Tuần lễ Vàng*, Quý Yên và đội của mình đang bận rộn với công việc hướng dẫn cho Thiết bị điện Ức Gia ở Tô Thành.
Tuần lễ Vàng*: Một trong ba kỳ nghỉ lớn ở Trung Quốc kéo dài từ ngày 01/10-07/10
Buổi tối, cô và các đồng nghiệp tan làm dưới màn đêm, điện thoại reo lên, Quý Yên cầm lên xem, là Vương Tuyển gọi đến.
Các đồng nghiệp thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào điện thoại, mọi người đều thầm hiểu trong lòng mà đoán ra điều gì đó, cười nói: “Chị cứ nhận điện thoại đi, bọn em đi trước một bước đây.”
Các đồng nghiệp cười nói rồi kéo nhau đi trước.
Quý Yên đi chậm lại phía sau để nghe điện thoại.
Giọng nói trầm thấp của Vương Tuyển từ đầu dây bên kia từ từ truyền đến: “Tan làm rồi à?”
Cô “ừm” một tiếng: “Vừa từ công ty ra, còn anh, muộn thế này rồi mà anh vẫn chưa ngủ à?”
“Hôm nay An An đi học hơi phấn khích, quậy lâu hơn một chút.”
“Taekwondo ạ?”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng: “Hôm nay vừa vào lớp đã đá ngã bạn nhỏ người ta xuống đất, bạn ấy ngồi dưới đất khóc oà lên, còn con bé thì cười…” Anh lắc đầu thở dài “Ánh mắt bố mẹ người ta nhìn anh… haiz.”
Quý Yên nhìn tình hình giao thông, cố nén cười: “Anh xin lỗi bố mẹ người ta cho đàng hoàng vào, lần sau bảo An An thân thiện một chút, đừng có hiếu chiến như thế.”
Vương Tuyển nói: “Buổi học đầu tiên con bé bị người ta đá, lần này nó tìm đúng thời cơ đá lại người khác, hấp thụ bài học một cách triệt để, rất tốt, học phí không đóng vô ích.”
Quý Yên nghĩ, thảo nào bố mẹ người ta lại nhìn anh như vậy, hoá ra ông bố này cũng thấy chẳng có vấn đề gì.
Nói chuyện thêm một lúc, sắp đến dưới lầu khách sạn, Vương Tuyển hỏi: “Đến khách sạn rồi à?”
Quý Yên nhìn logo khách sạn đang sáng đèn ở bên kia đường, ngạc nhiên hỏi: “Sao anh biết?”
“Mỗi lần nói chuyện với em anh đều để ý thời gian, em đi bộ từ công ty về khách sạn mất khoảng 15 phút.”
“Anh cũng tỉ mỉ thật đấy.”
“Cảm ơn lời khen, việc nên làm thôi.”
Giọng điệu thì điềm tĩnh, nhưng nghe qua lại có vẻ đắc ý vô cùng.
Quý Yên nhìn hai bên, băng qua đường rồi trở về phòng khách sạn, cô đá giày ra, ngồi xuống ghế sofa, nói: “Tuần sau em tìm thời gian về thăm hai bố con nhé?”
“Em có thời gian về à?”
Cô dựa vào lưng ghế sofa, nói: “Chắc là có thể chen ra được một cuối tuần, sắp tới em sẽ tăng ca thêm một chút, em nghĩ không có vấn đề gì đâu.”
Vương Tuyển lại nói: “Không cần đâu.”
Câu trả lời quá dứt khoát không chút do dự, cô không khỏi có chút thất vọng: “Em đã đi hai tháng rồi, anh và An An không nhớ em sao?”
Vương Tuyển khẽ cười trầm, giọng điệu vô cùng dịu dàng.
Mặt cô đỏ lên nói: “Cười gì chứ? Em chỉ nói thật về nỗi nhớ của mình dành cho hai bố con thôi mà.”
Vương Tuyển “ừm” một tiếng, chậm rãi nói: “Anh biết em rất nhớ anh.”
“…” Quý Yên nhắm mắt lại, nhàn nhạt bổ sung một câu “Còn có An An nữa, em cũng nhớ An An rồi.”
