Nhưng Quế Sơn hoàn toàn không phát giác, vẫn còn cảm thán:
“Tiểu nhân còn thấy, lúc Đỗ cô nương nhận ngân phiếu, cười vui lắm!”
Mặt Tống Văn Độ triệt để đen như đáy nồi.
“Tăng Cửu.”
Tống Văn Độ lạnh giọng lên tiếng.
“Có!”
Tống Văn Độ đen mặt, nghiến răng nghiến lợi:
“Đưa ta về phòng!”
Quế Sơn cũng muốn đi theo:
“Để ta phụ một tay.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ngươi đứng yên đó đừng động!”
Tống Văn Độ lạnh lẽo liếc hắn một cái.
Quế Sơn ngơ ngác:
“Đại nhân còn dặn dò gì khác sao?”
“Không có. Ta thấy hôm nay ngươi đứng rất thẳng, chỉ cần đứng ở đây là được.”
“Hả? Vậy… phải đứng bao lâu ạ?”
Tống Văn Độ nhắm mắt lại, thái dương giật thình thịch.
Hắn như trút giận mà xoay xe nhỏ, lạnh lùng nói:
“Đứng đến khi ta hết giận!”
“……”
16
Sau khi trở về phòng, ánh mắt Tống Văn Độ chậm rãi quét quanh căn phòng, bất giác rơi vào trầm tư.
Trên án kỷ cạnh cửa sổ đặt một chậu lan phát triển cực tốt, đúng giống hắn thích nhất.
Nghiên mực hắn thường dùng trên bàn sách cũng được lau chùi bóng mịn.
Ngay cả trên móc màn đầu giường còn treo một túi thơm đường kim mũi chỉ tinh tế, thấm đẫm hương t.h.u.ố.c.
Khắp nơi đều là dấu vết nàng từng tận tâm chăm sóc.
Nhưng trong ký ức của hắn lại là một khoảng trống rỗng.
Ngón tay hắn vô thức vuốt qua lớp râu lún phún dưới cằm.
Trong đầu lại bất chợt vang lên lời kinh ngạc đầy khó hiểu của lão thái y khi bắt mạch:
“…Mạch tượng của đại nhân tuy vẫn còn hư phù, nhưng khí huyết lại lưu thông khác thường, lục phủ ngũ tạng đều có dấu hiệu hồi xuân. Tốc độ hồi phục như vậy quả thực chưa từng nghe thấy. Hẳn là hai năm nay có người tinh thông y lý, dùng thủ pháp cực kỳ tinh diệu, ngày ngày xoa bóp đả thông kinh mạch cho ngài, nên mới có kỳ hiệu thế này.”
Hắn tự biết mình nợ nàng ân tình lớn bằng trời, nhưng cảm giác hoang đường và kỳ quái trong lòng lại càng lúc càng dâng lên không dứt.
“Đại phu.”
Đôi mắt phượng của Tống Văn Độ hơi nheo lại, trầm giọng hỏi tiếp:
“Vậy theo ý ông, người hôn mê… có lưu lại ấn tượng với những chuyện xung quanh không? Bổn quan cứ cảm thấy mình như đã quên mất thứ gì đó.”
“Giống như ký ức bị khuyết mất một mảng cực lớn… như thể đã mất trí nhớ vậy.”
Ngự y nghe vậy càng thêm khó hiểu, lại cẩn thận bắt mạch lần nữa, rồi khẳng định lắc đầu:
“Bẩm đại nhân, hôn mê không có nghĩa là hoàn toàn vô tri giác. Theo lý mà nói, người sống nếu nhiều năm được người khác chăm sóc tỉ mỉ như vậy, dù miệng không nói được, mắt không mở được, cũng nên có vài phần quen thuộc và thân cận với khí tức, thanh âm, thậm chí là sự đụng chạm của người đó.”
“Huống hồ đại nhân cũng không có dấu hiệu trì độn sau khi bệnh nặng mới khỏi. Hiện giờ thần trí minh mẫn, sau đầu cũng không có tụ huyết cản trở. Vi thần nhìn ngang nhìn dọc, đại nhân đều không hề có dấu hiệu mất trí do huyết ứ…”
Đúng vậy.
Hắn không mất trí nhớ.
Đầu óc hắn không hề bị tổn thương. Vụ án ở Đại Lý Tự hai năm trước, cục diện triều đình, thậm chí cả tên họ họ hàng xa, hắn đều nhớ rõ mồn một.
Nhưng nếu hắn không mất trí, vậy mâu thuẫn này phải giải thích thế nào?
