Buổi tối, họ quả nhiên gặp nhau như đã hẹn.
Khoảng hơn bảy giờ, đèn đuốc trên phố và dòng người qua lại như mắc cửi, Quý Yên bước ra khỏi Tòa nhà Ức Gia, ngắm nhìn cảnh phố một lúc, vừa đi xuống bậc thang vừa nói chuyện điện thoại với Vương Tuyển.
Cô nói: “Em về ngay đây.”
Vương Tuyển nói: “Nhìn đường cho cẩn thận.”
Gặp đồng nghiệp quen, cô cười gật đầu với họ, quẹt thẻ đi ra khỏi khu vực văn phòng, “Em biết rồi, anh…”
Vừa ngẩng đầu lên, những lời còn lại và cả nụ cười bên môi đều ngưng lại.
Cách đó vài bước chân, Vương Tuyển đang cầm điện thoại, ánh mắt thâm trầm nhìn cô.
Phía sau anh là con đường lớn, lúc này tiếng xe cộ, tiếng người hòa trong sắc đêm, tạo nên một sự ồn ào tĩnh lặng.
Người giây trước còn đang nói chuyện trong điện thoại giờ lại đang đứng ngay trước mặt mình, Quý Yên sững sờ.
Vương Tuyển nói: “Ngây người ra rồi à?”
Đúng là ngây người ra thật.
Nhiều năm trôi qua như vậy, anh quả nhiên vẫn giữ vững lời hứa ban đầu …
Họ sẽ mãi mãi nồng nhiệt như lúc mới yêu.
Anh không biết mệt mỏi mà tạo ra cho cô những bất ngờ cảm động nhất trong tình yêu từ những chi tiết bình dị của cuộc sống.
Anh vui vẻ làm điều đó, thậm chí là tận hưởng nó.
Cô siết chặt điện thoại, bước tới lao vào lòng anh.
Cô hít sâu mấy hơi, nói: “Không phải đã hẹn trời tối sẽ gặp nhau sao, em về là được rồi, anh đợi ở đây làm gì, bên ngoài lạnh lắm.”
Anh hôn lên má cô, nói: “Anh có chú ý giữ ấm mà, em quên hôm nay là ngày gì rồi sao?”
Cô nghĩ một lúc mới nhận ra hôm nay lại là ngày cuối cùng của năm.
Nói cách khác, lại là một đêm giao thừa nữa.
So với sự coi trọng và cảm giác nghi thức của anh, cô lại có vẻ hơi qua loa, cô ngượng ngùng nói: “Xin lỗi anh, hôm qua em còn nhớ, hôm nay bận quá nên lại quên mất.”
Nói xong lại vội vàng bổ sung: “Lúc trưa anh mang cơm đến sao không nhắc em, để em còn tan làm sớm hơn, thảo nào lúc nãy em nói ở lại văn phòng tăng ca, ánh mắt họ nhìn em cứ là lạ.”
Như đang nhìn một kẻ ngốc.
Câu sau cùng cô chỉ dám âm thầm phàn nàn trong lòng.
Vương Tuyển cười cười: “Không cần nhắc, không cần vội, anh đợi em là được rồi.”
Hai người nắm tay nhau băng qua đường, Quý Yên nhìn anh chằm chằm một lúc, rồi dời mắt xuống đất, nói: “Thảo nào anh ở lại đây nhiều ngày như vậy, nói thật đi, có phải là chỉ để đợi cùng em đón giao thừa không.”
“Ừm, em nói đúng rồi.” Anh đáp lại như không có chuyện gì.
Vốn định trêu chọc anh vài câu, kết quả là anh lại thành thật thừa nhận, điều này khiến những lời tiếp theo của Quý Yên không thể phát huy được nữa.
Cô sững người.
Lần này đến lượt anh nhìn cô chằm chằm, sau khi nhìn một lúc, anh nhướng mày hỏi: “Cho anh cơ hội được cùng em đón giao thừa chứ?”
