Đồ Ngốc, Yêu Em Cứ Nói Ra

Chương 6



Tại sao bản thân lại dần dần mê luyến người chồng liên hôn không hề yêu mình này?

Ham muốn của anh ấy chưa từng dành cho tôi.

Sự tốt đẹp anh ấy dành cho tôi, chẳng qua chỉ xuất phát từ trách nhiệm mà thôi.

Tôi tùy tiện bước vào một quán mì.

Chỉ trong hai phút đã ăn hết một bát mì bò.

Cuối cùng cũng thấy khá hơn đôi chút.

Ngồi trong xe, tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn trong túi ra đọc đi đọc lại nhiều lần.

Sau đó gọi cho ba.

“Ba à, con có chuyện muốn nói với ba.”

“Thời Nghiễn vừa gọi cho ba xong. Nó cũng bảo tối nay về có chuyện muốn nói. Hai đứa không đi cùng nhau à?”

“Vậy sao? Thế tối nay con qua cùng rồi nói luôn.”

Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.

Chẳng lẽ…

Cuối cùng Trọng Thời Nghiễn cũng không chịu nổi nữa và muốn đề nghị ly hôn với tôi?

Hay là Tống Tân Tân không muốn tiếp tục làm người đứng trong bóng tối bên cạnh anh ấy nữa?

Tôi vừa khởi động xe định rời đi.

Điện thoại của Trọng Thời Nghiễn gọi tới.

Tôi hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra, sau đó bắt máy.

“Tiểu Sơ, anh đang trên đường về. Em ở nhà đợi anh nhé. Tối nay chúng ta cùng qua thăm ba, anh có chuyện muốn nói với mọi người.”

Giọng Trọng Thời Nghiễn không hề có chút khác thường nào.

“Được, tối gặp.”

Tôi siết c.h.ặ.t bản thỏa thuận trong tay.

Tờ giấy bị bóp nhăn thành nhiều nếp.

Đồng thời cũng hứng lấy vài giọt chất lỏng ấm nóng rơi xuống.

Tôi quyết định cố gắng thêm một lần cuối cùng.

Tôi lái xe đến cửa hàng Victoria’s Secret lớn nhất trung tâm thành phố.

Chọn một chiếc váy dây màu hồng nhạt ánh ngọc trai cùng một bộ nội y đồng chất liệu.

Sau đó lại đến tiệm làm tóc.

Duỗi thẳng mái tóc xoăn, chăm sóc cho mềm mượt.

Khi về đến nhà thì đèn thành phố đã sáng rực.

Tắm rửa xong, thay bộ đồ mới.

Tôi hơi căng thẳng.

Nếu Trọng Thời Nghiễn vẫn tiếp tục từ chối.

Vậy thì cuộc hôn nhân này thật sự không còn điều gì đáng để kỳ vọng nữa.

Thời gian chờ đợi khiến tôi đứng ngồi không yên.

Để lấy can đảm, tôi uống liền nửa chai rượu vang đỏ.

Có kinh nghiệm từ lần trước.

Nửa chai vừa đủ để hơi lâng lâng.

Tôi nửa nằm trên ghế sofa chờ Trọng Thời Nghiễn về nhà.

Tiếng khóa mật mã vang lên.

Tôi nhón chân chạy nhanh tới cửa.

Trọng Thời Nghiễn vừa đẩy vali bước vào đã bị tôi ôm chầm lấy.

“Thời Nghiễn… em muốn anh.”

Anh ấy bị tôi làm cho giật mình lùi lại một bước.

Cúi đầu nhìn tôi đang chủ động tiến tới.

Chiếc váy ngủ cổ chữ V khoét sâu.

Mái tóc đen mềm mại buông xuống trước n g ự c.

Ánh mắt Trọng Thời Nghiễn lập tức khựng lại.

Anh ấy ném vali ra phía sau.

Một tay bế bổng tôi lên.

Những nụ hôn dồn dập rơi xuống.

“Lại uống rượu rồi sao?”

Giọng anh ấy run nhẹ.

“Em muốn ở trên giường của anh.”