Tống Văn Độ nhíu c.h.ặ.t mày, thấp giọng lẩm bẩm:
“Vậy tại sao lúc ta tỉnh lại… lại không có chút ấn tượng nào về nàng?”
“Giống như đang nhìn một người xa lạ vậy.”
Tăng Cửu cẩn thận đáp:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đại nhân, vậy cũng bình thường mà, dù sao ngài cũng hôn mê hai năm.”
“Ta là hôn mê, không phải c.h.ế.t.”
Tống Văn Độ nhíu c.h.ặ.t mày.
“Ngay cả giọng nói của nàng, ta cũng thấy xa lạ.”
Tống Văn Độ nhìn chằm chằm chậu lan trên án kỷ, đôi mắt đen sâu thẳm.
Nếu là người hay chuyện khác, quên thì cũng thôi.
Nhưng mỗi lần nữ nhân đó đến gần, cơ thể vừa mới khỏi bệnh của hắn lại không thể khống chế sinh ra phản ứng bản năng cực kỳ mãnh liệt—
Tim sẽ vô cớ loạn nhịp, hơi thở trở nên nóng bỏng.
Thậm chí còn chưa nhìn rõ mặt nàng, tay hắn đã muốn nắm lấy vạt áo nàng rồi.
Điều đó hoàn toàn không giống sự xa lạ và đề phòng của một cuộc hôn nhân mù quáng.
Hàng mi dài của Tống Văn Độ khẽ run.
Nếu ngự y khăng khăng nói hắn không hề mất trí, vậy phản ứng bản năng của cơ thể này cùng khoảng trống trong đầu hắn đã trở thành một nút thắt không lời giải.
Gân xanh nơi thái dương lại bắt đầu giật giật, hắn đưa tay ấn lên thái dương đau âm ỉ.
Rốt cuộc…
Hắn đã quên mất chuyện quan trọng gì?
17
Xe ngựa xóc nảy hơn nửa ngày, trước lúc mặt trời lặn, ta cuối cùng cũng trở về Thanh Phong quán.
Còn chưa bước vào cửa, đã ngửi thấy hương cháo gạo thơm nồng.
Ánh chiều tà nhuộm sân viện trống trải thành màu vàng óng.
Bên mấy chiếc bàn gỗ cũ ghép tạm, mười một đứa nhóc đang ngồi vây quanh, mắt long lanh ngóng cơm ăn.
Trước bếp lò.
Huynh trưởng Đỗ Hành đang cầm muôi lớn khuấy nồi cháo nóng.
Muội muội Đỗ Nhược nhanh nhẹn chia bát sứ thô.
“Xem ra ta về đúng lúc thật, vừa khéo kịp giờ cơm.”
Ta cười lên tiếng.
“A tỷ!”
“Tiểu muội!”
Hai người đang bận rộn đồng loạt ngẩng đầu.
Mấy đứa trẻ lớn mắt tinh, lập tức hét lên rồi lao tới trước.
“Đại tỷ về rồi!”
Hai người ngây ra chốc lát, sau đó vui mừng khôn xiết, ném cả xẻng lẫn bát xuống mà bước nhanh tới.
Ta vừa xoa đầu mấy đứa nhỏ vừa hỏi:
“Cha đâu rồi?”
Đỗ Hành tiếp lời:
“Lại vào hang động phía sau núi bế quan thanh tu rồi, ít nhất ba tháng mới về.”
Cha không phải cha ruột của chúng ta.
Mười năm trước, trong nạn đói ấy, ông đào ba chúng ta ra khỏi đống x.á.c c.h.ế.t rồi mang về đạo quán.
Ta vẫn còn nhớ, trận đói đó đến cuối cùng, người cha ruột được đồn là quyền cao chức trọng của ta cũng chẳng xuất hiện quản mẹ con chúng ta lấy một lần. Trước lúc tắt thở, mẹ gửi gắm ta cho cha, chỉ kịp gọi nhũ danh của ta một tiếng.
Cha còn chưa kịp hỏi rõ họ của ta, bà đã đi rồi.
Về sau, đám trẻ chúng ta dứt khoát đều theo họ tục gia của cha.
Mấy năm trước, biên quan chiến loạn.
Cha lại thu nhận thêm một nhóm trẻ chạy nạn.
Hiện giờ đạo quán này.
Đã sớm trở thành nơi che chở cho hơn chục cô nhi.
“Nha đầu này, về nhà cũng không báo trước một tiếng!”