“Tuy ngài là văn quan, nhưng nghe nói trước kia võ công rất giỏi.”
“Nằm giường hai năm rồi mà cơ bắp vẫn săn chắc như vậy.”
“Có điều đại nhân à, hôm nay khí huyết của ngài hình như hơi quá vượng rồi, càng lau càng nóng, ngay cả da thịt vùng bụng cũng run lên từng hồi? Chẳng lẽ nhiệt độ nước của khăn này—”
“Im miệng!”
Cơ thể Tống Văn Độ lập tức cứng như tấm sắt.
Khi tay ta tiếp tục đi xuống.
Đang định tiện tay cởi luôn cả quần lót của hắn, ánh mắt bỗng khựng lại.
Dưới lớp quần lụa rộng thùng thình, đột nhiên có thứ gì đó…
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Đang chống lên một độ cao kinh người.
06
Nhìn thấy biểu cảm của ta.
Gân xanh trên trán Tống Văn Độ giật mạnh.
Sau đó hắn khó nhọc cụp mắt xuống, theo ánh nhìn của ta mà thấy chỗ nhô lên kia.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không khí như đông cứng trong khoảnh khắc ấy.
Chỉ còn tiếng gió bên ngoài phòng.
Thổi cành cây xào xạc.
Ngay lúc hắn còn đang cứng đờ.
Ta mặt không đổi sắc đưa tay, cực kỳ dứt khoát kéo phăng quần lót của hắn xuống.
“Làm ta giật cả mình, ta còn tưởng đùi ngài bị sưng lên cơ, hóa ra là vậy.”
Ta hài lòng gật đầu, lại bưng tới một bát t.h.u.ố.c, khích lệ:
“Đại nhân đúng là hồi phục rất tốt, nhìn khí huyết này xem, đã lưu thông khắp toàn thân, sinh cơ bừng bừng.”
“Xem ra thân thể của ngài xem như đã giữ được rồi.”
“Đúng là đáng mừng—”
“Đỗ cô nương.”
Ta còn chưa nói xong, hắn đã tuyệt vọng nghiêng đầu đi, yếu ớt như tơ.
“Thiếp thân đây.”
“…Xin cô đấy.”
“Xin cái gì?”
“Xin cô đừng nói nữa.”
Hắn cực kỳ tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Tự bỏ mặc bản thân nói:
“Hay là cô vẫn nên cho ta một bát mê d.ư.ợ.c, làm ta mê man luôn đi.”
07
“Cái, cái gì?”
Nghe hắn nói vậy, lưỡi ta cũng líu cả lại.
Ta trừng mắt nhìn hắn, mồ hôi lạnh lập tức bò dọc sống lưng.
“Đại nhân… là nhớ ra chuyện gì không hay rồi sao?”
Đang yên đang lành.
Sao tự nhiên lại nhắc tới mê d.ư.ợ.c?!
Hắn nhớ ra rồi?
Hay là chưa nhớ?
Chẳng lẽ…
Là gói Vong Ưu Tán kia để lâu quá, mất d.ư.ợ.c hiệu rồi?
Đối diện ánh mắt hoảng sợ của ta, Tống Văn Độ càng vùi mặt sâu hơn:
“…Ta không muốn nhớ lại.”
“Hay là, cô tiện thể bưng thêm cho ta một bát t.h.u.ố.c uống xong sẽ mất trí nhớ cũng được.”
Thuốc mất trí nhớ?!
Đầu gối ta mềm nhũn, suýt nữa quỳ rạp bên giường, lắp bắp:
“Đ-đại nhân, ngài vừa mới tỉnh, tuyệt đối không thể động khí.”
“Thiếp… thiếp thân vừa rồi cũng chỉ nhất thời hồ đồ, nhưng ta… chẳng phải cũng chưa gây ra ảnh hưởng gì không tốt cho ngài sao, ngài đại nhân đại lượng, tha cho thiếp lần này đi.”
Hàng mi dài của nam nhân run lên cực kỳ quái dị, vẻ mặt kinh ngạc nhìn ta.
Sau đó hắn mất tự nhiên dời tầm mắt, hắng giọng, gượng gạo nói:
“Biết sai là được.”
Ta có chút không thể tin nổi ngẩng đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Vậy là… tha rồi?”
Hai mươi bát mê d.ư.ợ.c.
Một bát Vong Ưu Tán.
Nói bỏ qua là bỏ qua luôn?!
Lúc hôn mê ngày nào cũng cau có.
