Vưu Miểu hiện tại cảm thấy cực kỳ hoảng loạn.
Tuy ngoài mặt trông chẳng có vẻ gì biến sắc, nhưng sự sụp đổ trong thâm tâm cô đã hệt như một trận lở đất, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã nhanh ch.óng hoàn tất quá trình từ một hòn đá rơi xuống thành sạt lở toàn diện.
Vưu Miểu vốn dĩ chẳng phải đứa to gan lớn mật gì. Loại mà xem phim ma phải hú hét gọi nguyên đám bạn, bật sẵn bình luận cảnh báo trước mấy cảnh giật gân, thế mà đến đoạn kinh dị vẫn phải che mắt nhìn lén qua kẽ tay - điển hình của một “kẻ vô dụng” bình thường. Cô tuyệt nhiên không có chút xíu tự tin nào vào khả năng mặt không biến sắc xem hết một bộ phim ma lạ hoắc.
Dù cho có nhờ vào kỹ năng “diễn sâu” để lấp l.i.ế.m đi chăng nữa cũng không ăn thua!
Nhưng sự đã rồi, Vưu Miểu đành c.ắ.n răng ngồi yên trên sô pha, dán mắt xem đoạn phim này rốt cuộc sẽ diễn biến ra sao.
Tốc độ chạy của nhân vật chính ngày một chậm lại, tiếng bước chân và tiếng ma quỷ gào rú phía sau cũng mỗi lúc một tới gần. Đúng lúc này, anh bỗng nghe thấy một tiếng “Bịch”, theo sau đó là tiếng một người đàn ông thất thanh kêu lên.
Nhân vật chính khựng lại đột ngột, quay ngoắt người thốt lên kinh hãi: “Anh Giang! Anh sao rồi?!”
Bám theo ánh nhìn của anh, ống kính cũng giật mạnh qua một cái, phơi bày rõ mồn một khu rừng phía sau lưng anh trước mắt Vưu Miểu.
Vừa liếc mắt nhìn, cô suýt nữa tưởng rừng bốc cháy.
Nhưng đến lần nhìn thứ hai, khi nhìn rõ những thứ đó là cái gì, da gà da vịt lập tức nổi rần rần dầy đặc trên gáy Vưu Miểu.
Đỏ rực cả một mảng. Đỏ thẫm là da thịt đã khô đét, đỏ nhạt là óc nhão văng tung tóe, còn nhiều hơn cả là sắc đỏ tươi rói. Đủ loại t.h.i t.h.ể gãy nát của người và không phải người vặn vẹo xoắn xuýt vào nhau thành những hình thù vượt ngoài trí tưởng tượng, tạo thành từng con quái vật kỳ hình dị dạng. Chúng bám riết lấy gót nhân vật chính, đu lên thân cây, cào xé cỏ dại, chớp mắt đã chực chờ ùa lên vùi lấp anh ta.
Cái phim quỷ này sao lắm ma thế hả?!
Nếu toàn bộ lũ này đều xông ra, đừng nói là giả vờ không thấy gì, e là cô sẽ bị chúng đè bẹp dí đến c.h.ế.t mất!
Áp lực khổng lồ của cô dường như cũng truyền sang “bàn tay vàng” của mình. Ô Cỏ Khuất một lần nữa sáng lên, từng quả dâu tây đỏ ch.ót hệt như những con mắt phát sáng, không cam chịu lép vế trừng trừng lườm lại đám quỷ quái trên màn hình.
Cái đầu ma nữ nãy giờ rủ xuống trước vai chằm chằm nhìn cô bỗng thét lên một tiếng lanh lảnh, rồi “Đoàng” một tiếng, tan biến mất tăm mất tích.
Vưu Miểu: ...
Cũng... cũng tốt, ít ra thì trước mắt cũng bớt đi một con quỷ phải không?
