Bỗng nhiên, nam nhân im lặng.
Vệt tức giận nơi đáy mắt hắn sau khi nghe lời này của ta lại tan sạch từng chút một, ngược lại chìm xuống thành một tầng cảm xúc tối tăm khiến người ta không hiểu nổi.
Khó khăn lắm mới cạo mặt xong, hắn trông còn mệt hơn cả ta.
Ngay cả trán cũng rịn ra mồ hôi mỏng.
Thần sắc mệt mỏi nhắm mắt lại.
09
Có lẽ vì cuộc trò chuyện hôm đó không mấy vui vẻ.
Mấy ngày tiếp theo, hắn không còn kháng cự sự chăm sóc của ta nữa, thậm chí còn phối hợp đến mức có chút kỳ lạ.
Ngay cả lúc này, khi ta ngồi dạng chân bên cạnh hắn.
Hắn cũng chỉ đỏ mặt, không còn nói những lời chống đối nữa.
Ta lên tiếng giải thích trước:
“Xoa bóp tiêu sưng cho chân ngài.”
Tống Văn Độ ngoan ngoãn thấp giọng đáp:
“Ừm.”
Sau khi xoa bóp chân xong.
Ta vươn tay dài, cẩn thận chuyển đầu hắn đặt lên đùi mình làm gối, hai tay khéo léo luồn vào mái tóc đen mềm mượt như lụa của hắn.
Cơ thể Tống Văn Độ căng cứng như một tấm ván.
Đầu ngón tay ta ấm áp, lực day ấn vừa đủ.
Chẳng bao lâu sau.
Hắn cũng dần dần thả lỏng.
Hắn gối lên đùi ta, nơi đầu mũi là hơi thở của ta, bên tai là nhịp tim của chính hắn.
Đến khi hắn hậu tri hậu giác nhận ra tư thế này ám muội đến mức nào.
Vừa mở mắt.
Liền đối diện với ánh nhìn từ trên cao nhìn xuống của ta.
Yết hầu Tống Văn Độ khó nhọc chuyển động một chút, có phần ảo não nhắm mắt lại.
Dường như lại bắt đầu kháng cự rồi.
Đầu ngón tay ta khựng lại.
Xoa bóp lâu như vậy, thật ra tay ta đã mỏi nhừ từ sớm, chỉ hận không thể nhanh ch.óng tan ca.
Thấy hắn nhắm mắt, ta thuận nước đẩy thuyền thử hỏi:
“Nếu đại nhân thật sự cảm thấy không ổn… vậy hôm nay thiếp thân xoa bóp đến đây thôi nhé?”
Nhưng còn chưa đợi ta rút tay về.
Nam nhân dưới thân chậm rãi mở mắt, khàn giọng hỏi:
“Ta từng nói không ổn khi nào?”
“?”
“Cô nói đúng.”
“Đúng cái gì?”
“Đã nhận tiền tháng thì phải làm việc trong bổn phận.”
Hắn lại nhắm mắt.
Vành tai trắng như ngọc hiện lên một tầng đỏ nhạt.
“Tiếp tục đi.”
“……”
10
Cứ như vậy qua hơn một tháng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cơ thể Tống Văn Độ đã chuyển biến rất tốt.
Hắn đã có thể ngồi xe nhỏ, dưới sự dìu đỡ của người khác mà đứng lên trong thời gian ngắn.
Đồng thời, Quế Sơn và Tăng Cửu đang làm việc bên ngoài sau khi nghe tin cũng ngày đêm gấp rút quay về.
Hai người vừa bước vào viện đã đỏ hoe mắt muốn tiến lên hầu hạ, nhưng lại bị một ánh mắt lạnh lùng của Tống Văn Độ ghim cứng tại chỗ.
Hắn mất tự nhiên hắng giọng.
Ánh mắt vượt qua mọi người, rơi xuống người ta.
“Đỗ cô nương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ngón tay đang nắm tay vịn của hắn khẽ siết c.h.ặ.t.
“Hôm nay ta muốn ra sân phơi nắng.”
……
Lại qua thêm mấy ngày, cuối cùng lão phu nhân cũng tìm được hai cô nương nhanh nhẹn, dung mạo thanh tú.
Hạnh Chi và Tiểu Đào.
Buổi chiều hôm ấy, Tống Văn Độ như thường lệ đọc sách trong thư phòng, còn ta chuẩn bị bàn giao công việc trong tay.
Ta đem thói quen rửa mặt chải đầu thường ngày của hắn.