“Ừm, anh biết, An An cũng biết, hai bố con anh định tuần sau sẽ đến tìm em, em cứ yên tâm làm việc, không cần vội, đến nơi bọn anh sẽ liên lạc với em.”
Nghe vậy, Quý Yên mở mắt ra, lập tức ngồi thẳng dậy, hỏi với vẻ không thể tin nổi: “Hai bố con sẽ qua đây ạ?”
Vương Tuyển nói: “Không chào đón à?”
“Làm gì có.” Cô mím môi, lại dựa vào ghế sofa, ôm một chiếc gối ôm, nói: “Chẳng phải là em đang cảm động sao, anh vừa phải chăm sóc An An, vừa phải làm việc, qua đây một chuyến có gấp gáp quá không?”
“Chỉ cần muốn làm, thời gian không phải là vấn đề.”
Anh luôn biết cách biểu đạt, luôn biết cách chân thành.
Luôn biết cô cần gì, và đặt mình vào vị trí của cô để suy nghĩ.
Quý Yên suy nghĩ một chút nói: “Ngày nào qua thì nói với em, em ra sân bay đón hai bố con.”
Vương Tuyển đưa Quý Dịch An đến Tô Thành vào thứ bảy tuần sau, Quý Yên dậy từ sớm, bận rộn một lúc với công việc, đến giờ, cô cầm chìa khoá xe ra ngoài.
Đợi ở cửa ra một lúc, cô liền thấy Vương Tuyển một tay kéo vali, một tay dắt một đứa trẻ.
An An mắt tinh, thoáng cái đã tìm thấy Quý Yên trong đám đông, gọi một tiếng ‘Mẹ’, sau đó giằng tay Vương Tuyển ra, chạy như bay về phía Quý Yên.
Quý Yên ngồi xổm xuống, ôm con bé vào lòng, hỏi: “Có nhớ mẹ không?”
An An ôm lấy cổ cô, ôm thật chặt: “Nhớ mẹ lắm ạ.”
Hốc mắt Quý Yên tự dưng đỏ lên.
Vương Tuyển đi đến trước mặt hai người, ôm vai cô, nói: “Để anh bế nhé?”
Quý Yên lắc đầu: “Lâu lắm rồi không được ôm con bé thế này, để em.”
Đến chỗ đỗ xe, Quý Yên đặt An An ở ghế sau, vừa định mở cửa ghế lái, Vương Tuyển đã cất vali xong, đi tới, chặn tay cô lại nói: “Nói chuyện với con gái một lát đi, để anh lái xe.”
Quý Yên nói: “Anh có được không? Ngồi máy bay lâu như vậy.”
“Được, em ngồi phía sau đi.”
An An đã rất ngoan ngoãn chừa chỗ ra, Quý Yên khom người ngồi vào.
Trên đường đi, Quý Yên ôm Tiểu An An giọng hỏi thăm tình hình cuộc sống của cô bé trong hai tháng qua, An An có hỏi có đáp, biết bố đang lái xe, không thể nói to, nên cô bé nói rất nhỏ.
Quý Yên mấy lần áp má vào mặt cô bé, nói: “Bố dạy con rất tốt.”
An An tuy nhỏ tuổi nhưng rất lanh lợi, ngược lại ôm lấy cô nói: “Bố nói đó là do mẹ sinh ra giỏi, phải cảm ơn mẹ.”
Quý Yên mỉm cười.
Vương Tuyển ngồi phía trước lái xe, qua gương chiếu hậu nhìn hai mẹ con, cũng nở một nụ cười.
Phòng của Quý Yên chất đầy tài liệu, không tiện ở cũng không tiện đi lại, cô đã đặt một phòng khác.
Vương Tuyển cất hành lý xong, An An bên cạnh đang chơi đồ chơi, anh khép hờ cửa lại, ôm eo cô hỏi: “Có làm lỡ công việc của em không?”
Quý Yên nói: “Không có, lúc nào cũng có thời gian nghỉ ngơi, hai bố con khó khăn lắm mới qua một lần, chút thời gian này em phải chen ra cho bằng được chứ, đúng không?”
Vương Tuyển nhìn cô một lúc, cúi đầu hôn cô, cô và anh hôn nhau một lát rồi nói: “Được rồi, An An đang ở ngoài một mình kìa.”
