“Nhiều người quá...”
“Hết cách rồi, dẫu sao cũng là Lễ hội Lá phong mô phỏng phong cách cổ đại mỗi năm chỉ có một lần, ai cũng đợi cơ hội này để xõa mà.”
“Nếu như không có Quỷ cảnh, thì mỗi năm số lượng lễ hội âm nhạc hay lễ hội Hán phục có ít đi được sao? Đáng ghét, đến bao giờ thì những tháng ngày thế này mới kết thúc đây!”
Vưu Miểu mơ màng mở mắt ra, liền nghe thấy có tiếng người nói chuyện xung quanh. Giọng nói không được rõ ràng lắm, giống như vọng tới từ căn phòng bên cạnh vậy.
Phải rồi... Cô đã gặp phải cảnh cúp điện ở trong nhà vệ sinh tại hiện trường EJ, sau đó lại chạm trán một kẻ kỳ quái, rồi bị doạ cho ngất đi. Giờ nghe thấy tiếng động, có phải là đã có người phát hiện và cứu cô ra ngoài rồi không?
Tinh thần Vưu Miểu lập tức phấn chấn hẳn lên, cô bừng tỉnh mở mắt, kết quả lại kinh ngạc phát hiện ra mình đang ở trong một căn phòng lờ mờ tối, xung quanh có bóng dáng đồ đạc ẩn hiện, nhưng lại tuyệt nhiên không thấy có bóng người nào.
Sao lại thế này, chẳng lẽ vẫn chưa có điện?
Vưu Miểu hoang mang ngồi dậy, muốn xem xem rốt cuộc mình đang ở chỗ quái nào. Kết quả là tay vừa mới chống xuống đất, lập tức cảm thấy một trận trời đất quay cuồng...
Là trời đất quay cuồng theo đúng nghĩa đen. Cô cảm giác cái đầu của mình từ trên cao đang lăn lông lốc một mạch xuống đất, đồng thời với lúc tầm nhìn đảo lộn, cô còn có thể cảm nhận rõ ràng từng cơn đau đớn do va đập mang lại. Giống hệt như... giống hệt như lúc cô vẫn còn đang tỉnh táo thì đầu đã rụng mất tiêu vậy.
Không đúng, không phải là giống hệt như, mà là đầu của cô thực sự rụng mất rồi!
Tầm nhìn của Vưu Miểu hiện tại cực kỳ thấp, gần như đã dán sát xuống mặt đất. Cô cố hết sức rướn mí mắt lên, ngay sau đó liền nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang ngồi bệt dưới đất. “Người” nọ mặc một bộ trường bào đen cổ chéo, phần vạt áo bị xé rách dính những vệt m.á.u xui xẻo điềm gở, trong khi phần trên cổ anh ta thì lại chẳng có lấy cái đầu nào.
Vưu Miểu không dám tin, muốn giơ tay lên sờ đầu thử xem sao, sau đó cô liền nhìn thấy... gã không đầu kia thế mà lại giơ tay lên theo đúng suy nghĩ của cô, sờ soạng về phía cổ — và rồi sờ vào khoảng không.
Cùng lúc đó, não bộ của Vưu Miểu cũng nhận được phản hồi về việc cô vừa giơ tay sờ phải một luồng không khí.
Nghĩa là, thật ra hiện giờ cô hoàn toàn có thể điều khiển được cơ thể, chỉ có điều, thân thể và đầu của cô dường như đã “đường ai nấy đi” rồi...
Đầu tôi đâu? Người tôi đâu?? Có phải tôi đã ngủm rồi không, nhưng vì vẫn còn linh hồn nên mới có thể tiếp tục suy nghĩ???
Hệ giá trị chủ nghĩa duy vật của Vưu Miểu giờ phút này đã phải hứng chịu đòn đả kích mang tính tàn phá.
...Cho dù có nói thế nào đi chăng nữa, thì cứ phải nghĩ cách chắp vá lại cơ thể trước đã. Dù có c.h.ế.t thật rồi, thì cũng phải giữ lại toàn thây chứ, đúng không...
Cô bắt đầu thử điều khiển cỗ thân thể ấy nhặt chiếc đầu lên rồi gắn vào cổ. May mắn là, các cử động của thân thể không đầu vẫn mượt mà hệt như lúc đầu của cô vẫn còn dính ở đó vậy, chỉ có điều cô phải suy nghĩ ngược lại xem làm thế nào để thao tác thì có phần hơi phiền phức.
