Gió lạnh từng cơn thổi qua, trên đường phố ồn ào tiếng người tiếng xe lướt qua.
Quý Yên không quan tâm gì nữa, ôm chặt lấy Vương Tuyển.
Vương Tuyển xoa xoa vai cô, thấy cô vẫn không có ý định buông ra. Anh cúi đầu ghé sát vào tai cô, hạ giọng nói: “Vào phòng ôm nhé?”
Quý Yên khẽ kéo áo anh, dụi đầu vào ngực anh một lúc, có lẽ cũng biết rằng cứ ôm ấp nhau ngoài cửa khách sạn thế này không hay cho lắm, cô bèn dắt tay anh bước lên bậc thềm.
Trong phòng có quá nhiều tài liệu, để phòng ngừa sai sót, cũng để hai người tiện sinh hoạt, Quý Yên đã ra quầy lễ tân mở thêm một phòng mới.
Bước vào phòng, Vương Tuyển vừa đặt hành lý xuống đất, cô đã xoay người ép anh vào cửa, hỏi: “Sao anh lại qua đây?”
Anh rũ mắt, vô cùng bình tĩnh: “Nhớ em nên anh qua đây.”
“An An đâu? Ở nhà một mình à?”
“Con bé qua chỗ ông bà nội ở Bắc Thành một thời gian rồi.”
Cô hiểu ra: “Bố mẹ nhớ con bé, nên bảo anh đưa nó qua đó, còn anh một mình không có việc gì làm, nên chạy qua chỗ em sao.”
Anh khẽ cười: “Bố mẹ nhớ cháu, còn anh thì nhớ em, họ trông con, anh trông em.”
Anh vẫn luôn biết cách nói chuyện như vậy, thẳng thắn đến mức khiến trái tim cô hơi hơi ấm lên.
Cô buông anh ra, đi vào trong phòng: “Không phải mới gặp nhau sao, nhanh vậy đã lại muốn gặp em rồi à?”
Cô đang rót nước, anh từ phía sau bước tới ôm lấy cô, cô cười: “Nhẹ tay một chút, đừng làm đổ nước.”
Hai người mỗi người uống nửa ly nước ấm, Quý Yên hỏi: “Anh từ Bắc Thành qua à?”
Anh “ừm” một tiếng: “Anh thu xếp cho An An xong là qua liền.”
“Gấp gáp đến thế à?”
“Cũng có một chút.”
Vừa dứt lời, anh cúi đầu xuống hôn lên môi cô, Quý Yên cười né tránh: “Qua đây muộn thế này, anh ăn gì chưa? Có muốn em đưa anh ra ngoài ăn chút gì không?”
Kể từ lần gặp trước đã hai tháng trôi qua, tay anh vòng qua eo cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh không ngừng truyền đến eo cô.
Vương Tuyển ghé vào tai cô nói hai chữ: “Ăn em!”
Mặt cô đỏ lên, nhưng vẫn né tránh nói: “Em còn chưa ăn gì cả, đi ăn với em một chút đi.”
Anh lập tức trở nên nghiêm túc, nửa thân trên ngả về sau, giữ một khoảng cách với cô, nhìn cô từ trên xuống dưới mấy lượt, một lúc sau mới nói đầy ẩn ý: “Thảo nào ban nãy anh ôm em thấy eo nhỏ hơn lần trước, có phải lại không ăn uống đàng hoàng không?”
Quý Yên chột dạ: “Em có ăn uống đàng hoàng mà.”
Anh liếc cô một cái, nói: “Lên cân xem thử nhé?”
Trong phòng không có cân điện tử, nhưng không thể đảm bảo Vương Tuyển sẽ không tìm cách nào đó để tạm thời kiếm được một cái, Quý Yên vội nói: “Chỉ có hai ngày nay thôi, những ngày còn lại em đều ăn uống rất nghiêm túc.”
Vương Tuyển nửa tin nửa ngờ.
Quý Yên làm nũng: “Đi ăn với em một chút đi mà, có anh giám sát biết đâu em lại ăn được nhiều hơn.”