Tôi ghé sát bên tai anh ấy, nhỏ giọng nói.

“Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Khi cơ thể nóng bỏng của anh ấy áp sát lấy tôi.

Tôi gần như phát cuồng tháo từng cúc áo sơ mi của anh ấy.

Nhưng ngay khi chạm tới lớp quần tây của anh ấy.

Anh ấy lại nắm lấy bàn tay tôi.

“Tiểu Sơ, chúng ta còn phải đi thăm ba. Chờ về rồi tiếp tục, được không?”

Trọng Thời Nghiễn nửa quỳ trên ghế sofa, hơi thở nặng nề nói.

Tủi thân trong lòng tôi đột nhiên bùng nổ.

Nhưng vẫn cố gắng đè nén cảm xúc.

Tôi chỉ nằm im nhìn lên trần nhà.

“Được, em đi thay quần áo.”

Trọng Thời Nghiễn.

Nếu anh ấy thật sự vì Tống Tân Tân mà giữ mình như ngọc trước mặt tôi…

Tôi sẽ tác thành cho hai người họ.



 

Tại biệt thự cũ của nhà họ Lê.

“Tiểu Sơ à, sắc mặt con hôm nay không được tốt lắm. Có chỗ nào không khỏe sao?”

Thấy tôi mất tập trung ngồi nghịch ngón tay, ba tôi lo lắng hỏi.

“Ba, con không sao. Chỉ là tối qua ngủ không ngon thôi.”

Tôi qua loa đáp.

“Chẳng phải con nói có chuyện muốn nói với ba sao?”

“Chuyện của con không quan trọng. Để Thời Nghiễn nói trước đi.”

Tôi liếc nhìn Trọng Thời Nghiễn.

Trông anh ấy có vẻ hơi căng thẳng.

Thậm chí còn đặc biệt mang theo máy tính.

Tôi bất lực nghĩ thầm.

Theo sự hiểu biết của tôi về anh ấy, chắc là đã chuẩn bị sẵn bản thỏa thuận ly hôn điện t.ử gì đó rồi.

“Tiểu Sơ, anh có vài tài liệu công ty muốn cho ba xem. Anh với ba lên thư phòng nói chuyện một lát nhé. Em ở đây trò chuyện với mẹ trước.”

“Đi thôi Thời Nghiễn, chúng ta lên tầng hai.”

Ba tôi đứng dậy.

Tôi nhìn hai người rời đi mà lòng đầy chua xót.

Tự giễu bản thân:

“Trọng Thời Nghiễn đúng là người quá đỗi lịch thiệp.”

“Đến lúc này rồi mà vẫn còn nghĩ cho thể diện của mình.”

“Mẹ, con hơi khó chịu, muốn về trước uống t.h.u.ố.c rồi nghỉ ngơi.”

Tôi ôm bụng giả vờ bị đau.

“Vậy con mau về uống t.h.u.ố.c đi. Chờ bọn họ nói chuyện xong, mẹ sẽ bảo Thời Nghiễn về chăm sóc con.”



 

Mẹ bảo tài xế đưa tôi về.

Suốt quãng đường tôi cố nén cảm xúc.

Cho đến khi bước vào nhà.

Nhìn thấy chiếc vali vẫn nằm nguyên trên sàn.

Tôi cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Bật khóc thành tiếng.

“Thanh Di… Trọng Thời Nghiễn vừa về đã tìm ba mình để nói chuyện ly hôn rồi!”

Tôi vừa khóc vừa nói với người bạn thân ở đầu dây bên kia.

“Mình vừa về tới nhà, đang định nói với cậu đây. Hai người họ tối hôm đó—”

“Cậu không cần an ủi mình nữa đâu. Anh ấy thật sự không cần mình nữa rồi.”

“Mình đoán trong cuốn sổ ghi chú mã hóa đó chắc chắn toàn là chuyện của Tống Tân Tân!”

Tôi khóc đến mức không thở nổi.

“Tiểu Sơ, cậu nghe mình nói đã—”

“Thanh Di… hu hu hu hu…”