, mẹ và bố con về trước đây. Đông người quá cũng không phải chuyện tốt, dễ nảy sinh mâu thuẫn, nhà mình với nhà bên đó cứ thay phiên nhau qua chăm sóc con là được.”
Không biết có phải do thời gian mang thai càng lâu, con người cũng trở nên đa cảm hơn không, Quý Yên nghe lời Quý Nghiên Thư nói, nước mắt cứ chực trào ra trong khóe mắt.
Quý Nghiên Thư nói: “Đang ăn Tết vui vẻ, khóc cái gì mà khóc, nín đi, lúc này mà khóc không tốt cho sức khỏe đâu.”
Quý Yên không nói nên lời, hoặc là không tìm được lời nào thích hợp, cô ôm lấy Quý Nghiên Thư.
Sau đó, Vương Tuyển lái xe đưa họ ra ga tàu cao tốc.
Buổi tối, sau khi ngâm chân xong, Quý Yên lên giường nằm, Vương Tuyển đổ nước đi, rửa sạch xong quay lại, xoa bóp chân cho cô một lúc rồi cũng vén chăn nằm vào.
Quý Yên nhìn anh, nói: “Cảm thấy bây giờ hạnh phúc quá.”
Anh hôn lên trán cô hỏi: “Sao lại nói vậy?”
“Có được tình yêu thương của cả hai bên bố mẹ, hai bên đều quan tâm đến chúng ta, làm những gì có thể cho chúng ta. Cảm thấy mang thai vất vả như vậy, có họ giúp đỡ và chăm sóc cũng đỡ hơn nhiều.”
Vương Tuyển nói: “Giai đoạn này đặc biệt, em có cần gì thì đừng khách sáo với mọi người.”
“Biết rồi, ai cũng nói với em như vậy, làm em cứ như thể thật sự thiếu thốn nhiều thứ lắm.”
“Chẳng lẽ em không thiếu sao?”
Quý Yên cảm thấy nói chuyện với Vương Tuyển, lúc nào cũng có cảm giác cạn lời.
Cô không nói với anh nữa, đẩy anh đi tắt đèn, nói: “Ngủ thôi, ngủ thôi.”
Vương Tuyển hỏi: “Anh nói sai à?”
Vẻ mặt anh vô cùng vô tội.
Quý Yên cảm thấy có một loại người chính là như vậy, rõ ràng anh ta đã làm tất cả, nhưng một ánh mắt, một câu nói, lại khiến bạn cảm thấy người sai là bạn chứ không phải anh ta.
Quý Yên tiện tay vớ lấy chiếc gối ôm bên cạnh, che lên mặt, nói: “Ánh đèn chói mắt quá, tắt đi, tắt đi.”
Vương Tuyển lấy chiếc gối ôm trên mặt cô ra, rất tập trung nhìn cô chằm chằm, nhìn một lúc, thấy đôi mắt to tròn của cô đang sáng lên, rụt rè nhìn anh, yết hầu anh trượt một cái, cơ thể bắt đầu nóng lên.
Quý Yên thấy anh chỉ nhìn mình, không nói không rằng, ngay cả động cũng không động, không khỏi tò mò: “Anh…”
Một chữ vừa nói ra, Vương Tuyển bên kia đã xuống giường, đi thẳng vào phòng tắm, cửa đóng lại, không lâu sau, bên trong truyền đến tiếng nước chảy ào ào.
“…”
Không phải vừa mới tắm xong sao? Sao lại vào tắm lại một lần nữa?
Quý Yên thực sự không hiểu.
Mười phút sau, Vương Tuyển đi ra, quần áo trên người đã thay một lượt, cô cười: “Anh còn giấu quần áo ở trong đó à?”
“Trong đó có để sẵn thêm hai bộ.”
Mấy tháng nay để tiện lợi, quần áo lót của họ đều chuẩn bị sẵn vài bộ để trong phòng tắm, tiện cho việc thay giặt.
Vương Tuyển lại lên giường, Quý Yên sờ tay anh, lạnh như băng, cô vội buông ra, rồi tỏ vẻ khá ghét bỏ nói: “Trời lạnh thế này mà anh còn tắm nước lạnh? Anh có bị gì không vậy?”
Vương Tuyển quay mặt lại nhìn cô, cô đang cười, vẻ mặt ghét bỏ cũng là thật, anh vốn đang có chút buồn bực, thấy cô như vậy, anh lại không khỏi bật cười: “Em nói xem tại sao anh lại tắm nước lạnh?”
Cô gần như không cần suy nghĩ mà trả lời: “Đầu óc anh không bình thường à?”
“…”
Lần này đến lượt Vương Tuyển cảm thấy, cuộc nói chuyện này không thể tiếp tục được nữa.
Anh nói: “Nằm ngoan đi, anh tắt đèn, bây giờ em cần ngủ sớm nghỉ ngơi nhiều.”
“Ồ.”
Quý Yên ngoan ngoãn nằm xuống, Vương Tuyển giúp cô đắp lại chăn, đưa tay tắt đèn. Căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.
Quý Yên nhìn chằm chằm vào bóng đêm trong phòng một lúc lâu, quay đầu lại hỏi: “Ban nãy sao anh lại đi tắm nước lạnh vậy?”
Giọng Vương Tuyển không có chút cảm xúc nào: “Ngủ đi.”
Cô túm lấy tay anh “Nói đi.”
