Góc nhìn của Trọng Thời Nghiễn
Tiễn Tống Tân Tân đi xong, Trọng Thời Nghiễn tắm rửa rồi thay một bộ đồ ngủ màu xám đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần.
Mỗi lần đi công tác anh đều mang theo bộ này.
Đó là bộ đồ ngủ Lê Sơ mua cho anh sau khi kết hôn.
Chỉ là cô không biết anh vẫn luôn mặc nó.
Trọng Thời Nghiễn tiếp tục uống rượu một mình.
Tâm trạng vô cùng tốt.
Cuối cùng anh cũng giành được dự án khu công nghiệp.
Ngày tới nhà họ Lê hỏi cưới, ba của Lê Sơ từng nhắc rằng cô luôn muốn xây dựng một khu công nghiệp tổng hợp có thể hỗ trợ học sinh nghèo từ việc học đến việc làm.
Đáng tiếc gia đình gặp biến cố nên không thể thực hiện được.
Anh âm thầm ghi nhớ điều đó.
Không lâu sau khi kết hôn, khu đất ở Thâm Thị bắt đầu được quy hoạch xây dựng.
Từ lúc ấy, anh đã quyết tâm phải giành được nó để tặng cho Lê Sơ.
Hơn nữa…
Thâm Thị cũng là thành phố nơi anh gặp Lê Sơ lần đầu tiên.
Ba năm trước.
Khi ấy Trọng Thời Nghiễn vẫn thường xuyên ở nước ngoài thực hiện các thương vụ mua bán, sáp nhập.
Một lần, hội nghị thượng đỉnh của ngành được tổ chức tại Thâm Thị.
Anh tạm thời về nước tham dự.
Vừa từ nhà vệ sinh bước ra, anh nhìn thấy một cô gái trẻ mặc đồng phục phục vụ đang ngồi xổm trên sàn nhặt những mảnh thủy tinh vỡ.
Bên cạnh là một người đàn ông mặc vest chỉnh tề nhưng đầu tóc bóng mượt đến phát ngấy.
Ông ta nồng nặc mùi rượu và liên tục mắng c.h.ử.i.
“Đồ vô giáo d.ụ.c! Có mỗi việc bưng khay cũng không làm nổi, đúng là đồ v ô d ụ n g!”
Cô gái đỏ bừng mặt vì nhịn nhục.
Cuối cùng không chịu nổi nữa, ngẩng đầu lên cãi lại vài câu.
Người đàn ông lập tức giơ tay định t á t cô.
Trọng Thời Nghiễn vừa lên tiếng quát to ngăn lại.
Một người phụ nữ mặc váy dạ hội màu bạc đã lao tới trước.
Cô cầm ly rượu vang bên cạnh hất thẳng vào mặt người đàn ông.
“Muốn tôi nói thì vừa rồi ông đang tự giới thiệu chính mình đấy à? Đồ vô giáo d.ụ.c.”
Người phụ nữ phủi tay, ngẩng cằm nhìn người đàn ông đang chật vật vì mất mặt.
“Cô là ai mà dám hắt rượu vào tôi?”
“Đừng có giả vờ làm người nữa. Đây là danh thiếp của tôi. Có bản lĩnh thì cứ kiện đi.”
Cô lấy danh thiếp từ túi xách rồi ném xuống đất.
Sau đó kéo cô gái phục vụ rời đi.
Cô gái vừa cảm ơn vừa kể mình là sinh viên đại học.
Đi làm thêm để kiếm tiền nuôi em trai ở quê.
Vừa nhận được điện thoại báo em trai bị bệnh nên hoảng hốt mới va phải người đàn ông kia.
Người phụ nữ kiên nhẫn lắng nghe.
Nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi cô.
Thấy người xung quanh ngày càng tụ tập đông hơn.
Người đàn ông bị mất mặt đành vội vàng bỏ đi.
