Trọng Thời Nghiễn mỉm cười bước tới.
Nhưng ngay giây sau.
Ánh mắt anh ấy dừng lại trên chiếc máy tính bảng trong tay tôi.
“Em… em đều đọc hết rồi sao?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy.
Khẽ hỏi:
“Anh lén hôn em… là thật sao?”
“Tất nhiên là thật rồi…”
Anh ấy còn chưa nói hết câu thì đã nhìn thấy bản thỏa thuận ly hôn trên bàn.
“Đây là cái gì?”
“Thỏa thuận ly hôn?!”
“Em muốn ly hôn với anh?”
Giọng điệu Trọng Thời Nghiễn lập tức thay đổi.
Rõ ràng hoàn toàn không ngờ tới chuyện này.
“Chẳng phải anh cũng định đưa cho em thỏa thuận ly hôn sao?”
Tôi chỉ vào xấp tài liệu trong tay anh ấy.
“Cho nên hôm qua em nổi giận là vì hiểu lầm anh muốn ly hôn?”
Trọng Thời Nghiễn kéo tôi vào lòng.
Dùng cằm nhẹ nhàng tựa lên đỉnh đầu tôi.
“Chẳng phải anh ở cùng Tống Tân Tân rồi sao?”
“Em tận mắt nhìn thấy.”
“Thanh Di cũng có thể làm chứng.”
Tôi vừa kinh ngạc vừa lắp bắp nói.
Trọng Thời Nghiễn nắm lấy cánh tay tôi.
Nhấc tôi lên như nhấc một chú gà con.
Rồi đặt ngồi xuống ghế làm việc của anh ấy.
Anh ấy đưa tay gõ nhẹ lên trán tôi.
“Em với Thanh Di cũng chạy tới Thâm Thị à?”
“Còn theo dõi anh nữa?”
“Đồ ngốc.”
Anh ấy không hề tức giận.
Ngược lại chỉ mang vẻ trách yêu.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của tôi.
Trọng Thời Nghiễn ngồi xổm bên cạnh.
Mỉm cười nhìn tôi.
“Tống Tân Tân là đối tác của anh.”
“Cô ấy giúp anh giành được dự án khu công nghiệp ở Thâm Thị.”
“Còn đây… là món quà anh chuẩn bị cho em.”
Anh ấy đưa tập tài liệu trong tay cho tôi.
Đó là bản kế hoạch dự án khu công nghiệp hỗ trợ học sinh nghèo.
Ở mục Tổng phụ trách dự án.
Viết rõ tên tôi.
Lê Sơ.
“Nhưng em tận mắt nhìn thấy cô ấy khoác tay anh bước vào phòng.”
“Có đám săn ảnh bám theo cô ấy.”
“Cô ấy nhờ anh đóng giả bạn trai tin đồn để từ chối cuộc hôn nhân liên hôn mà gia đình sắp đặt.”
“Còn muốn hỏi gì nữa không?”
“Cứ hỏi đi.”
Trọng Thời Nghiễn mím môi cười.
Đôi mắt cong cong đầy ý cười.
Tôi cau mày.
Liên tiếp hỏi dồn:
“Anh không có phản ứng với em.”
“Có phải anh không yêu em không?”
“Hôm qua miễn cưỡng ở bên em rồi nhưng lại không chịu ngủ cùng em, đúng không?”
“Anh đối xử tốt với em chỉ vì em là người vợ trên danh nghĩa, đúng không?”
Trọng Thời Nghiễn bật cười.
“Tiểu Sơ.”
“Đáp án em muốn tìm đều nằm trong cuốn ghi chú đó.”
“Em có thể đọc từ đầu đến cuối được không?”
“Anh đã yêu em ba năm rồi.”
“Đồ ngốc.”
Anh ấy dừng một chút rồi nói thêm:
“Còn nữa.”
“Lúc nãy ôm em, em dính sát quá.”
“Anh đã có phản ứng rồi.”
Nói xong.
Anh ấy đứng dậy.
Kéo tay tôi đặt lên người mình.
Bị câu nói đột ngột thiếu nghiêm túc ấy làm cho nghẹn lại.
Tôi nhất thời không biết nên khóc hay nên cười.
Cuối cùng chỉ đành cúi đầu.
Lật từng trang một của cuốn ghi chú.
Khi lật đến trang cuối cùng một lần nữa, nước mắt tôi không kìm được mà rơi xuống màn hình máy tính bảng.
“Đừng khóc nữa.”