Cô cũng biết cách nắm thóp anh, lời vừa dứt, Vương Tuyển đã đứng dậy, đưa tay về phía cô đang ngồi trên ghế sô pha: “Đi thôi.”
Quý Yên cười đặt tay vào lòng bàn tay anh.
Đêm Giáng sinh, do ảnh hưởng của ngày lễ nước ngoài, đường phố rất náo nhiệt, cộng thêm vài ngày nữa là đến Tết Dương lịch, lại một đêm giao thừa nữa sắp tới, cửa kính của các cửa hàng trên phố đều dán những tấm áp phích lớn màu đỏ, ghi các hoạt động giảm giá trong mấy ngày gần đây.
Ánh sáng đỏ chiếu lên mặt, mang đậm không khí lễ hội.
Trời lạnh, cần phải ăn chút gì đó nóng hổi, hai người đi dạo trên phố, vừa đi vừa ngắm, vừa hay Quý Yên nhìn thấy một quán mì nhỏ Trùng Khánh.
Cô lắc lắc tay Vương Tuyển, nói: “Quán kia thế nào?”
Vương Tuyển nhìn theo hướng tay cô chỉ, một quán mì nhỏ Trùng Khánh hiện ra ngay trước mắt.
Một vài ký ức xưa cũ ùa về, Vương Tuyển dắt tay cô bước vào quán.
Buổi tối hai người đều không thích ăn quá nhiều, Vương Tuyển gọi một phần mì nhỏ nước trong, còn Quý Yên thì gọi cay nhẹ, Vương Tuyển đột nhiên hỏi: “Không sợ đau dạ dày à?”
Quý Yên ngại ngùng đáp: “Thỉnh thoảng ăn một lần thôi mà, hôm nay là ngày lễ, anh cứ coi như không thấy gì đi, em sẽ rất chú ý.”
Cô thèm ăn cay, nhưng dạ dày không cho phép, đặc biệt là sau khi đi làm, không còn liều lĩnh như thời đi học nữa, mấy năm gần đây đã rất ít khi ăn đồ cay. Vương Tuyển biết cô vốn rất tự giác, hôm nay có lẽ phần lớn là do anh đến tìm cô, cô vui mừng, nên phải ăn chút gì đó mình thích, nhưng trước đây lại không thể ăn để kỷ niệm.
Không lâu sau, hai bát mì được bưng lên.
So với bát mì nước trong của Vương Tuyển, bát của Quý Yên nổi một lớp váng dầu đỏ au, anh liếc nhìn một cái, rồi lại nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, không yên tâm nói: “Em tự biết chừng mực đấy.”
Quý Yên “ừm” một tiếng, vừa lấy thìa múc canh, vừa nói: “Không phải còn có anh ở đây sao? Anh sẽ không để em bị làm sao đâu, đúng không.”
Anh không nói gì, chỉ gõ nhẹ vào trán cô rồi cúi đầu ăn mì.
Hai người ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, bên ngoài đủ loại người đi bộ qua lại, ánh đèn đường thanh tĩnh chiếu rọi khắp nơi. Quý Yên ăn được hai miếng, hà hơi ra, Vương Tuyển chú ý thấy, bèn đi rót cho cô một ly nước nóng mang về, lại hỏi một lần nữa: “Có muốn đổi một bát nước trong không?”
“Không cần đâu.” Cô lắc lắc đầu, bưng bát của anh lên húp hai ngụm canh, rồi lại ăn bát của mình.
Còn ly nước nóng anh mang về thì cô không uống một ngụm nào.
Vương Tuyển dứt khoát không ăn nữa, ngồi nhìn cô ăn. Cô sắp ăn xong bát của mình, có lẽ là do nước canh hơi cay, cô lại định bưng bát của anh lên, đột nhiên thấy anh không ăn mà chỉ nhìn mình, cô chợt chột dạ, chỉ vào bát của anh: “Anh ăn no rồi à?”
Anh “ừm” một tiếng.
