[Quao, nghe lọt tai phết! Tôi vừa lội lại truyện để soi từng chi tiết, thấy bác nói chí lý quá! Du Tam Thủy mười mươi là quỷ rồi.]
[Tôi thì phản đối nha. Nếu Du Tam Thủy mà là cái loại quỷ quái “out trình” như bộ xương khổng lồ kia, thì tại sao từ đầu cô ta không hiện nguyên hình san bằng Quỷ cảnh đi? Đến cuối còn bị đ.á.n.h hộc m.á.u nữa chứ.]
[Lầu trên ơi là lầu trên, ông đ.á.n.h tiến lên có bao giờ ném b.o.m ngay từ nước cờ đầu không? Dĩ nhiên là làm vậy để câu view câu chữ rồi! Với lại cảnh Tam Thủy bị đ.á.n.h tơi bời hoa lá lên hình cũng đẹp mà. Nhìn cái eo thon, cái cằm nhọn kìa, vẻ đẹp te tua sau trận chiến này đúng là mê mẩn lòng người!]
Vưu Miểu cầm điện thoại, rơi vào trầm tư.
C.h.ế.t dở, tuy bản thân cô là người trong cuộc, thế nhưng lại sắp sửa bị cái mớ lý thuyết này thuyết phục luôn rồi.
Cô ngó tên chủ topic —— “Nội Trướng Wibu”.
Được lắm, mặc kệ anh có phải là nick ảo do tác giả cử vào diễn đàn để “điều hướng dư luận” hay không, tôi ghim anh rồi đấy!
Cũng nhờ đọc bài phân tích của Nội Trướng Wibu này, Vưu Miểu mới sực nhận ra, những tình tiết được vẽ trong truyện tranh có vẻ như chưa phản ánh trọn vẹn mọi chuyện.
Dòng mô tả về cái đạo cụ mã số GM của cô, hay mấy cái tiểu xảo vụn vặt, chẳng có tí tẹo thần thái nào mà chỉ cô mới rõ... tất tần tật đều không được lên hình, cứ như thể những thứ ấy chỉ hiển thị cho riêng một mình cô xem vậy.
Vưu Miểu thoát khỏi bài đăng của Nội Trướng Wibu, đảo mắt một vòng lại lập tức bị thu hút bởi một tiêu đề giật gân khác.
[Dựa trên nguyên tác Đô Thị Quỷ Dị, phân tích phe phái khả nghi của nhân vật mới Du Tam Thủy]
Cô dòm tên chủ topic: “Thanh Niên Ưu Tú Đô Thị Quỷ Dị”. Là cái người mà Nội Trướng Wibu vừa nhắc tới ban nãy.
[Chào mọi người, tôi là Thanh Niên Ưu Tú Đô Thị Quỷ Dị đây. Cái topic “đá đểu” trước đó bị mod quy tội kích war nên khóa mõm rồi, vậy thì ở đây chúng ta cùng đàm đạo về một chủ đề thanh lịch hơn: Du Tam Thủy rốt cục là người của phe nào?]
[Đầu tiên, loại Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố. Giang “cẩu” còn chẳng biết cô ả là ai cơ mà?]
[Lầu trên tém tém cái mỏ lại nha, Giang Thần lúc đó mới chỉ là thẻ tím thôi, cấp bậc chưa đủ cao, thiếu gì đại lão mà ổng chưa từng gặp mặt.]
[Đừng có cãi nhau, lại muốn bay màu luôn cái topic này à? Nhưng mà tôi cũng nghĩ Du Tam Thủy không thuộc Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố. Không phải vì Giang Thuật không biết cô ta, mà vì cái phong cách hành xử của cô ta hoàn toàn lệch pha với bọn họ. Hơn nữa, nguyên tác cũng ghi rành rành rồi, Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố hoàn toàn mù tịt về cấp độ của Quỷ cảnh này, thế nên mới điều động mỗi Giang Thuật đến điều tra. Nếu Du Tam Thủy là người của Viện, vậy cớ gì họ còn phải cử thêm Giang Thuật tới? Để tự tạo mâu thuẫn nội bộ chắc?]
[Lý lẽ có vẻ thuyết phục. Ý chủ thớt là Du Tam Thủy là người của Cốt Lõi Tự Do?]
[Cái này á hả... Cứ nhìn trình độ của ba vị thành chủ Cốt Lõi Tự Do: Lão Chung, Lão Hứa, Tiểu Linh là hiểu rồi đấy. Đến cuối cùng cũng chỉ có mỗi Lão Chung “ăn hôi” nam chính mới ngoi lên được thẻ đen. Đặt địa vị là mấy ông, mấy ông nghĩ cỡ như Du Tam Thủy có chịu ngoan ngoãn làm lính lác cho cái bọn đó không?]