Anh cười: “Con bé hiểu là bố mẹ lâu rồi không gặp, có nhiều lời thân mật muốn nói, sẽ không vào làm phiền đâu.”
“Anh lại dạy con bé mấy thứ linh tinh gì ở nhà phải không?”
“Không có, anh chỉ nói với con bé rằng, con người ai cũng cô đơn, dù con bé mới ba tuổi, cũng phải sớm quen với điều đó.”
“…”
Cái quái gì vậy.
Quý Yên nhìn bàn tay đang ôm eo mình của anh, lạnh lùng nói một câu: “Con người ai cũng cô đơn à?”
Vương Tuyển: “…” Bỗng dưng có cảm giác gậy ông đập lưng ông.
Cô cười lạnh một tiếng, đẩy anh ra, đồng thời mở cửa, bỏ lại một câu: “Anh cứ ở một mình mà cô đơn cho thoả thích đi, em đi chơi với An An.”
“…”
Đứng trong phòng một lúc, nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vọng ra từ phòng khách, Vương Tuyển đưa tay lên trán, bật cười bất lực.
Lần này Quý Yên có thể phản ứng nhanh như vậy, anh đúng là không ngờ tới. Anh cứ nghĩ cô đã bị công việc hành cho không còn sức lực để suy nghĩ nhiều.
Buổi trưa, ba người ra ngoài nhà hàng ăn, là chỗ Quý Yên đã đặt trước mấy ngày, cô nói: “Món đặc sản của Tô Thành, nếm thử xem sao.”
An An vẫn ăn dưới sự chăm sóc của Vương Tuyển.
Quý Yên phát hiện, mới qua hai tháng mà Quý Dịch An đã rất tự giác ăn rau xanh.
Cô nghĩ một lát, gắp cho cô bé hai miếng thịt, nói: “Nào, An An, ăn nhiều thịt một chút.”
An An nhìn một cái, chỉ vào đĩa cải thảo baby nói: “Mẹ ơi, bố nói ăn uống phải lành mạnh, không thể chỉ ăn thịt.”
Quý Yên nén cười gắp rau cho cô bé hỏi: “Bố còn nói gì với con nữa?”
An An suy nghĩ rất lâu, liếc nhìn Vương Tuyển đang ung dung tự tại, rồi vẫy tay với Quý Yên.
Quý Yên ghé sát vào trước mặt cô bé, nhìn Vương Tuyển, cười hỏi: “Không thể để bố nghe thấy à?”
An An nhỏ giọng nói: “Bố nói chuyện ăn kem không được để mẹ biết, sẽ bị đánh vào mông đấy ạ.”
Quý Yên & Vương Tuyển: “…”
Với chỉ số IQ của hai người, sao lại có thể sinh ra một đứa con như An An được nhỉ.
Cả hai lặng lẽ ăn cơm, đều rơi vào trầm tư.
An An ăn xong rau trong bát, thấy bố mẹ đều không nói gì, liền nói: “Mẹ ơi, cho con thêm rau.”
Quý Yên gắp cho cô bé mỗi thứ một ít, nhìn cố bé cắm cúi ăn, không khỏi hỏi Vương Tuyển: “Anh cho con bé ăn kem à?”
Không đợi Vương Tuyển trả lời, An An đã ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to: “Chỉ ăn có hai miếng thôi ạ.”
Vương Tuyển ôm trán: “Đứa trẻ này chắc là một sự cố ngoài ý muốn rồi.”
Quý Yên nói: “Cho con bé đi học đi, anh cũng nên quay về đi làm rồi.”
Làm chuyện xấu mà còn có thể thành thật vạch trần bố mình như vậy, Quý Yên cảm thấy, đã không còn ở mức độ dễ bị lừa nữa rồi.
Ăn cơm xong, Quý Yên đi thanh toán, Vương Tuyển dắt An An vào nhà vệ sinh, lúc rửa tay, anh hỏi: “Sao lại nói với mẹ chuyện ăn kem? Ở nhà không phải đã nói rồi sao, đây là bí mật của hai chúng ta mà?”
An An nghịch nước nói: “Bối ơi, không phải bố nói là với mẹ thì không thể có bí mật sao ạ?”