Đồ trà, hương liệu hắn quen dùng, thậm chí vị trí bày b.út mực, đều dặn dò từng chút cho Hạnh Chi.
“Buổi sáng đại nhân rửa mặt, khăn phải vắt bằng nước ấm đến nửa khô.”
“Da ngài ấy mỏng, chỉ cần chà hơi mạnh một chút là sẽ đỏ lên.”
Hạnh Chi cẩn thận hỏi:
“Vậy đại nhân có hung dữ không ạ?”
Ta cười:
“Đại nhân tính tình ôn hòa rộng lượng, hoàn toàn không hung dữ, chưa bao giờ lạnh lời lạnh tiếng với người bên cạnh.”
Ta tiếp tục nói:
“Ngày thường nếu nằm giường lâu quá thì nên ra ngoài đi lại nhiều một chút, nếu không sẽ phải lau người nhiều hơn.”
“Buổi trưa nghỉ ngơi thì đốt nửa tấc an thần hương, không được nhiều quá.”
“Bốp” một tiếng.
Là âm thanh quyển sách bị đóng mạnh lại.
Ta quay đầu.
Chỉ thấy nam nhân trong thư phòng mặt lạnh như băng sương.
Lạnh giọng nói với ngoài cửa:
“Đỗ cô nương! Đưa ta về phòng!”
Hạnh Chi: “……”
Cơn tức giận vô cớ của hắn khiến ta chẳng hiểu ra sao.
Dù sao hôm nay giấy bán thân của ta cũng sắp tới tay rồi, ta cũng lười dỗ dành, đưa người về xong liền quay đầu đi thẳng tới phòng kế toán.
Đợi tối nay cùng tiên sinh kế toán kiểm kê chi tiêu, đối chiếu sổ sách bàn giao xong, cơ bản là có thể thu dọn hành lý rồi.
11
Đêm đó, phòng kế toán sáng đèn rực rỡ.
Qua khung cửa hành lang.
Tống Văn Độ ngồi trên xe nhỏ, cùng lão phu nhân bên cạnh lặng lẽ nhìn cảnh tượng trong phòng.
Lão phu nhân đầy vẻ tán thưởng:
“Đứa nhỏ Lệnh Đại này tâm tư thông thấu, làm việc lại chu toàn, thật sự hiếm có.”
Nghe vậy, hắn nhớ tới dáng vẻ vui mừng hớn hở hận không thể lập tức cầm tiền rời đi của cô nương mấy ngày nay, trong lòng bỗng nghẹn đến khó chịu.
“Trong đầu nàng ngoài bạc ra thì chẳng có gì cả.”
Lời vừa dứt.
Đã nghe trong phòng truyền ra giọng nói lanh lảnh của Đỗ Lệnh Đại:
“…Hai năm trước, Chu chưởng quầy của tiệm t.h.u.ố.c phía tây thành lấy nhân sâm trồng giả làm sâm núi hoang dã, dám hét giá một trăm lượng, bị ta phát hiện là hàng giả, tại chỗ trả lại tám mươi lượng, ghi ở trang thứ ba sổ chữ Đinh.”
Cô nương một tay gẩy bàn tính, một tay lật sổ sách, đầu cũng không ngẩng lên, mạch lạc rõ ràng.
Tiên sinh kế toán bỗng chỉ vào một chỗ, kinh ngạc nói:
“Đỗ cô nương, chỗ này có vấn đề. Hà thủ ô trăm năm ngàn vàng khó cầu, sao trên sổ chỉ ghi một trăm tám mươi lượng?”
Ông làm sổ sách mấy chục năm, thấy nhiều kẻ biển thủ công quỹ, khai khống sổ sách rồi, nhưng chưa từng gặp kiểu chủ động báo thấp thế này.
“Ồ, vị t.h.u.ố.c này à.”
Cô nương chẳng mấy để tâm phất tay:
“Ta vừa hay có đường dây, đi qua ba chợ đen, đổi được từ tay một thương nhân Tây Vực. Trong phủ cứ ghi theo giá thực là được.”
Ngoài cửa sổ, lão phu nhân nghe mà liên tục gật đầu, bà nhìn sang con trai bên cạnh, ý vị sâu xa:
“Quân t.ử yêu tiền, lấy cũng phải đúng đạo. Độ nhi, đây là một cô nương tốt.”
“Nếu con thật sự thích, không ngại nói thẳng, mẫu thân cũng có thể giúp con khuyên nhủ đôi chút.”
Gò má Tống Văn Độ dưới màn đêm hơi nóng lên.