[Vãi, vậy ý thớt là Du Tam Thủy là người của Thế Giới Âm Ảnh? Điêu thế? Thế Giới Âm Ảnh toàn một lũ điên muốn hủy diệt thế giới, trong khi Du Tam Thủy đối xử với Giang “cẩu” cũng thân thiện phết mà!]
[Khoan, dừng khoảng chừng là hai giây, tôi không hề nói vậy nha. Thêm nữa, Thế Giới Âm Ảnh trong truyện cũng ít đất diễn, với cái độ cải biên “banh nóc” của truyện tranh thì tôi khuyên anh em nên án binh bất động hẵng. Thế nhưng xét về hành vi thì khả năng Du Tam Thủy là người của Thế Giới Âm Ảnh cũng thấp lắm. Các đồng đạo ơi, mọi người quên béng vị thành chủ thứ tư đầy bí ẩn của Cốt Lõi Tự Do rồi sao?]
[...Hít một hơi lạnh.]
[Đù, cái ghế thành chủ thứ tư chả phải đang là cuộc chiến khốc liệt giữa Ô Nguyệt và Hôi Dực sao? Giờ lại lòi thêm một ứng viên nữa thì loạn đến mức nào!]
[Ai cấm Du Tam Thủy không phải là Ô Nguyệt hay Hôi Dực cải trang? Hai cái người này cái nết giấu thân phận cứ phải gọi là đỉnh cao.]
[Ô Nguyệt chiều cao khiêm tốn, loại. Còn về phần Hôi Dực... Chả lẽ Hôi Dực giả gái?]
[Truyền lệnh xuống, Du Tam Thủy chính là Hôi Dực giả gái!]
[Truyền lệnh xuống, Hôi Dực có sở thích mặc đồ nữ!]
[Truyền lệnh xuống, Hôi Dực thực chất là phụ nữ!]
Vưu Miểu: ...
Tuyệt vời, ý tưởng của vị chủ topic này cũng phải ghi chép lại, đến lúc cần kíp cô có thể xưng danh mình là Hôi Dực giả trang. Thế là có đứa đội nồi thay rồi.
Vưu Miểu lướt một vòng diễn đàn, cặm cụi ghi chép những thông tin hữu ích vào cuốn sổ tay nhỏ, đề phòng trường hợp lại phải xuyên không lần nữa. Vừa lúc đắc ý tưởng chừng như mình đã nắm trọn thiên cơ, cô bỗng bị đập vào mắt bởi một dòng tiêu đề vô cùng hãm tài.
[Từ trạng thái của cọng tóc ngố (ahoge) phân tích nội tâm nhân vật vô cảm (kuudere) —— Luận về diễn biến tâm lý phong phú của Du Tam Thủy]
Vưu Miểu: ???
Hả? Cái quỷ gì đây???
Với cái trán nhăn nhó đầy những dấu chấm hỏi, Vưu Miểu ấn vào topic. Chủ topic có nickname “Soi Chi Tiết Lòi Sự Thật”, chữ viết không nhiều nhưng bù lại dán một đống ảnh cắt từ truyện tranh.
[Thấy mọi người hăng say phân tích Du Tam Thủy quá, nhưng chẳng ai đả động gì đến tính cách của cô ấy, tại hạ “gà mờ” cũng xin mạn phép bóc tách một chút!]
[Về thiết lập nhân vật của Du Tam Thủy, anh em đã bàn luận nát nước rồi: mặt liệt, lạnh lùng, bá đạo. Nhưng dường như mọi người đã bỏ lỡ một chi tiết cực kỳ đắt giá! Đó chính là cọng tóc ngố trên đỉnh đầu Du Tam Thủy!]
Vưu Miểu: ...
Cô vội vã chuyển tab sang ứng dụng đọc truyện. Tìm một bức ảnh chụp rõ mặt Du Tam Thủy, và y như rằng, cô nhìn thấy một cọng tóc cứng đầu chĩa ngược lên trời ngay trên đỉnh đầu nhân vật.
Giữa suối tóc bạc thẳng mượt tung bay, tự dưng lòi ra một cọng tóc “sừng sững” không khuất phục nhưng lại chẳng hề rối rắm, đúng là chỉ có ở giới anime, truyện tranh mới xảy ra những chuyện phi vật lý nhường này.
[Tóc ngố thì nhan nhản ở các nhân vật rồi, không có gì lạ. Nhưng MÀ! Cọng tóc ngố của Du Tam Thủy rất có thể là chiếc ăng-ten phản chiếu nội tâm của ả!]