Rung động là gì?
Quý Yên cảm thấy chính là đây.
Cuộc sống hôn nhân đáng mong đợi là gì?
Quý Yên cảm thấy chính là đây.
Cuộc sống vốn dĩ nên bình lặng như nước, thậm chí là nhàm chán ngày qua ngày.
Nhưng anh lại bằng lòng thêm vào cho cô những cảm động nhỏ nhặt thường ngày.
Quý Yên siết chặt tay anh, dưới ánh mắt của anh, cô nói: “Không cần đoán, chắc chắn anh đã đặt chỗ rồi nhỉ.”
Anh ôm vai cô, ôm cô đi về phía trước trong cơn gió lạnh.
Anh nói: “Chúc mừng em đã đoán trước được ý đồ của anh.”
Trên phố người đông như mắc cửi, họ len lỏi giữa dòng người, tận hưởng niềm vui của đêm giao thừa, cô nhìn những bóng người đan xen qua lại trên mặt đất, rồi lại nhìn anh, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Vương Tuyển đã đặt một nhà hàng Tây.
Phần lớn khách hàng đều là các cặp đôi, rượu vang đỏ, bít tết, món tráng miệng và hoa hồng gần như là những thứ không thể thiếu của các cặp đôi trong ngày lễ này.
Nếu là ngày thường, Quý Yên có lẽ sẽ có chút căng thẳng và ngượng ngùng, nhưng xung quanh ai cũng như vậy, ngược lại lại trở nên khá bình thường.
Bó hoa Vương Tuyển tặng vẫn là loại hoa anh đã dùng để cầu hôn năm đó…
Hoa hồng xanh Scotland.
Năm nay có lẽ để không đơn điệu, hoặc muốn thêm vào một chút màu sắc khác, trong bó hoa có thêm vài cành hồng Cappuccino và Champagne, ba màu sắc chen chúc nhau trong một bó hoa, mang lại cảm giác tươi mới nho nhỏ.
Quý Yên nói: “Mấy hôm trước trong văn phòng có người mua hoa hồng Scotland, em nghe nói về một tầng ý nghĩa khác của loài hoa này.”
Anh “ồ” một tiếng: “Là gì thế?”
Cô đặt bó hoa xuống, đi đến ghế ngồi phía anh, ngồi xuống, khuỷu tay chống lên bàn, nhìn anh: “Anh đoán xem?”
Anh khẽ cười: “Vậy xem ra là ý nghĩa mà anh chưa từng nghe qua rồi,” ngừng một lát, anh nói “Chắc là không đoán ra được, em nói thẳng cho anh đáp án đi.”
Cô im lặng vài giây, kéo tay anh qua, bàn tay trái đang đeo đồng hồ, cô nói: “Chiếc đồng hồ này thấy anh đeo mấy năm rồi, lần trước còn bị An An làm vỡ nữa.”
“Mặt kính bị vài vết xước nhỏ, anh thay mặt kính khác rồi, bên trong không có vấn đề gì.” Nói xong, anh nói thêm một câu “Anh đã nghiêm khắc phê bình An An rồi.”
Ngụ ý là bảo cô về nhà đừng mắng An An nữa.
Cô hừ một tiếng: “Anh chỉ biết cưng chiều con bé thôi.”
Anh đáp không chút do dự: “Anh cũng cưng chiều em.”
“…”
Thôi được rồi, lời này khiến cô tâm phục khẩu phục.
Cô đang sờ cổ tay anh, anh nắm ngược lại tay cô, nói: “Ý nghĩa của hoa là gì, em vẫn chưa nói cho anh biết.”
Cô cố tình giữ bí mật: “Không vội, trước đó em có một món quà tặng anh.”
Anh nhướng mày, rõ ràng là ngạc nhiên.
Cô nhìn thấy hết, thầm nghĩ, chắc chắn là do công việc bận rộn quá, đã lơ là anh quá nhiều, nên anh mới lộ ra vẻ mặt bất ngờ khi nghe cô có quà tặng anh.