Cô cười cười: “Vậy em không khách sáo nữa nhé.”
Cô dùng thìa múc canh trong bát của anh, húp hai ngụm, rồi lại húp bát canh cay của mình, đổi qua đổi lại hai bên, ăn vô cùng ngon lành.
Vương Tuyển nhìn cô, đột nhiên nhớ đến con gái An An.
Anh nói: “Nhìn em ăn thế này, anh cứ như đang nhìn An An vậy.”
Quý Yên rút một tờ giấy ăn lau miệng, nói: “Biết làm sao được, An An giống em mà.”
Có lẽ là do nhắc đến con gái, anh vẫn chưa nói hết lời: “An An ngoan hơn em nhiều, ăn cơm đúng giờ…”
Cô đưa tay lên che miệng anh lại, ánh mắt anh trong veo, xét thấy đang ở bên ngoài, xung quanh còn có những thực khách khác, ảnh hưởng không tốt, cô vội rụt tay lại, kéo anh ra khỏi nhà hàng, nói: “Biết rồi, em biết lỗi rồi, sau này nhất định sẽ ăn cơm đúng giờ, không ăn qua loa nữa là được chứ gì.”
Hai người đi dọc theo con phố, vừa ăn xong bát mì nóng hổi, tay Quý Yên ấm sực, nhưng nhiệt độ bên ngoài vẫn còn thấp, Vương Tuyển đút tay cô vào túi áo khoác của mình.
Quý Yên nép vào anh nói: “An An ở Bắc Thành không có vấn đề gì chứ? Con bé quấn anh như vậy cơ mà.”
“Anh nói với con bé là mẹ đi làm không chăm sóc tốt cho bản thân nên anh phải qua xem thế nào, bảo con bé ở Bắc Thành ngoan ngoãn một tuần, đến lúc anh sẽ qua đón con bé về.”
“Anh vu khống em.” Quý Yên véo tay anh một cái “Nhớ em thì cứ nói, không muốn con bé ở bên cạnh làm phiền thì cứ nói thẳng, anh còn lừa con bé.”
Cô véo thẳng vào eo anh, nhưng tiếc là anh không sợ nhột, chút đụng chạm này đối với anh chẳng hề hấn gì.
Đến ngã tư, đúng lúc đèn đỏ, xe cộ qua lại, họ đứng giữa dòng người, Vương Tuyển cúi đầu thân mật với cô: “Có phải em không ăn uống đàng hoàng không?”
“Chuyện này không qua được hả?”
Anh “ừm” một tiếng: “Anh quan tâm nhất là sức khỏe của em.”
Lòng cô mềm nhũn.
Đúng lúc đèn xanh, hai người theo dòng người băng qua đường.
Về đến khách sạn, Vương Tuyển tìm quần áo đi tắm, thuận tiện tìm luôn cả phần của cô, hỏi: “Tắm chung không?”
“Lại giở trò lưu manh” Cô cười xua tay “Anh tắm trước đi, em trả lời một cái email đã.”
Vương Tuyển cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Quý Yên nhìn điện thoại, quay về phòng một chuyến, lúc cô quay lại thì Vương Tuyển vừa hay từ phòng tắm bước ra.
Tóc anh nhỏ nước, chảy dọc theo đuôi tóc xuống, rơi vào cổ áo hơi mở.
Lòng cô ngứa ngáy, suy nghĩ một lát, cô vào phòng tắm rửa tay, lúc ra ngoài, trên tay có thêm một chiếc khăn khô, cô đi về phía anh nói: “Em lau cho anh nhé?”
Trước đây toàn là anh lau tóc cho cô là chủ yếu, hiếm khi cô chủ động đề nghị lau tóc cho anh, Vương Tuyển khẽ nhướng mày: “Em không mệt à?”
Cô nói: “Có cần không? Quá giờ là không còn đâu đấy.”
Anh ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, để cô tiện thao tác.
Lúc đầu, Quý Yên đúng là đang lau tóc cho anh một cách tử tế, lau được một lúc, cô đột nhiên ngồi lên đùi anh, hai người nhìn nhau, cô đặt chiếc khăn sang một bên, nghiêng người hôn lên môi anh.