Cô cố nén sợ hãi tiếp tục xem tivi. Bạn của nhân vật chính dường như đã vấp ngã trong lúc bỏ chạy, chớp mắt đã bị đám quỷ đằng sau kéo lê đi. Nhân vật chính chần chừ nửa giây, nhưng ngay sau đó không mảy may do dự xoay người lao vụt về phía người bạn của mình.
“Anh Giang, đưa tay ra đây! Dù thế nào cũng phải vươn tay ra!”
Người đàn ông đang bị đám ma quỷ vùi lấp dường như nghe thấy tiếng bạn gọi. Anh ta chẳng biết bạn mình định làm gì, nhưng tuyệt đối tin tưởng người bạn ấy. Anh ta dốc hết sức lực khó nhọc thò một tay ra từ giữa đống quỷ quái.
Một tấm thẻ thân phận màu tím hiện ra trên tay nhân vật chính. Tấm thẻ dựng đứng lên bằng một góc nhọn rồi xoay tít, thoắt cái trên tay anh hiện ra một bàn tay người khô quắt.
“Mã số 023, [Bàn Tay Thế Thân]!”
Một tiếng rên rỉ thều thào vang lên, hệt như tiếng ho cuối cùng của một bệnh nhân u.n.g t.h.ư phổi. Tiếp đó, bàn tay kia dần vặn vẹo, vươn dài ra, lướt qua bầy ma quỷ đông đúc, hờ hững nắm lấy bàn tay mà người đàn ông kia vừa chìa ra.
Ánh sáng tím lóe lên, trong chớp mắt, góc nhìn của nhân vật chính đột ngột đảo chiều.
Ban đầu, anh còn nhìn thấy người bạn chí cốt đang vùng vẫy chờ c.h.ế.t giữa bầy ma quỷ, vậy mà thoắt cái, bạn anh đã đứng sừng sững ở cách đó không xa, quanh người sạch sẽ chẳng vương chút tà khí hay vết thương nào. Trái lại, chính nhân vật chính giờ đây lại bị vô số chân tay đứt lìa vặn vẹo che khuất tầm nhìn. Cứ như thể... hai người họ vừa tráo đổi vị trí cho nhau trong nháy mắt vậy.
Ánh mắt người bạn nọ thoáng ngơ ngác. Anh ta cúi đầu, dường như không dám tin vào mắt mình mà nhìn chằm chằm đôi bàn tay, ngay sau đó ngẩng phắt lên, chứng kiến cảnh ngộ của nhân vật chính.
Khoảnh khắc ấy, hốc mắt người đàn ông trẻ tuổi như muốn nứt toác ra.
“Vân Nguy——”
Anh ta gào tên bạn một cách thê lương, lao tới như một kẻ điên, muốn cứu lấy người anh em của mình.
Thế nhưng nhân vật chính, người đã sắp bị bầy quỷ nuốt chửng, lại dùng chút sức tàn vẫy tay về phía anh ta, ra hiệu cho anh ta mau ch.óng rời đi.
“Anh Giang, anh mau đi đi! Nhanh lên, nhân lúc em còn giữ chân được chúng!”
“Mau đi đi, phải sống! Anh Giang, anh nhất định sẽ trở thành nhà thám hiểm thẻ Đen mạnh nhất, sau đó hoàn thành ước mơ của chúng ta! Phải sống đấy!”
Nước mắt nhòa đi đôi mắt người đàn ông đối diện. Ống kính không ngừng phóng to, Vưu Miểu gần như có thể nhìn thấy hình bóng nhân vật chính phản chiếu trong đồng t.ử của anh ta.
Bàn tay trắng trẻo của thiếu niên vươn ra khỏi bầy quỷ quái, rồi dần dần bị nuốt chửng, âm thanh cũng lịm tắt dần.
Anh ta nhắm nghiền mắt đau đớn, rồi dứt khoát xoay người, cắm đầu cắm cổ chạy về phía xa.