Cô nghĩ, sau này phải quan tâm anh nhiều hơn. Phải dành nhiều tâm tư hơn để tạo bất ngờ cho anh, không thể lúc nào cũng là anh làm.
Cô lấy ra một chiếc hộp từ phía sau ghế, đẩy qua, nói: “Anh xem có thích không?”
Vương Tuyển vừa nhìn cô, vừa mở hộp, là một chiếc đồng hồ cơ.
Anh có chút kinh ngạc.
Anh khá thích sưu tầm nghiên cứu đồng hồ, loại nào thích, hợp mắt, thường là sẽ mua ngay, mấy năm nay dành nhiều tâm tư hơn cho An An, những chiếc đồng hồ trong tủ đã lâu không được cập nhật.
Chiếc đồng hồ Quý Yên tặng là của một thương hiệu anh yêu thích nhất, và nếu anh không nhìn lầm thì đây là mẫu mới nhất.
Anh cười, ánh mắt thâm trầm nhìn cô.
Lúc anh nhìn người khác một cách nghiêm túc, ánh mắt có vài phần thờ ơ, nhưng nhiều hơn là sự thâm tình, Quý Yên không thể chống cự nổi, sớm đã đầu hàng trong lòng, cô rất ngại ngùng sờ sờ sau tai: “Thích không anh? Không thích vẫn có thể đổi.”
“Thích.” Anh chậm rãi đưa tay mình về phía trước, ra hiệu cho cô “Giúp anh đeo vào đi.”
Thích là tốt rồi, không có gì quan trọng hơn việc anh thích.
Quý Yên vội vàng tháo chiếc đồng hồ trên tay anh ra, rồi đeo chiếc mới vào, cô tự mình ngắm nghía một lúc, ngắm tới ngắm lui, vô cùng hài lòng, nói: “Hôm đó thấy poster ở trung tâm thương mại thấy khá đẹp, không ngờ anh đeo lên tay còn đẹp hơn.”
Vương Tuyển nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng x** n*n trong tay: “Em mua khi nào vậy?”
“Chuyện đó không quan trọng” Cô cười vui vẻ “Anh thích là được rồi.”
Anh liếc nhìn, thấy dáng vẻ không muốn nói của cô, nếu không đoán sai thì chiếc đồng hồ này chắc đã mua được một thời gian rồi.
Anh đột nhiên đến gần cô, hôn lên môi cô, nói: “Cảm ơn em vì sự bất ngờ này.”
Mặt cô đỏ bừng ngay lập tức: “Chuyện này về rồi hẵng làm, nhiều người thế này, ngại chết đi được.”
Anh nói: “Về rồi làm tiếp sao?”
Quý Yên: “…”
Giây tiếp theo, lại nghe anh thong thả hỏi: “Lần này có thể xin kéo dài thời gian hơn một chút không?”
“…”
Quý Yên nhìn anh, lặng lẽ đứng dậy trở về chỗ ngồi của mình.
Vương Tuyển mặt mày phơi phới đắc ý: “Anh…”
Quý Yên nói: “Đừng nói nữa, thức ăn nguội cả rồi.”
Vương Tuyển im lặng nhìn cô.
Cô ngại ngùng, nói: “Ăn nhanh lên.”
“Ăn xong về khách sạn nhé?”
Thực ra đây là một câu nói rất bình thường, nhưng qua lời anh nói, không hiểu sao lại có thêm vài phần màu sắc ám muội hơn.
Quý Yên cúi đầu ăn, không thèm để ý đến anh.
Khoảng hơn chín giờ, hai người rời khỏi nhà hàng, trên đường về, Vương Tuyển muốn nắm tay Quý Yên, Quý Yên không cho, cứ như vậy vài lần, anh nói: “Tránh anh à?”
Cô nói: “Em đang suy nghĩ một vấn đề.”
“Anh không được làm phiền à?”