“…”
Vương Tuyển cảm thấy, đứa trẻ này thật sự quá thành thật, lại còn biết nói lời ngon tiếng ngọt, giống anh.
Trên đường về, An An có lẽ đã quậy mệt, ngồi trên xe ngủ thiếp đi. Vương Tuyển lấy áo khoác đưa cho Quý Yên nói: “Đắp cho con bé như chăn ấy.”
Quý Yên làm theo, cô khẽ hỏi: “Nếu anh đưa con bé ra ngoài, nó ngủ mất, mà anh phải lái xe thì làm thế nào?”
Vương Tuyển nói: “Thường thì anh sẽ tránh ra ngoài vào giờ con bé sắp ngủ.”
Quý Yên gật đầu, đúng lúc đèn đỏ, xe từ từ dừng lại, cô lại hỏi: “An An có phải gầy đi không?”
Vương Tuyển quay đầu lại, nhìn con gái, rồi lại nhìn cô, nói: “Có gầy đi một chút, cũng cao lên rồi, chắc là lớp học Taekwondo có hiệu quả, con bé rất thích.”
Quý Yên cúi đầu áp má vào mặt con gái nói: “Tiếp theo anh còn định cho con bé học gì nữa?”
“Bơi lội, trượt tuyết, leo núi?”
Nội dung cũng thật phong phú, cô hỏi: “Anh có thời gian không?”
“Có, có rất nhiều thời gian để ở bên con bé.”
Trong lúc nói chuyện, đèn xanh bật, xe từ từ khởi động tiến về phía trước, chủ đề vì thế mà bị cắt ngang.
Buổi chiều, An An ngủ được một tiếng, tỉnh dậy lại tràn đầy sức sống. Hai người chuẩn bị đồ ăn vặt và nước ấm, đưa cô bé ra ngoài ngắm vườn cây Tô Thành.
Có lẽ đã lâu không có hoạt động của gia đình ba người, An An hiếu động vô cùng, đến đâu cũng cười tươi rói, cũng nhảy nhót tưng bừng.
Vương Tuyển và Quý Yên ngồi trên bãi cỏ, nhìn cô bé chạy nhảy khắp nơi.
Quý Yên hỏi: “Anh thật sự có nhiều thời gian ở bên con bé vậy sao? Công việc không lo nữa à?”
Vương Tuyển biết cô đang lo lắng điều gì, có lẽ trong lòng còn có vài phần áy náy, anh nói: “Bố mẹ và con cái rất khó đạt được sự cân bằng, luôn có một bên cần phải hy sinh nhiều hơn một chút, em không cần phải nghĩ nhiều, anh rất vui lòng dành mấy năm tới để cùng con bé lớn lên.”
Quý Yên nhìn An An ở cách đó không xa, đột nhiên cô nhớ đến một tờ giấy nhìn thấy trong phòng làm việc trước khi đi công tác.
Cô dịch người đến bên cạnh anh, vẫn nhìn An An, nhưng lời nói lại dành cho anh: “Anh đi làm phẫu thuật đó sao không nói với em một tiếng?”
Anh sững người một chút, mới phản ứng lại được phẫu thuật cô nói là gì, chỉ đáp: “Không phải em không thích anh đeo cái thứ đó sao?”
“…”
Tự dưng lại nói sang chuyện nhạy cảm rồi.
Quý Yên lườm anh một cái: “Nói nghiêm túc đấy, anh đừng có đánh trống lảng.”
Anh ôm vai cô, nhìn An An đang tự chơi rất vui vẻ ở cách đó không xa, nói: “Anh đã hứa với em chúng ta sẽ chỉ có một đứa con này thôi, anh đi làm phẫu thuật, để phòng có sự cố ngoài ý muốn xảy ra.”
“Nếu thật sự có sự cố ngoài ý muốn thì sao?”
Vương Tuyển lắc đầu, tựa trán vào trán cô, nói: “Cảm giác chờ đợi bên ngoài phòng sinh đó, trải qua một lần là đủ rồi.”
Cô vẫn còn nhớ ngày hôm đó sau khi cô ra ngoài, câu nói mà anh đã nói ——
May quá, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Cô chân thành nói: “Cảm ơn anh.”
Vương Tuyển không nói gì, chỉ ôm cô chặt hơn một chút.