[Tôi sẽ mang theo ước mơ của cả hai chúng ta mà bước tiếp.]
[Tôi sẽ trở thành điều tra viên thẻ Tím, thậm chí là thẻ Đen. Tôi sẽ tiêu diệt triệt để Quỷ cảnh, trả lại cho thế giới này dáng vẻ như thuở ấu thơ của chúng ta.]
Bên ngoài khung hình vang lên thứ có lẽ là tiếng lòng của người đàn ông vừa chạy trốn. Thế nhưng Vưu Miểu giờ đây chẳng còn tâm trạng đâu mà cảm động trước tình anh em lay trời chuyển đất này nữa.
Cô đã xem đến ngây người ra rồi.
Người đàn ông được cứu ra kia, tuy có trẻ trung hơn đôi chút, nhưng đôi mắt màu xám khói ấy, cùng cái nhan sắc chuẩn “đẹp trai ngay từ cái nhìn đầu tiên” đó, nhìn kiểu quái nào cũng ra phiên bản thời trẻ của Giang Thuật! Người mà cô vừa mới hợp tác ở phó bản trước, không trật đi đâu được!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nếu đã vậy, tình tiết này rất có thể là phân cảnh chưa từng được miêu tả chi tiết trong nguyên tác: cái bóng ma tâm lý cả đời của Giang Thuật, mục tiêu phấn đấu của anh ta, kim chỉ nam của đời anh ta...
Danh tác “Giang Thuật được bạn thân Thích Vân Nguy liều mạng cứu sống” đây sao?!
Là một fan cứng cựa của “Đô Thị Quỷ Dị”, khoảnh khắc này Vưu Miểu suýt thì quên béng mất mình đang ở ngay hiện trường của một phó bản kinh dị. Cả người cô run lên bần bật vì phấn khích khi bất thình lình được ăn cẩu lương (CP)!
Nhân vật Thích Vân Nguy này, được fan trên diễn đàn gọi đùa là bạch nguyệt quang chân chính của nam chính. Đồng thời, anh cũng là ánh trăng sáng của vô vàn độc giả.
Mặc dù anh vừa xuất hiện đã là một người c.h.ế.t, thế nhưng trong vô số những lần hồi tưởng của Giang Thuật xuyên suốt bộ truyện, Thích Vân Nguy thông minh tuyệt đỉnh, dũng cảm quyết đoán, ôn hòa lương thiện. Mới 19 tuổi đầu đã là nghiên cứu viên thiên tài của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố kiêm điều tra viên cấp thẻ Tím, có thể nói là “ma võ song tu”, tiền đồ vô lượng.
Một nhân vật tài hoa xuất chúng đến nhường ấy, lại phải bỏ mạng ở tuổi 19 đầy xót xa chỉ vì cứu người bạn thân của mình. Đây quả thực là một tổn thất vô cùng to lớn đối với thế giới Đô Thị Quỷ Dị.
Nhưng biết nói sao nhỉ, đối với những độc giả u mê các nhân vật 2D mà nói, nhân vật đã c.h.ế.t mới là nhân vật ngon nhất! Dù sao thì cũng chẳng sợ vướng scandal, một hình tượng “mỹ cường t.h.ả.m” với khoảng trống để tha hồ tưởng tượng nhiều như vậy thì ai mà chẳng mê!
Trong giới sáng tác phái sinh (fanfic/fanart) của Đô Thị Quỷ Dị, Thích Vân Nguy có thể nói là luôn thường trực trong top 5 bảng xếp hạng nhân khí. CP Thích - Thuật đã trở thành một thế lực hùng hậu đủ sức chia đình kháng lễ với CP Giang - Nguyệt. Mà kể cả không đu CP thì lúc viết fanfic, kiểu gì người ta cũng phải chèn thêm mấy cái meme đại loại như “Nếu năm đó Thích Vân Nguy không c.h.ế.t”, “Xuyên về mười năm trước giải cứu Thích Vân Nguy”, hay “Triệu hồi anh linh Thích Vân Nguy”...