Cô “ừm” một tiếng, nói: “Vì tốt cho anh, anh tạm thời đừng lại gần em thì hơn.”
Anh hiểu ra: “Liên quan đến anh à?”
Trên đường xe cộ tấp nập, khắp nơi tràn ngập không khí lễ hội.
Cô chậm rãi gật đầu, đến một đoạn đường vắng người, cô đột nhiên đến gần anh, nói: “Em đang nghĩ xem nên kéo dài thời gian đến mấy giờ thì thích hợp, dù sao ngày mai còn phải dậy đi Bắc Thành.”
Nói xong, cô nhìn anh, anh cũng đang nhìn cô, im lặng nhìn nhau một lúc, anh từ từ mỉm cười, định đến nắm tay cô, cô lập tức né ra, đứng sang một bên: “Em vẫn đang nghĩ, thời gian có thể kéo dài hay không còn phải xem biểu hiện của anh.”
Anh nói đầy ẩn ý: “Biểu hiện của anh chắc em khá hài lòng.”
Lại nói linh tinh rồi, Quý Yên sửa lại lời anh: “Không phải biểu hiện đó, là biểu hiện bây giờ của anh.”
Anh nhìn xung quanh, vẻ mặt nhất thời có chút khó tả: “Hóa ra em…”
Quý Yên biết anh đã nghĩ lệch đi, tức giận nói: “Không đứng đắn! Vô liêm sỉ!”
Cho đến khi về đến khách sạn, Quý Yên không cho anh lại gần thêm lần nào nữa. Chỉ là Vương Tuyển cũng chỉ ngoan ngoãn được đến khoảnh khắc mở cửa.
Vừa vào cửa, anh đã ném bó hoa trong lòng cô lên chiếc tủ ở huyền quan, ép cô vào tường, cúi đầu hôn cô.
Cô cười: “Người toàn hơi lạnh, cởi áo ra trước đã.”
Anh hiểu ý ngay lập tức: “Xem ra em còn vội hơn cả anh.”
Cô cười đẩy anh ra: “Áo khoác bên ngoài, em nói là áo khoác bên ngoài.”
Một trận đùa giỡn qua đi, anh cũng ngoan ngoãn lại, hai người cởi áo khoác, Vương Tuyển đi rót nước ấm trước, Quý Yên ôm bó hoa đặt vào bình hoa trong phòng khách, anh đưa nước cho cô, tiện thể hỏi: “Ý nghĩa của hoa là gì?”
“Đều tại anh cả.” Cô nói “Cứ quấy rối lung tung, làm em quên cả chuyện chính.”
Anh nghe xong liền nói một cách nghiêm túc: “Có một câu anh phải sửa lại cho em, “làm” em á… chuyện đó vẫn chưa làm mà.”
“…”
Quý Yên đặt cốc nước xuống, đứng dậy đi vào phòng ngủ.
Anh cười đi theo nói: “Bỏ qua câu vừa rồi đi, nói cho anh biết ý nghĩa của hoa là gì trước đã?”
Quý Yên vừa kéo tủ ra, mấy hôm nay cô đều ngủ ở bên anh, quần áo thay giặt đều để trong phòng này.
Cô dựa vào tủ nhìn anh, anh im lặng vài giây, đi tới bế cô lên, để cô ngồi trên tủ.
Quý Yên hai tay vòng qua cổ anh, cúi đầu nhìn anh.
Vương Tuyển nói: “Là gì?”
Cô lại cúi đầu thêm một chút, trán chạm vào trán anh.
“Tình yêu không bao giờ già đi.”
Lời vừa dứt, Quý Yên liền cảm thấy eo mình bị siết chặt, giây tiếp theo, môi nóng lên, trong khoảnh khắc, hơi thở của cô đều bị anh cướp đi mất.
Những chuyện xảy ra sau đó đều thuận theo tự nhiên, nước chảy thành sông.
