Thích?
Hoang đường.
Chẳng qua chỉ là sau cơn bệnh nặng vừa khỏi, khí huyết chưa ổn định nên bản năng xao động thôi.
Hắn từ nhỏ đọc đầy sách thánh hiền.
Nếu chỉ vì vài lần tiếp xúc mà nảy sinh tâm tư không nên có.
Vậy hắn khác gì đám phu quê thô lỗ chỉ biết chạy theo sắc đẹp kia?
Thánh nhân dạy hắn khắc chế bản thân để giữ lễ nghĩa, vậy mà hắn lại nhiều lần thất thố trước một nữ t.ử không có phu thê chi thực với mình.
Bản thân chuyện đó đã là đức hạnh có thiếu sót rồi.
Hắn dời ánh mắt khỏi cô nương, thấp giọng nói:
“Mẫu thân nghĩ nhiều rồi. Giữa con và nàng ấy chẳng qua chỉ là duyên chủ tớ, không thể gọi là tình cảm nam nữ.”
Lão phu nhân khẽ cười, dường như sớm đoán được hắn sẽ nói vậy:
“Con nghĩ kỹ chưa? Đứa nhỏ Lệnh Đại này tuy từng là tiểu thiếp xung hỉ, nhưng dung mạo, thủ đoạn, y lý sổ sách đều chẳng kém. Dù làm đương gia chủ mẫu cũng dư sức.”
“Ra khỏi phủ này, e rằng bà mối tới cầu thân có thể đạp vỡ ngưỡng cửa.”
“Con thật sự… sẽ không hối hận sao?”
Bàn tay đặt trên xe nhỏ của Tống Văn Độ bỗng siết c.h.ặ.t.
Một cỗ bực bội vô cớ dâng lên trong lòng.
Nhưng hắn vẫn duy trì vẻ quân t.ử đoan chính, giọng nói thậm chí còn lạnh nhạt hơn lúc trước vài phần:
“Đại trượng phu lo gì không có vợ?”
Hắn sẽ không hối hận.
Tuyệt đối không hối hận.
12
Ngày ta rời phủ, trời trong khí sáng.
Hành lý đã sớm thu dọn xong xuôi.
Buổi sáng, ngự y trong cung được phái tới đang khám lại cho Tống Văn Độ.
Trong viện người tới kẻ lui.
Lão phu nhân nắm tay ta, trong mắt đầy vẻ không nỡ, khẽ hỏi:
“Thật sự… không đi từ biệt Độ nhi sao?”
Ta lắc đầu cười.
“Không đâu. Tống Đại nhân đang khám bệnh, con vẫn là không nên làm ngài ấy phân tâm thì hơn.”
“Gặp hay không gặp, rốt cuộc cũng vẫn phải đi.”
Ta khom người hành lễ với lão phu nhân.
“Chúc lão phu nhân và đại nhân từ nay về sau bình an thuận lợi, phúc trạch dài lâu.”
Nhưng ta vừa đi tới cổng viện.
Sau lưng đã truyền tới tiếng bước chân gấp gáp.
Là Tăng Cửu.
Hắn thở hồng hộc chặn trước mặt ta, khom người nói:
“Đỗ cô nương, xin dừng bước.”
“Đại nhân nói… nói ngài ấy muốn gặp cô một lần.”
13
Trong phòng, mùi t.h.u.ố.c nồng đến mức có chút sặc người.
Tống Văn Độ vừa châm cứu trích huyết xong, đang uể oải tựa trên xe nhỏ, sắc mặt trắng hơn cả giấy dán cửa sổ, ngay cả môi cũng mất hết huyết sắc.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn chậm rãi quay đầu, hàng mi dài khẽ nâng:
“Ta nghe mẫu thân nói, hôm nay cô sẽ rời phủ?”
“Vâng, đại nhân.”
Ta ngoan ngoãn cụp mắt xuống.
Hắn im lặng một lúc, dường như đang cân nhắc câu từ:
“Trước lúc đi, còn yêu cầu nào khác không?”
Ta lắc đầu:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Những gì cần bàn giao đều đã bàn giao rõ ràng, không còn mong cầu gì nữa.”
“Ta không muốn người khác nói Tống phủ bạc đãi công thần. Cô chăm sóc ta hai năm, dù sao cũng nên có chút bồi thường.”
Hắn khẽ nhíu mày, đổi cách nói.