[Mọi người đừng có bảo tôi c.h.é.m gió, tôi có cap lại mấy tấm ảnh làm bằng chứng đây này. Các bác nhìn nhé [Hình ảnh], đây là lúc Du Tam Thủy mới xuất hiện, cọng tóc ngố dựng đứng thẳng tắp. [Hình ảnh] Còn đây là khi chạm trán với con quỷ đầu tiên, cọng tóc ngố cụp xuống, ý chỉ cô ấy đang chuyển sang chế độ phòng ngự. [Hình ảnh] Và cả tấm này nữa, cọng tóc ngố đung đưa qua lại, ngụ ý cô ấy đang động não suy nghĩ.]
[Còn hằng hà sa số những chi tiết khác nữa, anh em có thể tự mình bới móc thêm. Tất cả những điều này đều chỉ ra một chân lý: bé Tam Thủy nhà chúng ta hoàn toàn không phải một “mặt liệt” tầm thường, mà là một “mặt liệt” nâng cấp, chất chứa muôn vàn cung bậc cảm xúc và nội tâm tinh tế! Từ giờ hãy gọi cô ấy là Tiến Liệt (mặt liệt tiến hóa)!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vưu Miểu: ...
Vãi linh hồn.
Lần này vậy mà lại bị cái tên này bốc phét trúng phóc!
Mặc dù sự thật không hề cao siêu như cái gọi là “cảnh giác” hay “suy nghĩ” mà hắn phân tích, mà rõ mười mươi là cô đang “sợ muốn vãi đái”, “đếch biết phải làm sao nên tính chép bài”, “hoảng loạn tột độ”...
Cơ mà! Cái cọng tóc ngố kia đích thực phản chiếu trọn vẹn cõi lòng cô!
Phải chăng cô không hề xuyên không vào cơ thể Du Tam Thủy, mà thực chất là xuyên thành cọng tóc ngố của cô ta? Toàn bộ mọi cử chỉ, hành động của Du Tam Thủy đều do cọng tóc ngố điều khiển?!
Mẹ nó, ảo ma canada thật sự mấy ní ơi!
Hôm nay Vưu Miểu đã dung nạp quá tải thông tin, đầu óc trở nên đờ đẫn, tê rần. Cô thoát khỏi diễn đàn, cuối cùng ghé qua Weibo ngó nghiêng chút đỉnh.
Quả nhiên, bảng “Hot Search” Weibo lại bị càn quét bởi mấy cái hashtag liên quan, nhất là tài khoản Weibo của tác giả Như Hứa. Do họa sĩ Ảnh T.ử không dùng mạng xã hội, Weibo của Như Hứa chính thức trở thành bãi chiến trường để fan xả giận.
Phần bình luận ngập tràn những câu như: “Cốt truyện bị phá nát bươm thành thế giới phép thuật rồi kìa, má không thèm quản luôn à!”, “Như Hứa, má giải thích coi con ả Du Tam Thủy đút lót cho má bao nhiêu tiền? Nhà tôi Ô Nguyệt xin trả gấp ba để lấy lại hào quang nữ chính!”
Tuy nhiên Như Hứa chẳng ho he phản hồi lấy một câu, chắc là khiếp vía đám fan cuồng này quá nên quyết định “ngắt kết nối internet” để giả c.h.ế.t luôn rồi.
Nhìn cái bộ dạng con rùa rụt cổ của tác giả, ngọn lửa giận trong lòng Vưu Miểu lại bốc lên ngùn ngụt. Ôm một bụng uất ức, cô gõ phím cạch cạch.
“Như Hứa, bà quản cái lão họa sĩ nhà bà đi! Lão lôi tui vào thẳng trong truyện bắt tui đi cốt truyện, tui xuyên thành Du Tam Thủy suýt chút nữa là tỏi luôn rồi!!”
Gửi xong bình luận, cô ném toẹt điện thoại sang một bên, trùm mền đi ngủ thẳng cẳng.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Vưu Miểu không phải đi làm, cô sung sướng đ.á.n.h một giấc thẳng tới mười giờ trưa mới chịu mở mắt. Lúc tỉnh dậy, cô ngẩn người một lúc mới nhớ lại chuyện tối qua.
Cơn buồn ngủ bay biến sạch bách, cô hét toáng lên một tiếng, cuống cuồng vồ lấy điện thoại định xóa cái bình luận ngu ngốc kia đi.
Đêm qua chắc não cô bị úng nước mới đi bình luận cái thứ tào lao đó, lỡ mà có ai phát hiện ra cô có năng lực xuyên vào truyện tranh, thì chắc chắn cô sẽ bị tóm đi làm vật thí nghiệm mất!