Anh đáp lại cô, cười trêu chọc: “Mục đích là cái này đúng không?”
Bị anh nhìn thấu, cô cũng không vội, hôn lên má anh, nói: “Anh không muốn sao?”
Anh nói: “Em chắc là ở đây chứ?”
Mùa đông lạnh, hai ngày cô mới thay quần áo bên ngoài một lần, nhưng quần áo bên trong thì ngày nào cũng thay, nghĩ đến việc anh vừa mới tắm xong, cô dù sao cũng phải thể hiện một chút, nói: “Em đi tắm nhanh một cái nhé?”
Anh nhìn cô một lát, rồi bế cô lên nói: “Lát nữa anh tắm cho em. Chúng ta làm chút chuyện khác trước đã.”
Cứ như vậy cho đến tận nửa đêm.
Quý Yên không muốn động đậy chút nào, Vương Tuyển bế cô đi tắm nhanh một cái, rồi lại bế cô về, cô vừa chạm giường đã ôm chăn ngủ thiếp đi, Vương Tuyển kiểm tra lại chăn cho cô, dưới ánh đèn tường màu vàng ấm áp, anh chăm chú ngắm nhìn cô.
Mấy năm trôi qua, cô dường như vẫn không thay đổi, vẫn sẽ vì những hành động thân mật của anh mà ngại ngùng, vẫn là Quý Yên dũng cảm tiến về phía trước quen thuộc trong ký ức.
Cô vẫn sống động như ngày nào.
Thời gian đã để lại dấu vết trên người cô, thể hiện sự trưởng thành của cô.
Ở những phương diện khác, dường như lại không có.
Vương Tuyển nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, một lúc sau, anh cúi đầu hôn lên trán cô.
Cô đang trong giấc ngủ, nhưng vẫn cảm nhận được sự đụng chạm của anh, cô nói mớ: “Vương Tuyển.”
Anh “ừm” một tiếng, nói: “Anh đây.”
Cô nói: “Ngủ đi.”
Anh ngẩn người, rồi bật cười.
Theo như anh hiểu về cô, lúc này cô chắc hẳn đang nửa mơ nửa tỉnh, nhưng vì vừa rồi đã tiêu hao thể lực cả tiếng đồng hồ, nên cô đã không muốn động đậy, càng không muốn mở mắt ra để nói chuyện đàng hoàng với anh.
Vương Tuyển tắt đèn tường, nằm xuống đối diện với cô.
Trong bóng tối, là tiếng hít thở đều đặn, nhịp nhàng của nhau.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Quý Yên nằm trên giường nhìn một lúc, rồi ngồi dậy vò đầu bứt tai, đồng thời nhìn quanh một lượt, trong phòng làm gì còn bóng dáng của Vương Tuyển.
Đối với thời gian biểu tự giác và gần như nghiêm khắc của Vương Tuyển, Quý Yên không thể không khâm phục. Mấy năm ở nhà chăm sóc An An, anh vẫn tuân theo thời gian biểu như lúc đi làm để yêu cầu bản thân, kéo theo cả thời gian biểu hiện tại của An An cũng lành mạnh hơn cả người mẹ này.
Đã từng thấy người bị con cái ảnh hưởng đến giờ giấc sinh hoạt, đây là lần đầu tiên cô thấy một người bố ảnh hưởng đến giờ giấc sinh hoạt của con mình.
Phải nói rằng, anh là một người có năng lực, cũng là một người rất nghiêm khắc.
Có thể quản được con trẻ ngoan ngoãn phục tùng, thực sự hiếm có.
Nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc, Quý Yên xuống giường, trước tiên vào phòng tắm rửa mặt, thay quần áo xong, cô mở cửa phòng, vừa đẩy ra, một mùi thức ăn thơm phức đã ập vào mũi.
Sớm vậy đã đi lấy đồ ăn rồi sao?
Quý Yên đi đến phòng ăn.
