Lại một lần nữa tỉnh dậy với cơ thể nóng bừng. Hôm nay tôi thức dậy sớm hơn mọi hôm.
Nhìn đồng hồ còn chưa đến 8 giờ, chắc lúc này Trọng Thời Nghiễn vừa mới ra khỏi nhà.
Tôi xuống giường, vào phòng tắm xả nước lạnh lên người, mãi mới khiến sự xao động nơi bụng dưới lắng xuống.
Khi nhắm mắt dưới vòi sen, trong đầu tôi vẫn không ngừng phát lại những cảnh tượng mê hoặc trong giấc mơ đêm qua.
Trước khi kết hôn, tôi rất ít khi nằm mơ. Tôi mất ngủ triền miên, luôn phải dựa vào t.h.u.ố.c ngủ mới có thể chìm vào giấc ngủ sâu.
Thế nhưng từ khi lấy Trọng Thời Nghiễn hai năm nay, không chỉ bắt đầu mơ nhiều hơn mà toàn là những giấc mơ đầy màu sắc á m m u ộ i!
Trong mơ luôn có một người đàn ông với thân nhiệt nóng bỏng áp sát từ phía sau, hơi thở và dấu ấn của anh ấy lưu lại từ gò má cho đến đôi môi tôi.
Người ta nói’ ngọn lửa thời kì mới có thể thiêu đốt ảo ảnh, đưa con người ta về với bản ngã chân thực), đến cả giấc mơ của tôi giờ đây cũng trở nên chân thực với đầy đủ ngũ giác.
Thậm chí tôi còn ngửi được hương thơm thanh mát của sữa tắm từ cơ thể đối phương, xen lẫn chút mùi đàn hương nhàn nhạt nơi môi răng.
Sau khi tắm xong bước ra, tôi phát hiện đế sạc của bàn chải đ.á.n.h răng điện đã biến mất.
Hỏi dì giúp việc đang chuẩn bị bữa sáng thì được biết sáng nay Trọng Thời Nghiễn bảo dì ấy mang đi dùng tạm vì cái của anh ấy bị hỏng.
Tôi cẩn thận đẩy cửa phòng anh ấy bước vào.
Cả năm tôi cũng không chắc mình vào phòng Trọng Thời Nghiễn lấy nổi một lần hay không.
Dì giúp việc còn chưa kịp dọn dẹp. Cuối giường vẫn để bộ đồ ngủ vừa thay ra, trong phòng tắm còn vương vấn hơi nước.
Tôi nhìn thấy đế sạc trên bồn rửa mặt. Khi cầm lên định đi ra ngoài, lại vô tình làm đổ thùng rác để cạnh cánh cửa.
Đống đồ bên trong lăn tung ra sàn, chỉ là vài chai nước rỗng và giấy ăn đã dùng.
Tôi không nghĩ ngợi gì, cúi xuống nhặt dọn dẹp.
Ai ngờ đầu ngón tay lại dính phải thứ chất lỏng nhớp nháp.
“Á…”
Tôi lập tức chạy vào phòng tắm rửa tay, nhưng màu sắc và cảm giác này…
Chẳng phải chính là thứ đó sao?
Nhưng rõ ràng Trọng Thời Nghiễn chính là…
Đêm tân hôn hai năm trước, anh ấy đã cố gắng nhiều lần nhưng vẫn không thể làm được.
“Xin lỗi nhé, Lê Sơ.”
Vành tai Trọng Thời Nghiễn đỏ bừng, hạ thấp giọng nói.
“Không sao đâu, không cần xin lỗi. Anh ôm em ngủ là được.”
Tôi vừa đáp, vừa kéo lại vạt áo ngủ tuột khỏi cánh tay.
Quay lưng lại, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Thế này lại đúng ý tôi!
Từ sau khi chia tay mối tình đầu, chuyện nam nữ trong cuộc sống của tôi đã rơi xuống vị trí thấp nhất.
Thô bạo, thiếu lãng mạn, đau đớn.