Trọng Thời Nghiễn nhặt tấm danh thiếp dưới đất lên.
Lê Sơ.
Nghĩ lại chuyện cũ, khóe môi anh khẽ cong lên.
Người anh yêu có một trái tim vô cùng lương thiện.
Mỗi khi chiếu sáng cho người khác, cô dường như cũng tỏa sáng theo.
Tặng cô khu công nghiệp có thể giúp cô thực hiện ước mơ ngay tại nơi hai người gặp nhau lần đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Có lẽ cô sẽ rất vui nhỉ?
Góc nhìn Thẩm Thanh Di
Sáng sớm.
Trong một góc bãi đỗ xe của khách sạn.
Thẩm Thanh Di che kín từ đầu tới chân, kiên trì mai phục.
Thấy Trọng Thời Nghiễn lên xe rời đi, cô lập tức gọi tài xế đuổi theo.
Lúc ăn sáng, cô vô tình nghe thấy cuộc điện thoại của anh ta.
Hôm nay là ngày cuối cùng.
Sau lễ khởi công và gắn biển khu công nghiệp, chuyến công tác sẽ kết thúc.
Anh ta sẽ trở về sớm hơn dự kiến.
“Cơ hội cuối cùng rồi. Nhất định phải điều tra rõ cho Tiểu Sơ.”
Cô mở WeChat gửi tin nhắn cho Lê Sơ:
[Trọng Thời Nghiễn nói hôm nay sẽ về luôn.]
Bên kia trả lời gần như ngay lập tức:
[Được.]
Tới bên ngoài khu công nghiệp.
Thẩm Thanh Di tìm một vị trí kín đáo, giương ống kính dài lên chụp lén.
Tên của khu công nghiệp mà Trọng Thời Nghiễn khánh thành là:
Khu công nghiệp Vi Quang.
Người phụ nữ xuất hiện ở khách sạn tối qua cũng có mặt tại buổi lễ.
Cô ta đứng cách Trọng Thời Nghiễn hai người trong hàng ngũ, cùng cắt băng khánh thành và chụp ảnh lưu niệm.
Suốt nửa ngày sau đó.
Dù Thẩm Thanh Di có cố gắng soi xét bằng “kính lúp” để tìm bằng chứng ngoại tình của Trọng Thời Nghiễn thế nào đi nữa.
Vẫn chẳng thu được gì.
Cách giao tiếp vừa đủ.
Phong thái xã giao chuẩn mực của giới thương mại.
Nhìn thế nào cũng là một doanh nhân thành đạt mẫu mực.
Chắc chắn là Tiểu Sơ đã nghĩ quá nhiều rồi.
Trọng Thời Nghiễn thật sự không giống kiểu đàn ông ngoại tình.
Khi trời dần tối.
Hai người cũng lần lượt lên chuyến bay trở về.
------
“Luật sư Chu, cảm ơn anh. Tôi sẽ mang bản thỏa thuận này về trước, nếu có gì cần chỉnh sửa tôi sẽ liên hệ lại.”
Tôi mệt mỏi cảm ơn rồi xoay người rời đi.
Không nghe thấy luật sư Chu lẩm bẩm phía sau:
“Hai vợ chồng này đúng là kỳ lạ thật. Chồng thì tới hỏi về chuyển nhượng tài sản, vợ lại muốn ly hôn. Suy nghĩ của người có tiền đúng là khó hiểu…”
Khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng luật sư, đã là ba giờ chiều.
Lúc ấy tôi mới nhận ra bụng mình đang réo ầm ĩ.
Sau nửa bát chè đậu đỏ hôm trước, tôi còn chưa uống lấy một ngụm nước.
Đêm qua lại là một giấc mơ dài và nóng bỏng.
Mà nhân vật khiến lòng người rung động trong mơ lại chính là Trọng Thời Nghiễn.
Nhưng lòng tự trọng và thể diện vẫn luôn gào thét trong tôi.