Vương Tuyển đang bưng một cái nồi từ trong bếp đi ra.
Cô ngạc nhiên: “Anh tự mình xuống bếp à?”
Do ngày lễ, phòng khách sạn chỉ còn lại loại phòng suite này, bỏ đi hai chữ khách sạn, thì quy mô bên trong gần như giống hệt một căn hộ cá nhân.
Điển hình là ba phòng ngủ hai phòng khách.
Vương Tuyển nói: “Uống hết cốc nước trên bàn phòng khách đi, rồi qua đây ăn sáng.”
Cô có thói quen uống nước vào buổi sáng, cô qua đó uống hết nước, rồi quay lại, vừa ngồi xuống, vừa nhìn anh múc cháo, cô nói: “Anh không nghỉ ngơi cho đàng hoàng, dậy sớm thế làm gì?”
Anh đặt bát cháo bên cạnh tay cô, nói: “Anh qua đây một là để thăm em, hai là để kiểm tra việc ăn uống của em. Anh phát hiện ngay cả bữa sáng em cũng ăn qua loa, Quý Yên, anh…”
Cô vội đáp lời: “Anh vất vả rồi, vốn dĩ là thời gian để ngủ mà còn phải dậy sớm nấu cháo chuẩn bị bữa sáng cho em, thật sự vất vả cho anh rồi, yêu anh.”
“…”
Vương Tuyển lắc đầu: “Miệng của em còn biết nói cho qua chuyện hơn cả An An.”
Cô cười: “Chỉ cần anh thích nghe là được rồi.”
Vương Tuyển khẽ nhướng mày, phát hiện đúng là như vậy thật.
Anh không chỉ thích nghe, mà thậm chí còn có chút cam tâm tình nguyện.
Đã lâu không được nếm tay nghề của Vương Tuyển, Quý Yên vô cùng nhớ nhung, bữa sáng này khiến cô ăn mà trong lòng thấy thoải mái vô cùng.
Ăn sáng xong, Vương Tuyển tiễn cô ra cửa, nói: “Trưa về ăn cơm nhé?”
Cô có chút do dự, anh lại nói: “Nếu không tiện, anh mang qua cho em nhé?”
“Họ sẽ trêu em mất.” Cô nói,“Để không cho họ có cơ hội cười nhạo, em vẫn nên về ăn vậy.”
Mấy ngày tiếp theo, Vương Tuyển ở lại khách sạn Tô Thành, phụ trách ba bữa ăn một ngày của cô.
Ba bữa ăn của Quý Yên trước đây đều giải quyết cùng với đồng nghiệp, nay đột nhiên mấy ngày liền đi một mình, đồng nghiệp không khỏi trêu chọc cô.
Quý Yên nói: “Đây gọi là ân ái, các cô còn trẻ không hiểu đâu.”
Buổi trưa cô có nhiều việc, có một tài liệu cần gấp không về được, Vương Tuyển biết chuyện liền bảo cô đừng ra quán cà phê ăn qua loa, anh sẽ mang bữa trưa qua.
Cô rất ngại ngùng: “Anh lại phải chạy một chuyến, tối em về ăn cũng được mà.”
Anh nói: “Chỉ mấy phút đi đường thôi, anh đến nơi sẽ nhắn cho em.”
Cúp điện thoại, Quý Yên ngơ ngác một lúc, rồi bắt đầu vội vàng làm công việc trong tay.
Đồng nghiệp bên cạnh đều nghe được cuộc điện thoại này, ai nấy đều trêu chọc cô: “Đã đích thân mang đến rồi, công việc cứ để tụi em lo phần cuối cho, chị mau xuống đi, đừng để anh rể đợi lâu.”
Đến cả “anh rể” cũng gọi rồi, Quý Yên làm nốt phần cuối công việc trong tay, phần còn lại nhờ họ giúp, lúc xuống lầu, cô nói: “Lát nữa bảo anh rể mua trà chiều cho mọi người.”
Cả nhóm cười nói: “Không vấn đề.”