Không ngờ cô lại có cơ hội chiêm ngưỡng bản “ghi hình trực tiếp” màn hồi tưởng năm xưa! Tác giả Ảnh T.ử kia, tên nhãi nhà anh thỉnh thoảng cũng biết làm việc của con người đấy... à nhổ toẹt!
Vưu Miểu bỗng chốc bừng tỉnh ngộ. Bây giờ cô đang ở trong một Quỷ cảnh căn bản chẳng có mặt nam chính cơ mà, cớ sao lại đột nhiên xem được đoạn phim này?
Đã thế từ đầu tới cuối còn chẳng cho cô xem mặt Thích Vân Nguy lấy một lần! Tên Ảnh T.ử kia, anh làm ác cho lắm vào sớm muộn gì cũng bị xuyên sách cho xem!
Vưu Miểu xem mải mê đến mức quên béng luôn việc mình đang dở dang hạng mục trải nghiệm. Khi cô nhận ra bên cạnh đột nhiên có thêm một “người”, thì kẻ đó đã áp sát sàn sạt cô rồi.
“Có... ai không?”
Giọng nói trong trẻo của thiếu niên vang lên, lại pha lẫn chút lạnh lẽo đậm chất cơ học. Chất giọng quen quen này khiến Vưu Miểu rùng mình đ.á.n.h thót một cái, cũng lập tức bị kéo phăng về thực tại.
Đây chẳng phải là cái giọng ban nãy cô nghe thấy trong trung tâm thương mại sao?!
Cô tức tốc chấn chỉnh tư thế ngồi, giả vờ như đang chống cằm xem phim trong vô thức, đồng thời dùng khóe mắt đ.á.n.h giá con quái vật vừa mò ra ngoài đời thực này.
Hết cách thôi, bộ phim này nhung nhúc ma quỷ, cô kiểu gì cũng phải liếc xem diện mạo nó ra sao thì mới kịp thời diễn xuất, giúp bản thân nhập vai tự nhiên hơn được.
Sợ bị phán là có phản ứng, Vưu Miểu chẳng dám nhìn chằm chằm. Cô chỉ thỉnh thoảng liếc ngang một cái, nhưng dần dà, cô cũng bắt đầu nhận ra sự bất thường.
Con ma này... hình như quá đỗi “nguyên vẹn” rồi.
Chẳng có cảnh đầu rơi m.á.u chảy, chẳng thiếu tay cụt chân hay lòi ruột lòi gan. Thậm chí trên người còn chả dính lấy một vệt m.á.u. Ngoại trừ việc da dẻ hơi tái nhợt ra, thoạt nhìn cậu ta y xì một người sống sờ sờ.
Cậu ta dường như rốt cuộc cũng phát hiện ra ở hiện trường vẫn còn một người nữa, liền ngừng hỏi xem có ai không, mà đi thẳng về phía Vưu Miểu.
Cậu ta tỳ một cái chân dài lên sô pha, những ngón tay tái nhợt mơn trớn nhẹ nhàng quanh chiếc cổ của Vưu Miểu.
Một luồng khí lạnh ngắt phả thẳng vào mặt, cuối cùng cũng thức tỉnh cô, nhắc nhở rằng thứ này đích thực không phải người sống. Có vẻ ngoài giống người sống đến mấy thì cũng chẳng phải.
“Cô là ai?” Cậu ta khẽ hỏi, hơi thở lạnh buốt phả lên da thịt khiến gai ốc Vưu Miểu nổi rần rần.
“Cô nhìn thấy tôi, đúng không? Cô là ai? Là người tham gia Quỷ cảnh lần này sao?”
Đệt, con ma lần này xài trí tuệ nhân tạo ghê vậy!
