Thì ra đây chính là mùi hương của anh ấy.
Hai năm rồi tôi chưa từng ngửi thấy.
Bình thường anh ấy hận không thể đứng cách tôi tám trượng, đừng nói đến mùi hương, ngay cả râu lún phún trên cằm tôi cũng sắp không nhìn rõ nữa.
“Quả nhiên, anh ấy chỉ xem mình là người vợ trên danh nghĩa mà thôi.”
Càng nghĩ càng bực.
Tôi lăn qua lăn lại trên giường, tay lại bất ngờ chạm phải một vật cứng dưới gối.
Là một chiếc máy tính bảng.
Trông khá quen mắt.
Lần trước hình như tôi thấy anh ấy ôm nó chơi game ở phòng khách.
Chán đến phát hoảng, tôi tiện tay thử mật khẩu sinh nhật của anh ấy.
Không ngờ lại mở được ngay.
Nhưng bên trong trống trơn.
Chỉ có duy nhất một cuốn sổ ghi chú được mã hóa.
Có năm lần thử.
Tôi thử bốn lần vẫn không mở được.
Đành đặt máy tính bảng trở lại chỗ cũ, nhưng trong đầu không ngừng suy đoán bên trong rốt cuộc ghi những gì.
“Tiểu Sơ, cậu nói là… suốt hai năm nay cậu không hề có đời sống vợ chồng sao?!”
Tiếng hét cực lớn của cô bạn thân Thẩm Thanh Di khiến gần nửa quán cà phê quay đầu nhìn chúng tôi.
“Thẩm Thanh Di! Cậu có thể nhỏ tiếng một chút được không!”
Tôi che mặt, chỉ để lộ đôi mắt nhìn cô bạn ngồi đối diện.
“Không chỉ hai năm đâu. Từ sau khi chia tay tên khốn kia là mình chẳng có nữa rồi…”
“Trời ơi! Cậu là phiên bản ni cô mới ra mắt à?”
Thẩm Thanh Di cười nhạo tôi không thương tiếc, còn tôi thì chẳng cười nổi.
“Cậu nói xem, có phải anh ấy hoàn toàn không thích mình không?”
“Sao có thể chứ? Trước khi đến nhà cậu hỏi cưới, tình hình nhà cậu thế nào chính cậu là người rõ nhất. Nếu không thích cậu, anh ta việc gì phải nhảy vào vũng nước đục đó?”
Cũng đúng.
Hai năm trước, tập đoàn Lê thị bị đối thủ cạnh tranh gài bẫy, tiếp nhận một tòa nhà dang dở ở trung tâm thành phố, từng có lúc đứng bên bờ vực phá sản.
Lúc đó Trọng Thời Nghiễn vừa hoàn thành một thương vụ mua lại ở nước ngoài và trở về thành phố.
Nghe chuyện, anh ấy lập tức tìm gặp ba tôi, hứa sẽ rót vốn cứu Lê thị.
Điều kiện duy nhất là kết hôn với tôi.
Khi ấy tin đồn lan khắp nơi.
Người ta nói anh ấy vô cùng lạnh lùng và tàn nhẫn, làm vậy là để thâu tóm Lê thị, tiện thể còn có được một người vợ xinh đẹp.
Nhưng ba tôi chỉ gặp anh ấy một lần đã thay tôi đồng ý hôn ước.
“Tiểu Sơ, ba sẽ không nhìn nhầm đâu. Trọng Thời Nghiễn là người đáng để phó thác.”
Cứ như vậy.
Trọng Thời Nghiễn cứu gia đình tôi, cũng cứu luôn Lê thị.
Nếu hoàn toàn không thích tôi, quả thật không cần làm tới mức đó.
“Vậy tại sao rõ ràng anh ấy có nhu cầu, lại lén tự giải quyết?”
Tôi vẫn không hiểu, chống cằm hỏi.
“Ở nhà cậu mặc gì?”