Trong tiếng cười nói vui vẻ, Quý Yên cầm thẻ nhân viên xuống lầu.
Vương Tuyển đang ở quán cà phê của tòa nhà bên cạnh.
Lúc Quý Yên tìm thấy anh, anh đang nghe điện thoại, cô không phân biệt được là chuyện riêng hay chuyện công, nên không tiến lên làm phiền, ngược lại anh nhìn thấy cô, vẫy tay với cô, cô đi tới, anh đưa điện thoại cho cô, nhẹ giọng nói: “An An.”
Hai người đi ra hành lang nghe điện thoại.
Quý Yên hỏi: “An An gần đây có ngoan ngoãn nghe lời ông bà nội không?”
An An nói: “Có ạ, ông nội dạy con viết chữ, bà nội dạy con vẽ tranh.”
“Ông bà nội lớn tuổi rồi, con đừng để họ đứng quá lâu, họ bảo con làm gì thì con cứ làm đó, biết không?”
An An gật đầu, rồi lại hỏi: “Khi nào bố mẹ qua đây ạ. Ông bà nội nói nhớ bố mẹ.”
Quý Yên liếc nhìn Vương Tuyển, nói: “Tết Dương lịch bố mẹ sẽ qua, con phải ngoan nhé.”
Nói chuyện với An An một lúc, hai người quay lại quán cà phê.
Vương Tuyển vừa lấy bữa trưa từ trong hộp giữ nhiệt ra, vừa hỏi: “Tết Dương lịch em đi được không?”
Quý Yên nói: “Được ạ, chúng ta cũng lâu rồi không nghỉ phép, phải nghỉ một lần chứ.”
Bữa trưa có ba món mặn một món canh, thịt rau kết hợp hài hòa, trông rất ngon miệng.
Quý Yên nói: “Vất vả cho anh rồi.”
Vương Tuyển nói: “Chỉ cần em ăn uống đàng hoàng, anh có vất vả thế nào cũng đáng.”
Cô cười cúi đầu húp canh.
Hai người không có thói quen nói chuyện khi ăn cơm, nhưng có lẽ khoảng thời gian ở bên nhau như thế này thực sự hiếm có, ăn được vài miếng, Quý Yên nói: “Vừa rồi lúc anh gọi điện đến, các đồng nghiệp đều ở đó.”
Anh hỏi: “Bị họ trêu à?”
“Cũng không hẳn.” Cô nói “Em đã để họ tống tiền anh một bữa rồi.”
Anh rõ ràng tò mò về ý nghĩa của câu nói này.
Cô nói: “Họ gọi anh là anh rể, em liền nói lát nữa để anh rể bao trà chiều cho mọi người.”
Vương Tuyển cười: “Vậy thì tiếng ‘anh rể’ này đúng là không thể gọi suông được.”
Cô mím môi cười: “Anh mời khách nhé?”
Anh gật đầu: “Trước đây đã từng đặt ở đây chưa?”
Cô nói: “Chờ một chút, hóa đơn lần trước chắc vẫn còn, cứ đặt một phần y như trên đó là được.”
Cô tìm ra hóa đơn đặt hàng lần trước, đưa điện thoại cho anh.
Anh xem qua rồi lưu hình ảnh lại, trả điện thoại cho cô, rồi đứng dậy nói: “Em cứ ăn đi, anh ra nói với nhân viên của quán một tiếng.”
Quý Yên vừa húp canh, vừa nhìn anh đứng trước quầy bar trao đổi với nhân viên phục vụ.
Càng nhìn càng thấy hài lòng.
Bởi vì người đàn ông này là của cô, hơn nữa còn là của cô cả đời.
Nghĩ đến đây, lòng cô càng thêm ngọt ngào.
Ăn cơm xong, Vương Tuyển bắt đầu dọn dẹp hộp cơm, cô định giúp nhưng anh không cho, anh nói: “Đừng để dính dầu mỡ đầy tay.”
Cô không để tâm: “Anh cầm thì không phải dính dầu mỡ đầy tay à?”