Vưu Miểu đếch chịu nổi cái cảnh có con ma nào dí sát sạt mình thế này nữa. Cô bất thình lình vung tay, “bốp” một tiếng vỗ mạnh vào cổ mình, nói trắng ra là vả thẳng vào mặt con ma kia, miệng còn lẩm bẩm tự kỷ: “Kỳ lạ ghê, muỗi ở đâu ra thế nhỉ?”
Con ma thình lình ăn một cú tát nổ đom đóm mắt: ...
Cậu ta ôm mặt đứng trân trân ở đó một lúc lâu chẳng nói năng gì. Ngay lúc Vưu Miểu đinh ninh cái tên này đơ luôn rồi, cậu ta lại “vù” một cái, ghé sát rạt cả khuôn mặt vào ngay trước mũi Vưu Miểu.
“Cô có thể nhìn thấy tôi.” Cậu ta nói với giọng chắc nịch, “Còn có thể chạm vào tôi nữa. Cô chỉ đang giả vờ như tôi không tồn tại thôi. Tại sao chứ?”
Pha hù dọa dí sát mặt bất thình lình này suýt chút nữa đã kích phát phản xạ vung ô lên quất cậu ta của Vưu Miểu. Cơ mà cũng chính lúc này, cô mới nhìn rõ được dung mạo của tên đó.
Đó là một thiếu niên chưa đầy đôi mươi, vóc dáng có vẻ thanh mảnh, ngũ quan tuy còn vương nét ngây ngô nhưng vẫn tỏa ra nét đẹp trai không sao giấu giếm nổi. Đặc biệt là đôi mắt màu xanh lam ngọc bích kia, trong vắt như hồ Thiên Trì trên đỉnh núi tuyết, lại tựa vầng băng mỏng lững lờ trên mặt biển xanh thẳm. Thử nhẩm tính thêm chừng năm năm nữa, hoàn toàn có thể tưởng tượng được cậu ta sẽ trổ mã thành một yêu nghiệt mê hoặc lòng người nhường nào.
Đập vào mắt hơn cả vẫn là mái tóc. Chân tóc mang sắc bạc tựa ánh trăng sáng, nhưng lan dần về phía ngọn lại chuyển hóa dần thành màu đen nhánh. Trông y chang kiểu người nhuộm tóc đen, bẵng đi một thời gian không thèm dặm lại, màu nhuộm phai dần nên mới thành ra thế này.
Vưu Miểu chợt nhớ lại một phân đoạn hồi tưởng của nam chính Giang Thuật trong nguyên tác.
[“Vân Nguy người này á, ngoài mặt trông có vẻ dễ tính, nhưng thực chất lòng tự trọng cao ngất ngưởng. Hồi nhỏ vì mái tóc bạc mà cậu ấy hay bị trêu chọc, nên từ đó về sau luôn nhất quyết nhuộm đen. Chỉ là lần cuối cùng cùng tham gia Quỷ cảnh dạo ấy vội vã quá, tóc cậu ấy phai màu rồi mà chưa kịp đi dặm lại. Tôi đoán có lẽ cậu ấy sẽ khá nuối tiếc vì khi nhắm mắt xuôi tay không được để mái tóc đen nguyên vẹn...”]
Nghĩ đến đây, Vưu Miểu kín đáo đưa mắt liếc nhẹ xuống dưới. Quả nhiên, trên chiếc cổ tái nhợt của thiếu niên, cô lại thấy thêm một đặc điểm mang tính biểu tượng của Thích Vân Nguy từng được đề cập trong tiểu thuyết: “viên lam huy thạch lấp lánh trong vắt như đôi mắt của cậu ấy”...
Mẹ kiếp, con ma này là Thích Vân Nguy á???
Các anh chị em ơi, bạch nguyệt quang của mấy người hóa thành ma rồi!
Xin hỏi nếu tôi cho cậu ta bay màu thì tôi có lập tức thăng hạng thành trùm phản diện lớn nhất bộ truyện không? Gấp lắm! Đang online chờ giải đáp!