Đó là tổng kết những trải nghiệm trước đây của tôi.
Khi gả cho Trọng Thời Nghiễn, nghĩ rằng sẽ phối hợp với anh ấy để hoàn thành nghĩa vụ của một người vợ, tôi cũng không từ chối.
Nhưng việc anh ấy bất lực lại ngoài ý muốn khiến mối quan hệ của chúng tôi trở nên “hài hòa”.
Ngoài đêm đầu tiên ngủ chung trong tình trạng quần áo còn nguyên thì chúng tôi sống riêng phòng cho tới tận bây giờ.
Thậm chí tôi còn chưa từng nhìn rõ dáng vẻ anh ấy khi cởi hết quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hay là…
Trọng Thời Nghiễn chỉ không được với tôi?
Có lẽ anh ấy vốn không thích tôi.
Đè nén nghi ngờ trong lòng, tôi quyết định phải điều tra cho rõ.
Đứng trước gương, xuyên qua làn hơi nước mờ ảo, vẫn có thể nhìn thấy đường cong quyến rũ không giấu nổi dưới chiếc áo thun cùng mái tóc đen như thác đổ.
“Chẳng lẽ mình thật sự không có sức hấp dẫn đến thế sao? Mình là vợ hợp pháp của anh ấy cơ mà, vậy mà anh ấy lại tự giải quyết!”
Một loạt suy nghĩ hiện lên khiến chính tôi cũng giật mình.
Có lẽ vì đang đứng trong phòng của Trọng Thời Nghiễn.
Xung quanh đều là mùi hương hormone thuộc về anh ấy.
Nhìn lại vào gương.
Phía sau tôi lại xuất hiện Trọng Thời Nghiễn với thân trên trần trụi, đang vùi đầu bên vai tôi hôn nhẹ.
“Lê Sơ! Chắc là lâu quá không có rồi phải không!”
Tôi lắc mạnh đầu, cầm đế sạc rồi chạy vội ra khỏi phòng tắm.
Giây tiếp theo lại đ.â.m sầm vào l.ồ.ng n.g.ự.c Trọng Thời Nghiễn vừa bước vào phòng.
“A—”
“Lê Sơ? Sao em lại ở trong phòng anh?”
Trọng Thời Nghiễn đỡ lấy hai vai tôi.
“Sao anh lại về rồi?”
Tôi ngẩng đầu lên, hoàn toàn không nhận ra hai má mình đã đỏ bừng.
“Anh để quên tài liệu trong phòng làm việc nên quay lại lấy.”
“Em… em tới lấy đế sạc bàn chải.”
Tôi giơ món đồ trong tay lên, cười gượng với anh ấy.
Nhưng bàn tay đang đặt trên vai tôi của Trọng Thời Nghiễn lại càng lúc càng nóng.
Anh ấy giữ lấy tôi, từng bước ép tôi lùi về phía sau.
“Anh định làm gì?”
Đối tượng thân mật mà mười giây trước tôi còn tưởng tượng giờ đang nắm c.h.ặ.t vai tôi, ánh mắt chăm chú nhìn từ đầu đến chân.
Tôi ngồi phịch xuống cuối giường, ngẩng đầu nhìn Trọng Thời Nghiễn, trong mắt vừa có hoảng hốt vừa có mong đợi.
Nếu lúc này anh ấy hôn tôi, tôi nhất định sẽ không từ chối.
“Buổi sáng trời lạnh, em thể chất hàn, nhớ đắp thêm chăn.”
“Hả?”
Trọng Thời Nghiễn cầm tấm chăn mỏng bên cạnh khoác lên người tôi, rồi xoa đầu tôi.
“Anh phải về họp gấp. Tối chờ anh về ăn cơm cùng nhé.”
Nói xong anh ấy quay người tới bàn làm việc tìm tài liệu rồi rời đi.
Tôi bỗng thấy tức giận vô cớ, quấn chăn rồi thuận thế ngã xuống giường của Trọng Thời Nghiễn.