Chiều chủ nhật hôm sau, Vương Tuyển đưa An An trở về Thâm Thành, Quý Yên tiễn họ ra sân bay, vô cùng lưu luyến, nói: “Đợi công việc trên tay bớt đi một chút, em sẽ về tìm hai bố con.”
An An nói: “Con và bố đợi mẹ ạ.”
Vương Tuyển xoa đầu cô bé, nói với Quý Yên: “Không cần vội, công việc bận không đi được thì anh sẽ đưa con bé qua tìm em, hai nơi cũng không xa, giao thông rất thuận tiện.”
Nói thì nói vậy, trên đường về, Quý Yên vừa lái xe vừa âm thầm rơi nước mắt.
Về đến khách sạn, cô gọi điện thoại cho Giang Dung Dã, kể lại đầu đuôi sự việc, cô nói: “Cậu mau mắng tớ đi.”
Giang Dung Dã mở miệng là nói ngay: “Cậu cũng nghĩ nhiều quá rồi, cậu xem bao nhiêu người đàn ông coi việc vợ mình ở nhà giúp chồng dạy con là chuyện đương nhiên, sao đến lượt cậu, cậu lại còn cảm thấy áy náy chứ? Bây giờ nhà cậu có người chăm sóc con cái, tớ thấy An An được anh ấy dạy dỗ rất tốt, cậu có nhiều thời gian và sức lực hơn để lo cho công việc, thăng chức tăng lương không tốt à mà cậu còn nói những lời này.”
Tâm trạng của Quý Yên bớt não nề hơn, cô nói: “Có lẽ là nhìn con bé lớn lên từng ngày mà tớ không tham gia được nhiều, trong lòng có chút áy náy.”
“Cậu mang thai mười tháng sinh nó ra, đủ cảm giác tham gia rồi còn gì? Cậu nên nghĩ thế này, đợi An An lớn hơn một chút, biết mẹ mình là một quản lý cấp cao của công ty, có thể đánh bại bao nhiêu người đàn ông để một mình gánh vác, cậu nói xem nó có tự hào về cậu không, có lấy cậu làm gương không?”
“Dung Dung, cậu thật biết cách an ủi người khác.”
“Ha ha ha, tớ đây gọi là phá vỡ mọi ảo tưởng của cậu… Khương chim sẻ, cút xuống, đừng có lên giường của em.”
Quý Yên: “…”
Cô do dự một chút: “Tớ có làm phiền hai người làm việc không?”
Giang Dung Dã vừa đối phó với Khương Diệp, vừa nói: “Cậu đừng có cúp máy, cậu dám cúp lần sau đừng hòng tớ an ủi cậu, tớ nhất định sẽ nói cho cậu đến mức hoài nghi nhân sinh, bỏ việc về làm bà nội trợ ngay lập tức.”
“…”
Quý Yên nghĩ, Giang Dung Dã thật sự có thể nắm được điểm yếu của cô.
Âm thanh truyền đến từ đầu dây bên kia không phải là thứ cô có thể nghe, Quý Yên đưa điện thoại ra xa, đợi đến khi bên đó yên tĩnh lại, giọng của Giang Dung Dã mới truyền đến: “Cậu vẫn còn đó chứ?”
Quý Yên vội nói: “Còn đây.”
Giang Dung Dã im lặng một lát, giọng có chút do dự: “Hồi đó lúc kết hôn cậu đã nghĩ thế nào?”
Quý Yên nói: “Không nghĩ nhiều, muốn kết hôn thì kết hôn thôi.”
“Chỉ là… không có chút do dự nào à?”
“Cái đó thì thật sự là không có,” Quý Yên e thẹn nói “Từ rất lâu trước đây lúc quen biết Vương Tuyển, khi đó tớ đã nghĩ, người này đẹp trai như vậy, làm chồng và bố của con tớ thì quá là tốt rồi.”
“…”
Giang Dung Dã nói: “Đồ mê trai.”
Quý Yên phát huy sự mặt dày đến cực điểm: “Biết làm sao được, tớ chỉ thể hiện sự mê trai với anh ấy, người ta chủ động muốn tớ làm vợ và mẹ của con anh ấy, tớ có cách nào đâu, tớ cũng sầu lắm chứ.”
