Hiển nhiên, bất kể thật giả ra sao, tấm bản đồ này vẫn là một manh mối mới mang giá trị nghiên cứu cực kỳ cao.
Mấy người xúm xít lại trước màn hình điện thoại của Bạch Tố Lan, đối chiếu từng chút một ký ức của mình với các chi tiết trên bản đồ.
“Phòng khách... trải nghiệm hệ thống ánh sáng thông minh, khớp rồi.”
“Phòng ngủ, phòng sinh hoạt chung cũng khớp luôn. Hai chỗ này thế mà lại có hạng mục trải nghiệm ư? Giường massage thông minh và bồn cầu thông minh... Nghe qua đã thấy cái mùi chẳng dễ dàng gì mà sống sót được. May mà lúc đó chúng ta không đụng chạm gì tới giường hay nhà vệ sinh, bằng không khéo lại mất thêm vài mạng người nữa.”
“Đây là phòng chiếu phim mà chúng ta đang đứng, chỗ này... Hệ thống rạp hát thông minh?”
Hai người gần như đồng loạt quay ngoắt sang nhìn cái tivi khổng lồ bên cạnh, Lư Chinh Long tức tốc quay sang hỏi Bạch Tố Lan: “Lúc nãy hai bà cháu không chạm vào sô pha chứ?”
Bạch Tố Lan vội vã lắc đầu quầy quậy: “Không hề, cô Miểu Miểu dặn hai bà cháu cứ đứng yên ở đây, nên chúng tôi chẳng rời khỏi chỗ này nửa bước.”
Lư Chinh Long thở phào nhẹ nhõm: “Thế thì tốt, trên bản đồ có ghi, chỉ cần ngồi xuống sô pha là sẽ kích hoạt ngay hạng mục trải nghiệm này. May mà mọi người không đụng vào nó.”
Dù biết thừa hạng mục trải nghiệm nào cũng tiềm ẩn nguy cơ c.h.ế.t người, nhưng những vật dụng hay địa điểm kinh điển trong phim kinh dị như tivi, bồn cầu, giường ngủ... chắc chắn mức độ nguy hiểm còn khủng khiếp hơn gấp bội. Nếu không lâm vào bước đường cùng, Lư Chinh Long tuyệt đối không muốn dính líu đến mấy hạng mục này.
“Xem ra độ tin cậy của tấm bản đồ này khá cao đấy. Nếu đã vậy, chúng ta có thể chọn những hạng mục nào đơn giản một chút... Miểu Miểu?”
Lư Chinh Long ngạc nhiên nhìn thiếu nữ đột nhiên bước ra. Cô vẫn cầm chiếc ô dâu tây vừa mới khiến hai xác sống biến mất trong nháy mắt kia, trông như thể phải lấy hết can đảm mới dám đứng ra, đầy vẻ thẹn thùng và vô hại.
“Em có thể thử cái trải nghiệm rạp hát thông minh này.” Cô nói.
Vưu Miểu lúc này đang đắm chìm trong cảm giác an tâm khi cốt truyện cuối cùng cũng quay về đúng quỹ đạo.
Bản đồ đã xuất hiện, hạng mục mà cô thuộc nằm lòng cũng đã xuất hiện, nói cách khác cô cuối cùng cũng có thể bắt đầu “copy bài tập” được rồi!
Dù sao thì luật của Quỷ cảnh là mỗi người đều phải đích thân trải nghiệm ít nhất một hạng mục, vậy nên đối với một Vưu Miểu thể lực và trí tuệ đều chẳng ra sao mà nói, không có hạng mục nào phù hợp để cô làm biếng “lướt nước” (làm cho có lệ) hơn cái này nữa.
Nếu là trước kia, khi còn chưa biết danh tính của cô gái này, Lư Chinh Long nhất định sẽ cố gắng tìm cách khuyên cô từ bỏ hạng mục này. Nhưng hiện tại, khi đã biết đối phương rất có thể là một đại lão mạnh hơn mình rất nhiều, Lư Chinh Long cũng chỉ hỏi mang tính tượng trưng: “Cô chắc chắn muốn thử hạng mục trải nghiệm này chứ? Nó có thể sẽ rất nguy hiểm đấy.”
“Em chắc chắn,” cô nở nụ cười bẽn lẽn, “Hơn nữa mọi người đang ở ngay bên cạnh mà, nếu em thực sự gặp nguy hiểm, mọi người nỡ lòng nào bỏ mặc em sao?”