Anh nói một câu đầy ẩn ý: “Anh cầm thì về khách sạn, có thể từ từ rửa sạch, còn em lát nữa phải quay lại văn phòng.”
Cô được sưởi ấm bởi chi tiết chu đáo này.
Trong lúc ngẩn ngơ, Vương Tuyển đã dọn dẹp xong hộp cơm, anh nói: “Lát nữa nhân viên phục vụ sẽ mang trà chiều lên, anh đã để lại thông tin liên lạc của em rồi.”
Cô “ồ” một tiếng, thấy anh có vẻ sắp về khách sạn, bèn hỏi: “Không ở lại thêm một lát à?”
Anh nhìn cô, nói: “Thôi, tối là có thể gặp lại rồi, không làm lỡ công việc của em nữa.”
Bước ra khỏi tòa nhà thương mại.
Ánh nắng mùa đông phủ đầy khoảng trống trước tòa nhà, khiến người ta nhìn mà thấy lòng ấm áp, dễ chịu vô cùng.
Hai người dắt tay nhau, nhưng con đường sắp tới lại là một trái một phải.
Như lời anh nói, chỉ vài tiếng nữa là có thể gặp lại, sự chia ly như thế này thực ra rất ngắn ngủi, nhưng khoảnh khắc này, cô vẫn không khỏi lưu luyến.
Cô xoay người ôm lấy anh nói: “Anh tốt quá, tốt đến mức em không biết phải nói thế nào.”
Anh nói: “Vậy thì không cần nói, em cứ nhận lấy là được.”
“Em sẽ cảm thấy áy náy.”
“Không cần áy náy, nhớ yêu anh nhiều hơn một chút là được.”
Cô bị anh chọc cười, buông anh ra nói: “Con cũng có rồi, còn nói chuyện yêu đương.”
Anh không cho là vậy, nghiêm túc nói: “Anh đã nói rồi, chúng ta sẽ mãi mãi trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt.”
Cô sững sờ.
Anh nhìn cô, hơi cúi đầu hỏi: “Bây giờ còn hài lòng không?”
Hài lòng, cô chỉ muốn dùng hai từ cảm động và có trách nhiệm để hình dung tất cả những gì anh đã làm sau khi kết hôn.
Vương Tuyển nói: “Chỗ nào làm không tốt cứ nói với anh, anh sẽ thay đổi bất cứ lúc nào.”
Lòng cô lại chùng xuống một mảng, nhẹ giọng nói: “Anh làm rất tốt.”
Anh im lặng một lúc, tiến thêm một bước về phía cô, trong đôi mắt mở to của cô, anh hôn lên khóe môi cô.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, anh lập tức lùi lại, nói với cô: “Em nên đi làm rồi.”
Cô muộn màng nhìn lại điện thoại, sắp đến giờ làm việc rồi.
Cô ngơ ngác: “Anh về cẩn thận.”
Anh vẫy tay với cô, nói: “Đi đi, trời tối chúng ta gặp lại.”
Trời tối.
Quý Yên đi dưới ánh nắng, hướng về tòa nhà Thiết bị điện Ức Gia, trong lòng nghĩ về hai chữ này.
Trên đầu là trời xanh mây trắng, còn lâu mới đến lúc trời tối, nhưng trong lòng cô đã lặng lẽ chờ đợi hoàng hôn buông xuống.
Cô quay đầu lại, Vương Tuyển vẫn đứng ở vị trí ban nãy nhìn cô.
Cô vẫy tay với anh.
Anh cũng vẫy tay với cô.
Cô quay người lại, tiếp tục đi về phía trước.
Trước đây lúc một mình đi về phía trước như thế này, người ở phía sau nhìn cô là bố mẹ.
Còn bây giờ, ngoài bố mẹ ra, lại có thêm một người nữa.
Là một người chiếm vị trí quan trọng trong cuộc đời cô.
Đồng thời cũng là một người sẵn sàng vì cô mà thỏa hiệp và hy sinh.
Cô thật may mắn.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi rảo bước nhanh hơn.