“Nếu lát nữa mắt sưng lên thì còn ra ngoài thế nào được?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Anh đã hẹn đến văn phòng công chứng để làm thủ tục chuyển nhượng tài sản rồi.”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy.
“Phu nhân của anh phải là một phú bà mới được.”
“Hôm qua anh đã nói với ba rồi.”
“Toàn bộ nhà cửa, cổ phiếu và tiền mặt đứng tên anh đều chuyển cho em.”
Trọng Thời Nghiễn xoa đầu tôi.
“Trọng Thời Nghiễn, anh điên rồi à?!”
“Có thế mới trói em thật c.h.ặ.t bên cạnh anh được chứ.”
“Mỗi tháng nhớ phát tiền tiêu vặt cho anh nhé, bà xã.”
Anh ấy cười đến mức giống hệt một chú husky đang nịnh nọt chủ nhân.
“Thế còn khu công nghiệp?”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại tôi hiện lên tin nhắn WeChat của Thẩm Thanh Di kèm theo một tấm ảnh.
Đó là bức ảnh Trọng Thời Nghiễn cắt băng khánh thành trước Khu công nghiệp Vi Quang.
Nhưng vô tình chụp được một tấm băng rôn ở phía xa.
Trên đó viết dòng chữ:
[Bình minh phá tan màn đêm, lần đầu gặp được ánh sáng nhỏ bé.]
Tin nhắn của Thẩm Thanh Di gửi tới:
[Tiểu Sơ! Trọng Thời Nghiễn không hề ngoại tình!]
[Ngay cả tên khu công nghiệp cũng được đặt theo tên của cậu!]
Tôi phóng to bức ảnh.
Nhìn đi nhìn lại rất nhiều lần.
“Cuối cùng Thẩm Thanh Di cũng nói được một câu ra hồn.”
“Hôm qua trong điện thoại còn mắng anh là đồ đàn ông tồi.”
Trọng Thời Nghiễn ghé sát lại nhìn màn hình điện thoại của tôi, bĩu môi đầy bất mãn.
Mọi mây mù trong lòng tôi lập tức tan biến.
Giống như câu nói kia.
[Bình minh phá tan màn đêm.
Lần đầu gặp được ánh sáng nhỏ bé.]
“Trọng Thời Nghiễn.”
“Anh đúng là b i ế n t h á i.”
“Ngày nào cũng lén hôn em lúc em ngủ.”
Tôi chu môi nhìn anh ấy.
Đồng thời ném bản thỏa thuận ly hôn vào thùng rác dưới bàn.
“Thật ra em cũng rất có cảm giác, đúng không bà xã?”
Trọng Thời Nghiễn tiến lại gần.
Giống như một chú ch.ó lớn lông xù đang đòi được vuốt ve.
Tôi nhớ lại suốt hai năm qua.
Không biết bao nhiêu lần thức dậy với cảm giác nóng ran nơi bụng dưới.
Thứ cảm xúc quen thuộc ấy lại một lần nữa dâng lên.
Một tay tôi cầm chiếc máy tính bảng chứa cuốn ghi chú bí mật.
Tay còn lại vòng qua cổ anh ấy.
“Sau này không được lãng phí nữa.”
“Đều phải đưa cho em.”
“Anh vẫn định tiếp tục viết ghi chú à?”
“Viết chứ.”
“Anh viết phần anh.”
“Em đọc phần em.”
“Nhưng em đâu biết mật khẩu.”
“Ngày sinh của em.”
“Đồ ngốc.”
À…
Tôi đã thử rất nhiều mật khẩu.
Duy chỉ có ngày sinh của chính mình là chưa từng thử.
“Bà xã, đợi anh một lát nhé.”
“Anh đi đ.á.n.h răng đã!”
“Không được!”
“Eo em vẫn còn đau đây này.”
“Để em được nhớ lại mùi trầm hương tuyết tùng trong giấc mơ chứ!”
Trọng Thời Nghiễn vừa chạy về phía phòng tắm vừa ngoái đầu lại hét lên.
“À đúng rồi!”
“Mặc lại chiếc váy ngủ màu đen hôm đó cho anh xem được không?”
“Em không biết đâu.”
“Hôm ấy từ chối em xong, anh đã hối hận bao lâu đâu!”
Tôi bật cười thành tiếng.
Người chồng ghi chép bằng ghi chú của tôi.
Hóa ra từ đầu đến cuối.
Anh ấy vẫn luôn trao cho tôi tình yêu chân thành nhất, đáng quý nhất trên thế gian này.
Hết.