Đêm khuya tĩnh lặng, ánh đèn màu ngoài cửa sổ tụ lại thành một dòng sông ánh sáng dài không thấy điểm cuối, Quý Yên nép trong lòng anh, nói: “Chủ tiệm nói thế, tình yêu không bao giờ già đi, không phải em nói đâu.”
Anh hôn cô rồi nói: “Không quan trọng, quan trọng là em đã cho anh biết.”
“Biết gì cơ?”
Anh không nói, chỉ hôn lên môi cô: “Đã nói rồi, tối nay thời gian do anh kiểm soát.”
Cô có lại chút sức lực: “Em nói là xem xét, em vẫn chưa xem xét xong.”
“Lần sau hẵng xem xét nhé.”
Lời vừa dứt, anh không cho cô cơ hội nói thêm nữa.
Ngày hôm sau, ngày đầu tiên của năm mới, Quý Yên ngủ đến trưa, lúc sờ được điện thoại, nhìn đồng hồ đã gần một giờ, cô biết mình đã ngủ muộn, dù sao ánh nắng chiếu qua cửa sổ chói mắt như vậy, nhưng muộn đến thế này thì cô không ngờ tới.
Cô nằm sấp một lúc, nghĩ đến hành vi quá đáng của Vương Tuyển đêm qua, thầm nghĩ, lần sau những lời nói bên bờ vực nguy hiểm như vậy tốt nhất không nên nói nữa. Nói ra chỉ khiến Vương Tuyển càng thêm không kiêng dè mà thôi.
Cô dậy rửa mặt.
Vương Tuyển đã sảng khoái tinh thần đang dọn dẹp hành lý.
Thấy cô ra ngoài, anh dừng việc dọn dẹp, rót cho cô một cốc nước, nói: “Còn muốn ngủ thêm một lát nữa không?”
Cô lườm anh một cái, đi đến phòng khách ngồi xuống.
Anh lặng lẽ cười cười, tiếp tục dọn dẹp hành lý, đồng thời chú ý đến tình hình bên cô, đợi cô uống hết nửa cốc nước, anh nói: “Nếu mệt thì chúng ta ngày mai hẵng qua.”
Quý Yên trừng mắt nhìn anh, anh cười: “Tất cả đều nghe theo em.”
Cô lặng lẽ uống nước.
Anh lại nói: “Anh đi chuẩn bị đồ ăn cho em.”
Lại là bữa trưa do chính tay anh làm, có cả cháo và cơm, món mặn và canh cũng có mấy loại.
Quý Yên nhìn, không hiểu sao lại mất đi sự cứng rắn ban nãy, cô nói: “Hay là hôm nay về đi, đã nói với An An rồi, không thể để con bé thất vọng được.”
Anh không đáp mà hỏi ngược lại: “Hết giận anh rồi à?”
Cô mím môi: “Em có tật xấu khi mới ngủ dậy anh có phải không biết đâu.”
Đúng là một cái cớ hay.
Vương Tuyển cố nén cười không vạch trần cô.
Quý Yên rất thiếu tự tin hỏi: “Không được à?”
Anh dịu dàng dỗ dành cô: “Được chứ, em nói gì cũng là cái đó, cho dù em nói đen thành trắng, anh cũng sẽ đứng sau lưng giơ cao hai tay ủng hộ em.”
“…” Cô ngượng ngùng nói “Anh cũng không cần mù quáng đến thế đâu.”
Anh đáp lại nhẹ nhàng: “Tình yêu chính là sự tồn tại khiến người ta mù quáng.”
Quý Yên nghẹn lời.
Anh nhìn cô.
Cô và anh nhìn nhau một lúc, rồi cười nói: “Đúng thật, tình yêu khiến người ta mù quáng.”
Nếu là lúc mới quen anh, cô thế nào cũng không thể ngờ được người đàn ông trước mắt này, sau này lại cam tâm tình nguyện từ bỏ nhiều thứ vì cô đến vậy.