Ta khựng lại, do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không cưỡng nổi cám dỗ:
“Nếu thật sự có thể… có thể thưởng thêm cho ta năm trăm lượng bạc không?”
“Hửm?”
Trong đôi mắt đen của Tống Văn Độ lóe lên một tia kinh ngạc.
Ta không biết hắn thấy nhiều hay là chưa nghe rõ, bèn lặp lại:
“Năm trăm lượng, được không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“…Chỉ vậy thôi sao?”
Giọng hắn nghe có chút kỳ lạ.
“…Nếu cô muốn tiếp tục ở lại phủ, cũng không phải là không thể—”
“Vậy… sáu trăm lượng?”
Ta sững người, dè dặt sửa miệng.
Lời của Tống Văn Độ nghẹn cứng trong cổ họng.
Hắn bất đắc dĩ nhắm mắt lại, nói với Quế Sơn bên cạnh:
“Đi phòng kế toán, gom sáu trăm lượng ngân phiếu tới.”
Hắn nhìn ta thật lâu, cuối cùng mệt mỏi phất tay:
“Thôi vậy.”
“Nếu cô nhất quyết muốn đi, ta… thành toàn cho cô.”
Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một khối ngọc bội chất ngọc ôn nhuận, đưa tới:
“Sau này nếu gặp khó khăn, có thể cầm vật này tới tìm ta.”
Ta đưa tay nhận lấy.
Đang định cảm tạ, nam nhân trước mặt lại nghiêng đầu.
Lại lại lại thẳng đơ ngất xỉu.
Ta: “……”
14
Ta ôm ngọc bội cùng xấp ngân phiếu nặng trĩu.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn Tống phủ.
Từ xa đã thấy dưới gốc liễu đỗ một chiếc xe ngựa đặc biệt rộng rãi.
Phu xe ngồi trên càng xe, từ xa đã vẫy tay với ta.
“Đỗ cô nương! Cuối cùng cũng đợi được cô rồi!”
Ta nghi hoặc bước tới.
“Đây là?”
Phu xe nhanh nhẹn nhảy xuống, gãi đầu, có chút ngượng ngùng hạ thấp giọng:
“Đỗ cô nương, đây là sáng nay Tống đại nhân đặc biệt dặn ta, bảo ta tới đây chờ cô từ sớm.”
Ta khẽ ngẩn ra:
“Hắn?”
Hắn cười cười, thở dài:
“Đại nhân nghe nói quê cô ở ngoài thành.”
“Lo một cô nương mang theo hành lý sẽ không an toàn.”
“Đại nhân còn dặn, trong xe đã chuẩn bị điểm tâm và mứt quả cô thích ăn, bảo ta nhất định phải vững vàng đưa cô về tận cửa nhà.”
Ta vén rèm xe lên.
Trong xe trải đệm mềm dày.
Trên bàn nhỏ đặt bánh quế của tiệm Hạnh Hoa Trai phía tây thành.
Ta sờ sờ khối Huyền Ưng ngọc bội trong n.g.ự.c.
Lại quay đầu nhìn phủ đệ cao lớn uy nghiêm phía sau.
Mím môi cười.
Dứt khoát nhảy lên xe ngựa.
15
Đợi đến khi tiếng bước chân xa dần hoàn toàn biến mất.
Tống Văn Độ trên giường chậm rãi mở mắt, ánh mắt trầm xuống.
“…Đi rồi?”
Tăng Cửu vẫn luôn nín thở tập trung vội vàng bước lên:
“Bẩm đại nhân, đi rồi ạ.”
Yết hầu Tống Văn Độ khẽ động, như đang tự tìm bậc thang cho mình xuống, thấp giọng lẩm bẩm:
“Chắc là… nàng không nhìn thấy ta ngất đi, nếu không hẳn sẽ không đi.”
Quế Sơn bên cạnh nghe vậy liền gãi đầu, thẳng thắn đáp:
“Không đâu đại nhân.”
Hắn nghiêm túc hồi tưởng:
“Đỗ cô nương thấy ngài ngất rồi mà.”
Tăng Cửu chớp mắt sửa lại:
“Không thấy.”
“Chắc chắn là thấy rồi, ta nhớ lúc đó ta còn gào to lắm, cô nương còn quay đầu nhìn ngài một cái nữa.”
“Chỉ là… hình như Đỗ cô nương vội lên đường hơn, dưới chân như có gió ấy…”
“……”
Tăng Cửu ở bên cạnh trừng mắt đến sắp lòi cả tròng ra ngoài.