Nhưng đã quá muộn màng. Thông báo trên Weibo đã hiển thị con số 99+ kinh khủng. Vưu Miểu nơm nớp lo sợ mở phần bình luận ra, và thứ đập vào mắt cô là một tràng những lời c.h.ử.i rủa ầm ĩ.
[Ăn nói hàm hồ! Du Tam Thủy rõ ràng là tao! Mày dám mạo danh Du Tam Thủy à, mày có giỏi thì biến hình thành bộ xương khô khổng lồ cho tao xem coi?!]
[Đệt, tụi mày bớt ảo tưởng đi! Vợ tao mà đến lượt mấy thằng ất ơ hôi hám tụi mày mạo danh à? Đừng tưởng trym bé thì có thể đóng giả gái, trong nhà không có gương thì cũng phải có nước đ*i để soi lại mình chứ?]
[Câm hết đi! Sẵn tiện bật mí cho mấy đứa một bí mật này, thật ra tối nào tao cũng xuyên không thành Giang Thuật đấy, donate tao 50 cành tao lấy cho chữ ký tận tay của Ô Nguyệt nhé!]
Vưu Miểu: ...
À ừ, là cô lo bò trắng răng rồi.
Trong cái giới wibu toàn bọn mắc hội chứng chuunibyou (dậy thì tuổi thiếu niên) này, việc tự xưng mình xuyên thành nhân vật truyện tranh là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa. Buồn cười c.h.ế.t mất, chẳng ma nào thèm tin.
Cô lại ngã bịch xuống giường, cầm điện thoại định lướt xem vài thứ khác. Nhưng đúng lúc này, cô bỗng phát hiện trong điện thoại của mình tự dưng xuất hiện một ứng dụng lạ hoắc.
Biểu tượng ứng dụng là bóng đen của một thành phố, dòng tên bên dưới ghi “Hồ sơ Đô Thị Quỷ Dị”.
...Chẳng lẽ lúc ngái ngủ tối qua cô lỡ tay tải về à?
Sau khi chắc mẩm cái “Ứng dụng chống l.ừ.a đ.ả.o” trong máy vẫn đang nằm im re không có cảnh báo gì, Vưu Miểu mới lấy can đảm ấn mở cái “Hồ sơ Đô Thị Quỷ Dị”.
Chỉ thấy bóng đen của thành phố chớp nhoáng phóng to, nhạt nhòa lùi về phía sau làm nền, và phía trên đó, những khung hình chữ nhật màu đen hiện ra xếp thành từng hàng thẳng tắp.
Giống hệt như một bộ bài tây chưa được lật mở.
Tấm “thẻ bài” đầu tiên đã được lật ngửa, hình ảnh trên đó không gì khác chính là bức chân dung của Du Tam Thủy.
Tóc bạc áo đen, hình xăm vòng gai, eo quấn xích sắt. Không nhìn thấy đôi mắt, nhưng khóe môi cong lên một nụ cười nhạt nhòa, lạnh nhạt. Xét về động tác và biểu cảm, đây hoàn toàn không phải là một trong những khung hình mà cô từng thấy trong truyện tranh.
Vưu Miểu hít một hơi thật sâu, ấn mở tấm thẻ của Du Tam Thủy.
[Họ tên: Du Tam Thủy]
[Phe phái: Nhân loại]
[Cấp bậc: Đen]
[Cô đến từ địa ngục, mang trong mình ngọn lửa thù hận rực cháy. Thế giới của cô chỉ còn lại hai màu đen trắng, sự thờ ơ và tĩnh lặng là lời hồi đáp duy nhất cô dành cho thế giới từng nhẫn tâm phản bội mình. Cô đơn độc cõng trên lưng xiềng xích của sự báo thù, lê bước giữa trần gian lạnh lẽo. Trong một thế giới phủ đầy tuyết và biển cả mênh m.ô.n.g, chút hơi ấm nhỏ nhoi chỉ tồn tại ở những nơi có ngọn lửa xanh lam âm u bùng cháy.]
[Độ tương thích: 20%]
Vưu Miểu c.ắ.n móng tay, cau mày suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Cô lờ mờ nhận ra cái kiểu mô tả đậm chất “deep deep” này nghe quen tai khủng khiếp, y hệt mấy cái caption sến súa trẻ trâu hồi học cấp hai cô hay để trên trang cá nhân vậy.
Mà khoan đã, vấn đề mấu chốt ở đây là: Cô của hiện tại, một nhân viên văn phòng bán mình cho tư bản, cớ sao lại vẫn duy trì độ tương thích tận 20% với cái bản ngã “trẻ trâu” ngông cuồng của hơn chục năm về trước?! Chẳng lẽ chừng ấy năm lăn lộn ngoài đời, cô chưa trưởng thành được chút nào sao?!