“Diễn sâu!”
Quý Yên nói: “Vậy xem ra những gì tớ nói cậu đều không thích nghe rồi, vậy tớ cúp máy nhé?”
“Cậu dám!”
Quý Yên cười nói: “Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì muốn hỏi tớ vậy?”
“Anh ấy cầu hôn tớ rồi.”
“Ai?”
“Cậu cứ giả vờ đi.”
Quý Yên thực ra cũng rất bất ngờ, Giang Dung Dã lại có thể đến với Khương Diệp.
Nghe Vương Tuyển kể về chuyện này, cô đã vô cùng kinh ngạc.
Giang Dung Dã quá tỉnh táo, Khương Diệp lại quá cà lơ phất phơ, trực giác của cô cho rằng hai người sẽ không đi được xa, không ngờ ba năm trôi qua, Khương Diệp vẫn không mệt mỏi mà chạy đến Thâm Thành.
Cô biết Giang Dung Dã cũng không chắc chắn.
Quý Yên hỏi: “Mẹ anh ta độc đoán như vậy, có thể đồng ý cho anh ta sau này ở lại Thâm Thành không?”
Giang Dung Dã ấp úng nói: “Mẹ anh ta đưa cho tớ một tấm séc.”
Mô-típ nhà giàu, tình tiết cẩu huyết đến rồi.
Quý Yên nói tiếp lời cô ấy: “Bảo cậu rời xa con trai bà ấy à?”
Giang Dung Dã nói: “Không phải.”
“Hả?”
“Bà ấy bảo tớ nhất định phải nhận lấy đứa con trai không lo làm ăn này của bà ấy, giá cả có thể thương lượng.”
Quý Yên sững người một chút, rồi phá lên cười ha hả: “Được đấy chứ, nhà họ có khối tiền, tốt quá còn gì.”
Giang Dung Dã nói: “Tiền tớ cũng tự có, cũng không đến nỗi thiếu, hơn nữa, kết hôn đâu phải chuyện có thể đùa được?”
“Vậy thì cứ suy nghĩ kỹ đi, bây giờ người kết hôn muộn sinh con muộn rất nhiều, không thiếu một mình cậu, cậu nghĩ kỹ rồi hãy quyết định, nếu anh ta không thể chờ, chứng tỏ anh ta không phải là người phù hợp.”
Đầu dây bên kia Giang Dung Dã thở phào nhẹ nhõm nói: “Cậu cũng nghĩ như vậy đúng không.”
“Ừm, tớ ủng hộ mọi quyết định của cậu.”
Nói chuyện điện thoại xong, Quý Yên ngồi trên ghế sofa một lúc, bên ngoài trời dần tối lại.
Cô xem giờ một lúc, còn một khoảng thời gian nữa Vương Tuyển và An An mới về đến Thâm Thành, cô mở máy tính ra tăng ca.
Bảy giờ tối, điện thoại reo.
Vương Tuyển nói: “Anh vừa đưa con bé về đến nhà.”
Quý Yên hỏi: “An An ngủ rồi phải không anh?”
“Ừ, hai hôm nay chơi nhiều quá, trên máy bay đã ngủ rồi.”
“Vậy để con bé ngủ cho ngon, vất vả cho con bé rồi.”
Chăm cho An An ngủ xong, Vương Tuyển đóng cửa lại, ra phòng khách, cầm điện thoại hỏi: “Anh không vất vả à?”
Quý Yên nói: “Anh là vất vả nhất.”
Vương Tuyển nói: “Chỉ đùa một chút thôi, em đừng để trong lòng.”
“Em biết mà.”
Nói chuyện một lúc, Quý Yên kể về cuộc điện thoại hôm nay của Giang Dung Dã.
“Bạn của anh là người đáng để phó thác chứ?”
Vương Tuyển nói: “Cũng được, giữ mình trong sạch không lăng nhăng, sở thích duy nhất là kiếm tiền.”
Quý Yên lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Không lăng nhăng là tốt rồi, em sợ Dung Dung không chịu nổi điểm này.”
Vương Tuyển an ủi cô: “Yên tâm, anh không qua lại với những người đàn ông lăng nhăng bậy bạ bên ngoài, bạn bè bên cạnh đều là những người an phận thủ thường.”