Dù đã biết trước kịch bản, nhưng khi Vưu Miểu ngồi xuống chiếc sô pha trong phòng khách, ánh đèn đột ngột vụt tắt, cô vẫn không khỏi căng thẳng.
Cô lặp đi lặp lại tình tiết này trong đầu, đồng thời “tô đậm” nhắc nhở bản thân những điểm cần lưu ý.
Hạng mục trải nghiệm Hệ thống rạp hát thông minh này nghe có vẻ đáng sợ, và thực tế cũng rất kinh dị, nhưng... nó cũng chỉ dừng lại ở mức kinh dị mà thôi.
Sau khi hạng mục bắt đầu, màn hình tivi lớn sẽ liên tục chiếu phim ma. Cùng lúc đó, ma quỷ trong phim cũng sẽ thực sự xuất hiện ngay bên cạnh người xem, không ngừng dọa nạt và quấy rối. Chỉ cần người xem tỏ ra sợ hãi hay có bất kỳ phản ứng nào, sẽ lập tức bị ma quỷ g.i.ế.c c.h.ế.t.
Ngược lại, chỉ cần người xem coi như không thấy những thứ đó, chúng cũng đành bất lực bó tay. Khi hạng mục kết thúc, chúng sẽ tự động biến mất.
Đối với một người đã nắm rõ mười mươi mọi loại ma quỷ cũng như các pha “jump scare” hù dọa thót tim như Vưu Miểu, muốn vượt ải hạng mục này cũng không phải là chuyện khó.
Đèn tắt, màn hình tivi bừng sáng.
Thành phố đã chìm vào đêm khuya. Trên con đường vắng lặng, một chiếc xe đang lăn bánh. Trong xe không bật đèn, cảnh đêm đô thị lộng lẫy hắt qua cửa sổ lướt trên mặt tài xế, khiến khuôn mặt mệt mỏi của gã toát lên vẻ âm u chẳng giống người sống.
Đài phát thanh trên xe đang phát một bản nhạc êm dịu. Gã tiện tay chuyển kênh, tiếng phát thanh viên đọc tin tức vang lên.
“Gần đây, thành phố chúng ta đã ghi nhận nhiều vụ án tài xế lái xe đêm bị sát hại. Đầu của các nạn nhân đều biến mất không lý do, trong xe không có bất kỳ dấu vết giằng co nào. Hơn nữa, theo kết quả khám nghiệm t.ử thi, thời gian t.ử vong của nạn nhân và thời gian xe dừng cách nhau hơn ba tiếng đồng hồ. Có vẻ như sau khi t.ử vong, nạn nhân vẫn tự mình lái xe đỗ vào khu vực an toàn. Cục Công an Thành phố Quái Đàm nhắc nhở, xin hãy chú ý an toàn khi lái xe ban đêm, tránh để xảy ra t.a.i n.ạ.n giao thông do lái xe sau khi c.h.ế.t...”
Nội dung tin tức rợn người như vậy cũng chẳng làm gã tài xế mảy may bận tâm. Ống kính chuyển sang góc nhìn thứ nhất của tài xế, mí mắt gã từ từ sụp xuống. Đúng lúc mắt gã híp lại chỉ còn một khe hở, ở phía bên phải khung hình, một bàn tay sơn móng tay đỏ ch.ót đột nhiên vươn lên đặt lên đùi gã.
Cùng lúc đó, Vưu Miểu cũng cảm nhận được đùi phải của mình bị một bàn tay lạnh toát sờ một cái.
Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, cô vẫn không kiềm chế được mà khẽ run lên một cái.
May mà cô phản xạ nhanh, ngay khoảnh khắc khẽ run ấy, cô lập tức giả vờ ho sặc sụa, cả người rung lên bần bật. Cái rùng mình ban nãy bỗng chốc trở thành phản ứng sinh lý bình thường do ho hắng, chẳng còn chút gì gọi là kỳ lạ nữa.
Dùng những cử chỉ bình thường khi xem phim để che đậy phản ứng thật sự, đây là một cách làm đã được kiểm chứng là khả thi trong nguyên tác.
Bộ phim vẫn tiếp tục chiếu, bàn tay kia vuốt ve tới lui đầy ám muội trên đùi tài xế, động tĩnh này rốt cuộc cũng đ.á.n.h thức gã tài xế đang gật gù buồn ngủ. Ngay lúc gã cúi đầu xuống nhìn, bàn tay kia vụt một cái rụt về, chỉ để lại một vệt nước lạnh ngắt trên quần gã.
“Hơ...”