Ăn trưa xong, bụng Quý Yên cuối cùng cũng không còn trống rỗng nữa, hai người ngồi nghỉ ngơi một lúc, khoảng ba giờ thì gọi taxi ra sân bay.
Buổi tối đến Bắc Thành, vừa lấy hành lý xong, điện thoại của Dịch Uyển Như đã gọi đến, bà nói: “Hai đứa chắc đến rồi nhỉ.”
Quý Yên bật loa ngoài, để Vương Tuyển cùng nghe, cô nói: “Mẹ, chúng con vừa đến ạ.”
Giọng của An An truyền đến từ đầu dây bên kia: “Mẹ ơi, con và ông bà đang ở cổng ra.”
Trong lòng Quý Yên ấm áp, dường như mỗi lần trở về, Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên đều sẽ đến đón họ.
Mấy người gặp nhau ở cổng ra.
An An vừa nhìn thấy bố mẹ, liền buông tay Dịch Uyển Như và Vương Sùng Niên ra, chạy như bay tới, Dịch Uyển Như ở phía sau nhỏ giọng dặn dò: “Bảo bối, cẩn thận kẻo ngã.”
Quý Yên vội vàng chạy về phía cô bé, rồi cúi người bế cô bé lên, nói: “Bố mẹ đã qua đây rồi, bây giờ là mùa đông, con chạy như vậy, ông bà nội sẽ lo lắng đấy.”
An An nhỏ giọng nói: “Con xin lỗi ạ.”
Quý Yên áp má vào má cô bé, hỏi: “Có nhớ bố mẹ không?”
An An hôn lên má cô, ôm cổ cô “Nhớ ạ.”
Quý Yên nói: “Bố mẹ cũng nhớ con.”
Lúc về là Vương Tuyển lái xe, Vương Sùng Niên ngồi ghế phụ, Quý Yên, Dịch Uyển Như và An An ngồi hàng ghế sau.
Quý Yên nhìn bộ quần áo trên người An An nói: “Quần áo đẹp quá.”
An An vô cùng tự hào, dựa vào lòng Dịch Uyển Như nói: “Bà nội mua đấy ạ.”
Quý Yên nói: “Con cảm ơn mẹ.”
Dịch Uyển Như nói: “Con và cháu thích là được rồi.”
Quý Yên nắm tay An An, nói: “Rất thích, An An cũng rất thích phải không.”
An An gật đầu lia lịa, quay người ôm Dịch Uyển Như nói: “Cháu cảm ơn bà nội.”
Dịch Uyển Như cười xoa đầu cô bé.
Buổi tối, cả gia đình quây quần bên nhau.
Đô Đô cũng ở đó, năm nay cô bé đã học lớp tám, chiều cao vươn nhanh như măng tre, nhưng khuôn mặt vẫn còn non nớt như vậy, tính cách so với trước đây có thêm vài phần rụt rè.
An An rất thích cô bé, cũng rất dựa dẫm vào cô bé.
Vương Tuyển nói: “Đô Đô dạy An An đàn piano, còn dạy con bé đắp người tuyết nữa.”
Quý Yên nhướng mày: “Thảo nào chúng nó thân nhau như vậy.”
Ăn cơm xong, mọi người tụ tập ở phòng khách nói chuyện, An An nép trong lòng Quý Yên, tuy nghe không hiểu, nhưng không cản trở việc cô bé quan sát sắc mặt, nghe thấy chỗ nào mọi người đều cười, cô bé lại ngẩng đầu nhìn Quý Yên, đôi mắt to long lanh hỏi.
Quý Yên ôm cô bé, cúi đầu ghé vào tai cô bé nhẹ nhàng giải thích.
An An ra vẻ đăm chiêu.
Đến mười một giờ tối, mọi người tạm dừng cuộc trò chuyện, ai về phòng nấy định nghỉ ngơi.
Phòng của Quý Yên và Vương Tuyển đã được Dịch Uyển Như cho người dọn dẹp từ trước, bà qua hỏi xem An An có còn muốn ngủ cùng họ không, An An nhìn Quý Yên, có chút ngại ngùng ôm lấy chân Quý Yên.
