Nửa năm sau.
Trong một lần uống trà với đồng nghiệp ở Thâm Thị.
Anh ấy nghe tin tập đoàn Lê thị bị người khác giăng bẫy, rơi vào nguy cơ phá sản.
Anh ấy lập tức quyết định kết thúc công việc ở nước ngoài để về nước.
Sau khi trở về.
Việc đầu tiên anh ấy làm là liên lạc với ba tôi.
Và rồi mới có những chuyện sau này.
Từng câu từng chữ trong cuốn ghi chú.
Đều là dấu vết của hành trình anh ấy đi tới bên tôi.
Lần thứ hai gặp tôi tại nhà họ Lê.
Anh ấy kinh ngạc phát hiện tôi hoàn toàn khác với cô gái ngày đầu tiên gặp mặt.
Tôi đã mất đi sự tự tin và kiêu hãnh vốn có.
Sau đó.
Từ những lời ba mẹ tôi kể.
Anh ấy dần ghép lại được nguyên nhân khiến tôi thay đổi.
Sau khi Lê thị lâm vào khủng hoảng.
Rất nhiều cậu ấm nhà giàu vì nhan sắc của tôi mà đến cầu hôn.
Nhưng phần lớn đều ngạo mạn.
Giống như muốn nhận nuôi một con thú cưng đắt tiền bị bỏ rơi.
Từ tức giận.
Đến bất lực.
Rồi cuối cùng…
Tôi thậm chí từng nghĩ tới việc bán chính mình với một cái giá đủ cao.
Chỉ để đổi lấy một tia hy vọng cho Lê thị.
Cho đến khi Trọng Thời Nghiễn xuất hiện.
Sự chân thành và thẳng thắn của anh ấy.
Đã chạm tới trái tim ba tôi trước tiên.
Một người đàn ông từng trải qua bao sóng gió thương trường hiểu rõ hơn ai hết.
Trong thế giới đầy danh lợi ấy.
Một chút chân tình quý giá đến nhường nào.
Ngày ba tôi đồng ý hôn sự của chúng tôi.
Trọng Thời Nghiễn đã viết trong cuốn ghi chú:
[Dùng cách này để đưa cô ấy về bên cạnh mình chăm sóc thật sự là hết cách.]
[Nhưng tôi thề.]
[Tôi sẽ không lấy danh nghĩa người chồng để ép buộc cô ấy làm một người vợ.]
[Tôi sẽ đợi đến ngày cô ấy yêu tôi.]
[Tôi muốn nhìn thấy cô ấy một lần nữa tỏa sáng.]
Khi ấy.
Tôi chỉ tê dại nghe theo sự sắp đặt của ba.
Cho dù ba thật sự không chống đỡ nổi nữa.
Dùng tôi để đổi lấy cả tập đoàn Lê thị.
Tôi cũng chấp nhận.
Bởi vì…
Những gì Trọng Thời Nghiễn đưa ra thật sự quá nhiều.
Ngày rời khỏi nhà.
Tôi ngồi lên ghế phụ bên cạnh anh ấy.
Trong lòng luôn cảm thấy người đàn ông này rất quen thuộc.
Nhưng anh ấy chỉ nói mình vừa từ nước ngoài trở về.
Có lẽ là tôi nghĩ nhiều.
Một tuần sau.
Chúng tôi tổ chức hôn lễ.
Ai trong giới cũng nói Trọng Thời Nghiễn điên rồi.
Bỏ ra cái giá lớn như vậy chỉ để cưới một “công chúa phá sản”.
Đêm tân hôn.
Để kiềm chế bản thân.
Không vì men rượu mà ép buộc tôi làm điều mình không muốn.
Trong lúc tắm rửa.
Anh ấy đã tự giải quyết hai lần trong phòng tắm.
Sau đó mới dám đến gần cô dâu mới cưới giống như trái đào chín mọng kia.
“Cho dù phải mang tiếng là người chồng bất lực cũng không sao.”
“Tiểu Sơ.”