Đôi môi đỏ rực lấp ló sau mái tóc đen ghé sát vào tai gã đàn ông, hơi thở lạnh lẽo phả vào dái tai gã. Nổi hết da gà khắp cổ, gã tài xế quay ngoắt đầu lại, nhưng vẫn chẳng thấy cái quái gì cả.
Gã bắt đầu hoảng hốt, vừa lái xe vừa đưa mắt láo liên ngó nghiêng hai bên trong xe, nhưng phí công vô ích. Mọi chuyện vừa rồi dường như chỉ là do gã thần hồn nát thần tính mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng, dưới góc nhìn của khán giả, lại thấy rõ mồn một ngay trên đỉnh đầu gã, một bóng đen trên trần xe đang lan rộng. Từng lọn tóc dài rủ xuống, khi mái tóc đó chạm vào tóc tài xế, một cái đầu người cũng vừa vặn thò hẳn ra.
Cảm giác của Vưu Miểu lúc này thậm chí còn tồi tệ hơn gã tài xế trong phim.
Nào là thổi khí bên tai, nước lạnh rỏ vào cổ, tay quỷ sờ vai... cô đều nếm trải đủ cả. Hơn nữa, vì nhìn rõ bộ dạng con quỷ trên màn hình, cô còn biết rõ mồn một sự hiện diện của ma quỷ ở đây hơn cả gã tài xế đang bán tín bán nghi kia.
Thậm chí, lúc đỉnh đầu thấy ngứa ngáy, cô còn có thể nhìn rõ trên màn hình cái đầu quỷ lơ lửng trên đó đang chằm chằm nhìn cô bằng ánh mắt ác độc tột cùng ra sao.
Đừng bận tâm... mấy cái thứ đó không làm gì được mình đâu.
Cứ nghĩ đến cảnh giáo viên chủ nhiệm rình trộm sau cửa lớp, tay quản lý soi camera xem nhân viên có lười biếng không, hay gã sếp hãm cành cạch 10 giờ đêm đột kích công ty xem ai không tăng ca... nghĩ vậy là thấy nhẹ nhõm hơn nhiều rồi đúng không?
Vưu Miểu không ngừng làm công tác tư tưởng cho bản thân. Có lẽ sức răn đe của giáo viên chủ nhiệm, quản lý và sếp thực sự quá mạnh, cô tự nhiên thấy bớt sợ đi hẳn...
Cốt truyện trên tivi rốt cuộc cũng tiến triển đến phân đoạn nữ quỷ lộ diện hoàn toàn. Nó nhoẻn miệng cười, vặn đứt phăng cái đầu của tài xế. Máu tươi b.ắ.n tung tóe khắp nơi, từ trong vũng m.á.u tủa ra hết lọn tóc này đến lọn tóc khác, quấn c.h.ặ.t lấy cái xác không đầu, điều khiển gã tiếp tục lái xe, lao về một nơi vô định...
Và cũng đúng lúc này, đôi bàn tay lạnh buốt kia vươn tới bóp c.h.ặ.t lấy cổ Vưu Miểu, dùng lực giật mạnh một cái.
“Khụ khụ khụ khụ…”
Nhờ kỹ năng “giả mù giả điếc” xuất thần lúc trước, cú giật đó tất nhiên không làm đầu cô đứt lìa. Nhưng cảm giác ngạt thở ập đến bất ngờ vẫn khiến cô ho sặc sụa như trời giáng.
Toang rồi, thế này cũng bị tính là có phản ứng với ma quỷ mà!
Tim Vưu Miểu rơi đ.á.n.h thịch một cái, khóe mắt đã liếc thấy mớ tóc vươn ngày càng dài quấn về phía cô. Trong cơn hoảng loạn, cái khó ló cái khôn, cô vừa ho vừa ôm n.g.ự.c, thều thào gọi về phía chỗ khuất tầm nhìn bên cạnh: “Chị Lư, bệnh hen suyễn của em hình như... khụ khụ khụ... lại tái phát rồi, chị lấy cho em chút t.h.u.ố.c... khụ khụ khụ... qua đây được không?”
Đám tóc đang chuẩn bị tấn công chợt khựng lại, “CPU” kêu xèo xèo, chập mạch không biết có nên làm tới nữa hay không.
Ba người đứng xem bên cạnh cũng hóa đá, chần chừ không biết có nên phối hợp diễn xuất với cô không.
Dưới góc độ của họ, đèn không hề tắt, tivi cũng chẳng bật. Chỉ thấy Miểu Miểu ngồi xuống sô pha xong là bỗng nhiên bắt đầu một tràng “biểu diễn không đạo cụ”.