Ý tứ rất rõ ràng.
Quý Yên còn chưa kịp nói gì, Dịch Uyển Như đã nói: “Chắc là nhớ mẹ rồi, bà nội hiểu mà, tối nay cháu ngủ với bố mẹ nhé.”
An An cười với bà.
Ba người lần lượt tắm rửa, An An tắm xong sớm nhất, leo lên giường ngồi giữa giường, Vương Tuyển nhắc nhở: “Đắp chăn vào đi con.”
An An làm theo, lại nói: “Bố mẹ nhanh lên nhé.”
Quý Yên cười: “Đợi bố mẹ hai phút.”
An An ngoan ngoãn chờ đợi.
Hai phút sau, Quý Yên và Vương Tuyển lần lượt lên giường.
An An ngồi ở giữa, trước tiên đưa tay phải ra nắm lấy Quý Yên, sau đó đưa tay trái ra nắm lấy Vương Tuyển nói: “An An lâu lắm rồi không được ngủ cùng bố mẹ.”
Quý Yên có chút xúc động.
Vương Tuyển nhận ra, vội nói: “An An đã là người lớn rồi, bố mẹ bằng tuổi con đều tự ngủ một mình trong phòng riêng.”
An An nhìn sang Quý Yên nói: “Có phải vậy không mẹ?”
Quý Yên xoa đầu cô bé, không nói gì.
Vương Tuyển bảo cô bé nằm xuống, rồi đắp chăn cho cô bé, nói: “Muốn ngủ cùng bố mẹ à?”
An An gật đầu: “Muốn ạ.”
Vương Tuyển nói: “Bố mẹ phải kiếm tiền, phải kiếm rất nhiều tiền, nếu không thì làm sao có nhà và giường, bố mẹ và An An sẽ ngủ ở đâu?”
“Kiếm tiền có khó không ạ?”
Quý Yên mím môi cười.
Vương Tuyển nói: “Rất khó kiếm, nếu An An có hứng thú, hôm nào bố mẹ sẽ dẫn con đi xem môi trường làm việc của bố mẹ.”
An An nhíu mày: “Vậy bố mẹ cứ kiếm tiền cho tốt đi ạ.”
Vương Tuyển hỏi: “Vậy có muốn đi xem không?”
Cô bé lắc đầu.
Quý Yên hỏi: “Tại sao?”
An An im lặng một lúc lâu, cuối cùng cũng nói: “Chị Đô Đô nói rồi, chị ấy muốn chơi nặn đất sét với con, không muốn làm bài tập.”
Đúng là một lý do hay.
Quý Yên và Vương Tuyển nhìn nhau cười.
An An lại nói: “Bài tập và công việc, con đều không muốn, con muốn chơi nặn đất sét.”
Quý Yên và Vương Tuyển bật cười thành tiếng.
Quý Yên nói: “Được, chơi nặn đất sét thêm mấy năm nữa.”
Vương Tuyển nói: “Đợi khi trời ấm hơn, bố sẽ đưa con đi chơi một loại đất sét cao cấp hơn.”
Mắt An An sáng lấp lánh: “Thật ạ?”
Vương Tuyển nói: “Bố đã lừa con bao giờ chưa?”
Cô bé lắc đầu.
Anh nói: “Vậy thì ngủ sớm đi để mau lớn, đến lúc đó bố mẹ sẽ đưa con đi.”
An An chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Quý Yên nói: “Vất vả cho anh quá, phải dỗ con bé như vậy.”
Vương Tuyển nói: “Không phải dỗ, anh định mùa hè năm nay sẽ đưa con bé đi lướt sóng.”
Cô có biết, anh lúc còn học ở nước ngoài, thường xuyên đi lướt sóng cùng bạn học.
Cô hỏi: “Nhỏ như vậy, có được không?”
“Được.” Anh lại hỏi “Em có đi không?”