Quý Yên cười: “Sao em có cảm giác anh đang nhân cơ hội tự quảng cáo bản thân vậy.”
“Vậy em thấy anh có lọt vào mắt xanh của em được không?”
“Con cũng biết đi mua nước tương rồi, anh thấy sao?”
Anh bật cười trầm trầm.
Quý Yên cũng cười theo, cô không hề keo kiệt mà nói: “Lúc đó em để ý đến anh, cũng vì một điểm là anh không yêu đương bừa bãi, không giống những người khác trong công ty, tình cảm lộn xộn.”
“Vậy thì anh rất vinh hạnh.”
Cúp điện thoại, Quý Yên đứng trước cửa sổ sát đất nhìn một lúc lâu, rồi quay lại ngồi trước máy tính tiếp tục tăng ca.
Thoáng một cái, thời gian đã bước vào tháng mười hai.
Công việc của Quý Yên ngày càng bận rộn.
Trước đây cứ ba ngày cô lại có thể gọi video cho Vương Tuyển và An An, gần cuối năm, các loại thông báo cần cập nhật nội dung quá nhiều, còn có một số báo cáo đau đầu, thời gian cô nói chuyện với gia đình đành phải chuyển thành một tuần một lần.
Tối Giáng sinh này, công việc trên tay cô cuối cùng cũng gần xong.
Cô lật lịch, thầm nghĩ, Tết Dương lịch nhất định phải về một chuyến.
Vừa nghĩ vậy, điện thoại reo lên.
Là Vương Tuyển.
Cô cứ nghĩ là giống như trước đây, anh lại theo lệ gọi điện quan tâm cô.
Vừa nhận máy, cô còn chưa kịp trêu chọc sao anh lại gọi điện đúng lúc như vậy, đã nghe thấy anh nói trước: “Quý Yên, xuống dưới đi.”
Cô ngẩn người, phản ứng một lúc lâu mới hiểu được ý của câu nói này: “Anh đang ở dưới lầu à?”
Anh “ừm” một tiếng: “Anh đi một mình, vừa đến, em có thời gian không?”
Giọng cô run run: “Có, đợi em hai phút, em xuống ngay.”
Anh cười nói: “Anh sẽ luôn ở dưới lầu đợi em, em cứ từ từ đừng vội.”
Dường như anh vẫn luôn rất thích dùng câu nói này…
Đừng vội, cứ từ từ.
Câu mà anh dạy cho con gái An An cũng là một câu như vậy, bây giờ An An làm bất cứ việc gì cũng đều rất kiên nhẫn, rất bình tĩnh, rất có phong thái của anh, không vội không vàng.
Cô vừa nghĩ vừa nhìn những con số đang giảm dần trên màn hình thang máy.
Cuối cùng “ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra, tầng một đã đến. Cô chạy nhanh ra ngoài.
Vương Tuyển đang đợi cô ngay ở cửa khách sạn.
Cô không khỏi nhớ đến năm đó, cô cũng đang đi công tác ở Tô Thành, anh đặc biệt đến gặp cô, cũng gọi điện nói đang đợi ở dưới lầu khách sạn.
Nhưng lúc đó anh lại đợi ở con phố bên cạnh, vì trên lầu còn có các đồng nghiệp khác, còn có hai vị sếp lớn của bộ phận.
Mối quan hệ của họ không thể để người khác nhìn thấy và biết được.
Chỉ đành cẩn thận né tránh những người quen biết.
Giờ đây mấy năm đã trôi qua, mối quan hệ của họ đã trở nên quang minh chính đại, không cần phải che che đậy đậy nữa.
Quý Yên chạy xuống bậc thềm, chạy đến bên cạnh anh, lao vào vòng tay anh.
Năm đó cô đã muốn làm như vậy, nhưng thời cơ không đúng, hoàn cảnh không đúng, quan hệ cũng không đúng.
Trong lòng cô có sự e dè.
Nhiều năm trôi qua như vậy, cuối cùng cô cũng có thể làm được điều đó.
Cô dựa vào lòng anh, dưới dáng vẻ phong trần mệt mỏi sau chuyến đi dài của anh, không cần nói thêm lời nào mà ôm chặt lấy anh.