Đầu tiên là ho hắng, rồi vươn vai, hệt như thấy nóng quá nên nới lỏng đai eo. Quá đáng nhất là còn đứng dậy tập nguyên một bài Bát Đoạn Cẩm...
Cảm giác chẳng giống bị ma trêu chút nào, mà giống như người này bị quỷ nhập vậy.
Đấy, giờ lại còn thình lình đòi t.h.u.ố.c hen suyễn. Cô lấy đâu ra bệnh hen suyễn cơ chứ? Cái lúc cô vác cái xác nặng trịch rồi vung lưỡi hái c.h.é.m quỷ, chẳng thấy cô hắt hơi sổ mũi lấy một tiếng cơ mà!
Lư Chinh Long thừa biết trực giác mách bảo cô lại giở trò, nhưng một già một trẻ bên cạnh thì đâu có hay biết. Bạch Tố Lan vậy mà thực sự lôi ra một lọ xịt nhỏ, nói: “Cô Lư à, tôi cũng không dám qua đó, hay là cô đem t.h.u.ố.c hen suyễn này xịt cho cô ấy nhé?”
Lư Chinh Long: “...Vậy đưa cho tôi đi.”
Cô ta thực chất đã nhìn thấu Miểu Miểu chỉ đang làm màu, có lẽ không phải diễn cho bọn họ xem, nhưng cô cũng chẳng cần t.h.u.ố.c hen suyễn gì sất. Vì thế, cô ta chỉ bước tới, nhẹ nhàng đặt lọ t.h.u.ố.c xịt xuống cạnh tay cô mà thôi.
Và y như rằng cô cũng chẳng dùng đến thứ đó thật. Cứ giả bộ đau đớn, vơ cào hai cái rồi lại bất thình lình trở lại bình thường, ngoan ngoãn ngồi lại lên sô pha.
Chỉ là cái cổ trông có hơi vẹo, giống như ban nãy vặn vẹo thế nào mà bị trẹo cổ vậy.
Vưu Miểu kiên định giả vờ trẹo cổ, đóng giả làm một cái “cây xiêu vẹo”.
Bởi vì dẫu nữ quỷ không tấn công cô, đoạn phim kinh dị đầu tiên cũng đã kết thúc, nhưng nó vẫn không hề tan biến. Thân hình nó như một con rắn vụn nát hết xương cốt, quấn rịt lấy người cô. Cái đầu nó thì xoay ngược 180 độ theo chiều dọc, tựa nghiêng lên vai cô, đôi mắt từ dưới nhìn ngược lên trừng trừng đầy oán độc.
Chỉ có cách giả vờ trẹo cổ nhìn đi chỗ khác, Vưu Miểu mới có thể kiên định coi cái thứ này như không tồn tại.
Nếu đi đúng theo kịch bản gốc, phía sau còn ba đoạn phim nữa. Lần lượt là: Bóng ma phòng tắm, Huyết thi dưới gầm giường, và Chuyện lạ học đường.
Nếu mỗi con ma đến cuối cùng đều đu bám lên người cô thế này, thì tới đoạn phim cuối, cô có muốn đứng lên làm bài thể d.ụ.c nhịp điệu xả stress cũng chẳng thể “gánh” nổi cả ba...
Trong nỗi lo âu của Vưu Miểu, tivi bắt đầu phát đoạn phim thứ hai.
Những cây thân gỗ cao to che khuất cả bầu trời, tạo thành khu rừng rậm rạp trải dài khắp đồi núi. Trên không trung, những đám mây đen cuộn trào sắc m.á.u, tựa như có ngọn lửa địa ngục đang hừng hực bốc cháy trên đó.
“Hộc... hộc!”
Tiếng thở dốc kịch liệt, ống kính rung lắc dữ dội, cho thấy nhân vật chính đang cắm cổ chạy thục mạng. Tim anh đập thình thịch liên hồi, nhưng dẫu vậy, vẫn chẳng thể lấn át nổi tiếng cười lanh lảnh vang lên ngoài khung hình.
Có ma đuổi theo sau lưng nhân vật chính, hơn nữa còn không chỉ một con.
Vưu Miểu nhìn cảnh tượng này, đơ cả người.
Đã nói là Bóng ma phòng tắm cơ mà? Cái quần què gì mà tham gia được một nửa lại tự dưng đổi kịch bản vậy hả? Cái Bóng kia, mi làm đủ trò thất đức c.h.ế.t không được t.ử tế đâu nha!!!