Anh giằng ra.
Cô sốt ruột: “Anh lại dám không cho em chạm vào à?”
Anh rất bình tĩnh: “Đợi tay anh ấm lên rồi hãy nói.”
Không biết qua bao lâu, Quý Yên cảm thấy tay mình được nắm lấy, cùng lúc đó, nhiệt độ tay anh quả thực đã ấm lên, không còn lạnh như băng như ban nãy.
Cô cười một cái, không dám quá rõ ràng, sợ anh phát hiện, chỉ có thể cười trộm.
Cười xong, cô cọ vào người anh nói: “Tại sao anh vẫn chưa trả lời em.”
Anh thản nhiên nói: “Đừng có trêu chọc anh.”
“Làm gì có, chỉ là áp sát một chút cũng không được à?”
“Quý Yên.” Đột nhiên, Vương Tuyển gọi tên cô.
“Có em đây, Quý Yên có đây.”
Không hiểu vì sao, Vương Tuyển vốn định nói gì đó, nhưng dưới câu trả lời vừa ngây thơ vô tội lại có chút làm nũng này của Quý Yên, anh lập tức không nói nên lời, một lúc lâu sau, chỉ có thể cười rồi xoa xoa tay cô.
Lại qua một lúc lâu, Quý Yên lại hỏi: “Anh thật sự không sao chứ? Trời lạnh thế này, tắm nước lạnh cẩn thận cảm lạnh đó. Anh cảm lạnh thì thôi, lây cho em thì không phải chuyện tốt đâu.”
Vương Tuyển thở dài một hơi, ngay lúc Quý Yên định hỏi có phải lời cô nói quá đáng quá không, thì nghe anh nói: “Quý Yên, em phải hiểu cho việc anh đã tám tháng không có đời sống t*nh d*c rồi.”
Quý Yên ngơ ngác một lúc, sau đó mới nhận ra: “Em cũng tám tháng rồi, chúng ta giống nhau mà.”
“…”
Yên lặng không tiếng động một lát, Vương Tuyển từ bỏ việc trò chuyện, nói: “Ngủ đi.”
Quý Yên im lặng một lúc, hỏi: “Nếu thật sự có nhu cầu…”
Cô im bặt, Vương Tuyển hỏi: “Thật sự có nhu cầu thì sao?”
Quý Yên nói nhỏ: “Vậy thì phiền đến tay của anh vậy. Thời kỳ đặc biệt, thông cảm cho nhau, phải không.”
“…”
Đùa thì đùa, thấy Vương Tuyển thật sự không lên tiếng nữa, Quý Yên nói: “Đợi con bé ra đời, sau này hãy nói.”
Vương Tuyển “ừ” một tiếng: “Anh biết, em đừng suy nghĩ nhiều.”
Quý Yên lại nắm lấy tay anh, áp sát vào anh, nói: “Sau này vẫn nên ít tắm nước lạnh thôi, mùa hè còn đỡ, mùa đông không tốt cho sức khỏe, dễ bị cảm lạnh.”
Vương Tuyển lại “ừ” một tiếng, anh nói: “Em đừng trêu chọc anh, mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.”
“…”
Quý Yên không còn tâm trạng nói chuyện nữa, cô nói: “Ngủ thôi.”
Cô gạt tay anh ra, định nhúc nhích cơ thể, Vương Tuyển vội giữ cô lại, nói: “Anh chỉ nói vậy thôi, em đừng coi là thật quá. Bây giờ em không tiện di chuyển, có di chuyển cũng là anh di chuyển.”
Quý Yên hỏi: “Còn buồn bực không?”
“Anh vẫn luôn không buồn bực, là em lo xa thôi.”
“Thật không?”
“Ừ, nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng giải quyết thế nào anh sẽ tự mình điều tiết, em đừng lo.”
Quý Yên cảm thấy trong lòng thoải mái.
Hai người nằm lại ngay ngắn.
Có lẽ là do mấy ngày Tết được nghỉ ngơi nhiều, Quý Yên có chút không ngủ được, cô không có chuyện gì cũng tìm chuyện để nói: “Anh nói xem, lúc con bé sinh ra có xấu xí không?”
“Em xinh đẹp như vậy, nó giống em, chỉ có thể xinh đẹp thôi.”
Quý Yên cười một cái “Vậy nếu giống anh thì sao?”
“Vậy thì cũng xinh đẹp, bất kể là giống em hay giống anh, chỉ có thể xinh đẹp thôi.”
Nghe vậy, Quý Yên xoa bụng, bắt đầu có chút mong chờ cuộc gặp gỡ sau hai tháng nữa.
Vương Tuyển có lẽ cũng có chút xúc động, tay anh nhẹ nhàng đặt lên bụng cô.
Quý Yên nói: “Con bé đang cử động này, anh cảm nhận được không.”
“Ừm, khá là hoạt bát.”
Quý Yên nói: “Tháng tư là được gặp mặt rồi, cũng mong chờ thật đấy.”
“Anh cũng vậy, muốn xem đứa trẻ mà chúng ta đã mong chờ bấy lâu nay sẽ như thế nào.”
Quý Yên nắm lấy tay anh, thầm nghĩ, bất kể là như thế nào, là con của cô và anh, như vậy là đủ rồi, điều này còn khiến người ta vui mừng hơn bất kỳ chuyện gì khác.