Quý Yên nói: “Đi chứ, kỳ nghỉ phép năm nay em vẫn chưa nghỉ, đến lúc đó cùng nhau nghỉ một kỳ nghỉ dài, em cũng khá tò mò xem dáng vẻ anh lướt sóng trên mặt biển sẽ như thế nào.”
Anh nhoài người qua An An, hôn cô rồi nói: “Em sẽ được thấy.”
Cô đáp lại nụ hôn của anh: “Có phải anh muốn dạy cho An An tất cả những gì anh biết không?”
“Có ý định này, con bé bây giờ còn nhỏ, cái gì cũng hứng thú, cứ để con bé tiếp xúc trước, xem cuối cùng nó có thể kiên trì được mấy thứ.”
Cô rất thích cách giáo dục của anh.
Không dùng giới tính để quy hoạch cuộc đời của An An, mà là cho tiếp xúc với mọi thứ, để An An tự mình lựa chọn.
Quý Yên xúc động nói: “May mà là anh.”
Anh nói: “Có thể nói chi tiết cho anh biết may mắn đến mức nào không?”
Cô cười: “Anh tự cảm nhận đi.”
Anh không buông tha cô, mặc dù ở giữa có An An, cô sợ anh quá đáng, lại sợ An An tỉnh giấc bất cứ lúc nào, cô nói: “An An ngủ rồi.”
Anh suy nghĩ một lát nói: “Chúng ta đổi chỗ khác nhé?”
“Đừng quậy nữa, nếu con bé tỉnh dậy không thấy chúng ta sẽ khóc đấy.”
“Con bé giống em, ngủ say, có thể ngủ một mạch đến sáng.”
Quý Yên cảm thấy trong lời anh có ẩn ý: “Anh đang chê bai em đấy à?”
“Không có.” Anh nói “Anh đang khen em.”
Đúng là một lời khen hay.
Quý Yên nói: “Vậy thì ngủ đi.”
Cô nằm xuống, anh nhìn cô một lúc, cũng nằm xuống, chỉ im lặng được một lát, tay anh đã tránh An An, qua nắm lấy tay cô.
Quý Yên ra vẻ giãy giụa hai giây, cái vẻ rụt rè đó qua đi, cũng mặc cho anh nắm.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô nghe thấy Vương Tuyển nói: “Anh cũng nghĩ may mà là em, may mà gặp được em.”
Cô “ừm” một tiếng: “Biết rồi, Quý Yên đã nghe thấy, còn ghi nhớ trong lòng rồi.”
Anh nghiêng người qua, bóng anh đổ xuống mặt cô, đột nhiên một bóng đen phủ lên, cô mở mắt ra, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán cô.
Khóe môi cô cong lên.
Anh không vội rời đi, áp má vào má cô một lúc rồi mới tắt đèn nằm xuống lại.
Một năm mới bắt đầu.
Quý Yên nhìn sang bên cạnh, cả căn phòng tối đen, thực ra không nhìn thấy gì, nhưng cô biết ngay nơi có thể chạm tới, là con gái của cô, là chồng của cô.
Thời niên thiếu cô đã từng nghĩ đến khung cảnh này.
Sau này cô sẽ có một người mình rất yêu, họ sẽ cùng nhau vun đắp một sinh mệnh, sẽ có một gia đình ấm áp.
Đây là cuộc sống lý tưởng của cô.
Cô đã nghĩ sẽ không khác biệt nhiều, nhưng cô không ngờ sẽ viên mãn đến thế này.
Vương Tuyển đã từng nói, anh cảm ơn cô đã không do dự mà lựa chọn anh.
Thực ra đi cùng nhau đến bây giờ, ít nhất sự viên mãn hiện tại là cô nên cảm ơn anh.
Cùng nhau dìu dắt đi đến hiện tại, cả cô và anh đều cảm khái ——
May mà là anh/em.
Người đó, may mà là anh/em, nên bây giờ mới viên mãn đến vậy.