Không ngờ lòng dạ hắn lại rộng rãi đến vậy.
Hắn không nên làm Đại lý tự khanh.
Hắn nên làm thừa tướng mới đúng!!
“…Không thì sao?”
“Chẳng qua chỉ bị cô sờ mó từ trên xuống dưới, lại nghe cô nói vài lời… tục tĩu.” Nam nhân đỏ tai, thấp giọng nói: “Chẳng lẽ còn vì chuyện đó mà dùng đại hình với cô được sao?”
“…”
Thì ra.
Là chuyện này.
Hù c.h.ế.t ta rồi!
Trái tim treo lơ lửng nơi cổ họng lập tức rơi mạnh về lại l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hắn nhắm mắt, bất đắc dĩ nói:
“Thôi vậy, cũng tại ta vừa tỉnh, còn chưa quen với việc đột nhiên bị người ta… bị người ta hầu hạ sát người như vậy mà chẳng có chút phòng bị nam nữ nào.”
“Cô… cô đứng lên đi.”
Hắn hít một hơi, thần sắc căng cứng đầy phòng bị với ta:
“Sau này ta sẽ mau ch.óng hồi phục thể lực.”
“Còn mấy ngày này… tạm thời không cần lau người nữa.”
08
Cũng tốt, bớt được một việc.
Nhưng rõ ràng Tống Văn Độ đã đ.á.n.h giá thấp việc chăm sóc người bệnh nằm lâu trên giường cao nệm êm phiền phức đến mức nào.
Ngày hôm sau.
Hắn vừa mở mắt đã thấy ta cầm d.a.o cạo sắc bén đi tới.
Cơ thể Tống Văn Độ theo bản năng lùi về sau:
“Lại định làm gì nữa…”
Ta bê chiếc gương đồng phía sau tới.
Trong gương, nam nhân với cằm mọc đầy râu xanh lún phún.
Vô duyên vô cớ thêm mấy phần sa sút.
Có lẽ hắn cực kỳ thích sạch sẽ, vừa nhìn thấy người trong gương, chân mày đã nhíu c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi.
Đã xác định hắn mất trí nhớ rồi, ta bỗng dưng có thêm dũng khí.
Lý thẳng khí hùng hẳn lên:
“Cạo mặt đó đại nhân. Ngài là một mỹ nam như ngọc, để râu quai nón thì sẽ thành bộ dạng gì chứ?”
Hắn bị câu hỏi của ta làm nghẹn họng.
Cuối cùng chỉ đành nhắm mắt, yết hầu khẽ động, ngầm cho phép ta tới gần.
Ta cũng chẳng để ý thêm, quỳ một gối bên mép giường, nghiêng người về phía trước, phủ lên trên hắn.
Hơi thở hắn nghẹn lại, quanh thân lập tức bị khí tức trên người ta bao phủ, ngón tay buông bên người bỗng siết c.h.ặ.t.
Ta thở dài, bôi cho hắn một lớp bọt bồ kết.
Không chú ý tay lệch đi một chút.
Lưỡi d.a.o mỏng sắc bén rạch trên chiếc cằm trắng nõn của hắn một vết nhỏ.
“Hừ—”
Tống Văn Độ khựng hô hấp, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t.
Đôi mắt phượng lập tức nhìn thẳng vào ta, đáy mắt như có tức giận.
Lại nữa rồi lại nữa rồi.
Nếu không vì bạc và giấy bán thân, ta cần gì phải thế này.
Hắn là người được hầu hạ, vậy mà còn tỏ vẻ không tình nguyện trước.
Ta dừng tay, nghiêm túc nói:
“Đại nhân không cần coi thiếp thân như hồng thủy mãnh thú.”
“Ngài không có tình cảm với thiếp, nhưng nói thật, thiếp với ngài cũng vậy thôi. Thiếp làm chu đáo chẳng qua chỉ vì tiền tháng.”
“Tiền tháng?”
Ta dùng đầu ngón tay lau đi râu vụn trên cằm hắn, thấp giọng nói:
“Cơ thể của ngài đối với thiếp mà nói, chẳng qua cũng chỉ như quần áo trong mắt bà giặt đồ, như bàn tính trong tay tiên sinh kế toán. Làm thêm một chút thì nhận thêm một chút tiền công.”
“Qua vài ngày nữa, đợi người tới tiếp nhận công việc, thiếp thân tự nhiên sẽ không quấy rầy đại nhân nữa.”