“Anh chỉ mong em ở bên cạnh anh có thể cảm thấy an tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Rồi sẽ có một ngày.”
“Em thật sự nguyện ý đón nhận anh.”
Trọng Thời Nghiễn hồi tưởng lại những ngọt ngào vừa trải qua.
Cùng tất cả những chuyện trong quá khứ.
Khẽ tựa lưng vào ghế.
Bất giác ngủ thiếp đi.
Một tiếng choang giòn tan của thủy tinh vỡ làm Trọng Thời Nghiễn giật mình tỉnh giấc.
“Á…”
Tôi không nhịn được đau, hít vào một hơi lạnh.
Lúc này Trọng Thời Nghiễn mới phát hiện mình đã ngủ gục trên ghế suốt gần cả đêm.
Anh ấy vội vàng lao ra phòng khách.
Tôi đang ngồi xổm dưới đất, ôm lấy bàn tay bị thương.
Vài giọt m á u đỏ tươi rơi xuống sàn.
Bên cạnh là chiếc cốc đã vỡ tan thành từng mảnh.
“Đừng động đậy!”
“Anh đi lấy hộp t.h.u.ố.c!”
Trọng Thời Nghiễn vẫn còn ngái ngủ, cuống cuồng đi lấy hộp y tế.
Vì quá vội vàng, đầu gối anh ấy còn va mạnh vào chân ghế ăn.
Đau đến mức bật ra tiếng rên.
Lúc tỉnh dậy, tôi phát hiện trên giường chỉ còn lại một mình.
Trong lòng không khỏi chua xót.
Hóa ra…
Ngay cả ngủ cùng tôi một đêm anh ấy cũng không muốn.
Tôi cầm cốc đi lấy nước uống.
Trong lúc thất thần lại va vào vật trang trí cạnh tường.
Chiếc cốc rơi xuống đất vỡ tan.
Nhìn Trọng Thời Nghiễn vì tôi bị thương mà luống cuống như vậy.
Đầu óc tôi lại rơi vào hỗn loạn.
Tôi không muốn anh ấy tiếp tục bị trói buộc bởi cái gọi là trách nhiệm của người chồng nữa.
Trọng Thời Nghiễn cẩn thận sát trùng rồi băng bó cho tôi.
Còn tôi chỉ cảm thấy buồn bã.
Điện thoại của anh ấy đột nhiên reo lên.
Anh ấy quay vào phòng lấy điện thoại rồi ra ban công nghe máy.
Tôi thất thần trở về phòng.
Đúng lúc nghe thấy câu đầu tiên sau khi anh ấy đóng cửa ban công lại:
“Giúp tôi gửi món quà đó tới công ty của cô Tống. Bên dự án khu công nghiệp…”
Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi.
Rút bản thỏa thuận ly hôn từ trong túi ra.
Rồi quay người đi tới thư phòng của anh ấy.
Đặt bản thỏa thuận lên bàn.
Nhưng lại phát hiện chiếc máy tính bảng của anh ấy chưa khóa màn hình.
Trên màn hình đang sáng là cuốn ghi chú.
Dòng ghi chú mới nhất viết:
[Dạo gần đây lúc lén hôn cô ấy, cô ấy đã bắt đầu vô thức đáp lại.]
[Có phải điều đó chứng tỏ cuối cùng cô ấy cũng bắt đầu yêu mình rồi không?]
[Mong là vậy.]
[Mình thật sự sắp không nhịn nổi nữa rồi…]
Thời gian ghi chú là bảy ngày trước.
Tôi đứng c h ế t lặng.
Vậy ra…
Anh ấy không bất lực.
Là giả.
Mà những giấc mơ của tôi…
Lại đều là thật.
Tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi nghe thấy Trọng Thời Nghiễn đi mở cửa.
Lúc quay lại, trên tay anh ấy cầm một xấp tài liệu giấy.
“Tiểu Sơ, sao em lại ở trong thư phòng của anh?”
“Vừa hay anh có thứ muốn đưa cho em.”