Thẩm Thanh Di chớp mắt nhìn tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ở cùng ký túc xá bốn năm đại học, cậu còn không biết mình mặc gì à?”
“Cái gì cơ?! Chị đại à, đừng nói là ngày nào cậu cũng mặc áo thun với quần đùi đi qua đi lại trước mặt Trọng Thời Nghiễn nhé?”
“Không thì sao? Ở nhà chẳng phải mặc thoải mái là được à?”
Thẩm Thanh Di ném cho tôi ánh mắt cạn lời, rồi cúi đầu nghịch điện thoại.
“Mình vừa mua cho cậu một bộ đồ ngủ mới, giao thẳng tới nhà cậu rồi. Tối nay nhớ mặc thử xem sao.”
Khi tôi về đến nhà, dì giúp việc vừa nấu xong một bàn đầy thức ăn, trên bàn còn đặt một bó hoa tươi thật lớn.
“Phu nhân, lúc nãy có người giao bưu kiện cho cô, tôi để trong phòng cô rồi.”
Vừa về đến phòng nhìn thấy chiếc hộp quà màu tím hồng siêu lớn, tôi lập tức có dự cảm không lành.
Mở ra xem.
Là một chiếc váy dây màu đen gợi cảm đến cực điểm.
Đúng lúc đó, Thẩm Thanh Di gửi tới một tin nhắn thoại:
“Tiểu Sơ, khỏi cảm ơn mình nhé. Ngày mai chờ tin vui của cậu đó~”
Kèm theo một sticker cười gian xảo.
Tôi ôm chiếc váy ướm thử trước gương, mặt đỏ bừng.
Nghĩ lại, nếu tôi mặc thế này mà Trọng Thời Nghiễn vẫn không đụng đến tôi, vậy thì suy đoán của tôi là đúng.
Nhưng tỉnh táo thế này, tôi thật sự không có can đảm mặc chiếc váy đó gặp anh ấy.
Tôi chạy tới tủ rượu lấy một chai rượu vang trắng.
Hết ly này đến ly khác.
Đến lúc bất giác uống hết cả chai, ngay cả lòng bàn chân giẫm trên t.h.ả.m tôi cũng cảm thấy ngứa ngáy khó tả.
Khi Trọng Thời Nghiễn về nhà, thứ anh ấy nhìn thấy là tôi đang mặc chiếc váy dây, khoác bên ngoài một chiếc áo cardigan lụa, bộ dạng đã hơi ngà ngà say.
“Lê Sơ?”
Anh ấy vẫn luôn gọi đầy đủ tên tôi, chưa từng có cách xưng hô thân mật nào khác.
“Gọi em là Tiểu Sơ đi mà.”
“Hôm nay sao vậy? Kỷ niệm ngày gì nên em cố tình ăn diện à?”
Trọng Thời Nghiễn cởi áo vest, bước tới ngồi xuống ghế sofa bên cạnh tôi.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc mới nhớ ra.
Hai năm trước đúng ngày này là ngày anh ấy đến nhà tôi hỏi cưới.
Nghiêng người sang, tôi đặt một tay lên đầu gối anh ấy.
“Em đẹp không?”
“Đẹp.”
Khóe môi Trọng Thời Nghiễn cong lên.
Trong mắt tôi đó là nụ cười đầy cưng chiều.
Tôi đứng dậy, ngồi lên đùi anh ấy, hai tay vòng qua vai anh ấy.
Ở tư thế này, phần cổ áo trước n g ự c gần như chẳng che giấu được gì.
Hoàn toàn không ngờ tôi lại có hành động táo bạo như vậy.
Hơi thở Trọng Thời Nghiễn trở nên gấp gáp, ánh mắt không biết nên đặt vào đâu.
“Ông xã, hôn em đi.”
Tôi cúi đầu đòi một nụ hôn.
Sự đáp lại của Trọng Thời Nghiễn từ ban đầu luống cuống, dần dần trở nên chủ động hơn.