Cô tốn không ít công sức, cuối cùng cũng tự chắp vá mình thành một người hoàn chỉnh. Có điều vừa mới nhúc nhích, cái đầu lại lảo đảo chực rơi xuống, khiến cô hoảng sợ vội vàng kéo cao cổ áo lên hòng cố định c.h.ặ.t chiếc đầu lại phía trên rồi mới dám cử động.
Cuộc sống của Nick Suýt Mất Đầu khốn khổ nhường nào, cô bây giờ đã thấu hiểu rất rõ.
Cũng phải tới tận lúc này, Vưu Miểu mới nhận ra cơ thể này của mình có điểm không đúng.
Cô sờ sờ n.g.ự.c, lại sờ sờ xuống phía dưới, sắc mặt lập tức trở nên khó coi y như lúc vừa phát hiện ra đầu mình bị rụng vậy.
Cô thiếu mất hai linh kiện, sau đó lại thò ra thêm một linh kiện khác... Cơ thể này, hình như nó là đàn ông mà!
Việc đột nhiên chuyển giới cũng khiến Vưu Miểu cuối cùng ý thức được, rất có thể cô lại xuyên không lần nữa rồi, hơn nữa xui xẻo làm sao lại đổi sang một lớp vỏ bọc mới của một gã đàn ông không đầu.
Cô nhìn ngó xung quanh, nơi này chất đống đủ loại tạp vật. Cô nhìn thấy vài hình nhân bằng nhựa đã phai màu, những chiếc đèn l.ồ.ng dán giấy, nón lá rách nát, một mớ trang phục cổ phủ đầy bụi, thậm chí còn có cả chuông đồng, những bao tải đựng đầy thứ gì đó không rõ. Cứ như một cái nhà kho đã lâu không có ai ngó ngàng tới.
Cửa ra vào cũng là kiểu cửa gỗ chỉ thấy trong phim điện ảnh cổ trang, qua khe cửa có ánh mặt trời le lói lọt vào. Cô đứng lên, thử đẩy cửa một cái, cánh cửa gỗ theo tiếng cọt kẹt mở ra.
Ánh nắng ch.ói chang chiếu rọi khiến cô phải nheo mắt lại, mất một lúc lâu mới có thể thích ứng được với môi trường thay đổi đột ngột. Đến khi nhìn rõ khung cảnh trước mắt, Vưu Miểu không khỏi ngẩn tò te.
Trước đây mỗi lần cô xuyên không, môi trường mà cô phải đối diện luôn là những nơi âm u đen tối rùng rợn, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy ánh nắng rực rỡ đến thế trong thế giới Đô Thị Quỷ Dị này.
Không chỉ có nắng đẹp rực rỡ, mà còn khá náo nhiệt nữa. Ngay ngoài nhà kho là một con phố lát đá xanh, những tòa nhà thiết kế theo phong cách cổ hai bên đường đều mở toang cửa, bên trong bày biện đủ loại đồ thủ công mỹ nghệ và đồ ăn vặt rực rỡ muôn màu. Người đi trên phố kẻ thì mặc Hán phục trang phục cổ, kẻ thì chỉ diện những bộ đồ hiện đại bình thường, lưng đeo balo du lịch, dạo phố mua sắm nói cười chạy nhảy, góc tường còn có cả người giơ gậy tự sướng lên chụp ảnh. Nhìn chẳng khác gì những khu du lịch danh lam thắng cảnh phố cổ XX ở thế giới của cô.
Thời gian cô đứng ngây ngốc hơi lâu, còn thu hút ánh nhìn tò mò của hai cô gái mặc váy nhu quần màu hồng nhạt ngoái lại dòm ngó. Vưu Miểu bất chợt cảm thấy căng thẳng, ngay lúc cô còn đang nghĩ có phải mình đã bị nhận định là thành phần có thân phận khả nghi hay không, thì liền thấy một trong hai cô gái cười hì hì hét lên với cô: “Anh trai nhỏ đang cosplay nhân vật nào vậy? Ngầu xỉu luôn á!”
Vưu Miểu - người vốn dĩ đang ở ngay hiện trường cosplay trước khi xuyên tới đây - suýt chút nữa thì tưởng lầm mình vẫn còn đang ở thế giới cũ cơ đấy.
Cô cũng chẳng biết phải trả lời ra sao, chỉ đành nở một nụ cười gượng gạo với hai cô gái kia. Kết quả đối phương lại cứ như bị dọa hết hồn, đồng loạt sững người, sau đó quay gắt đi xách váy cắm đầu cắm cổ chạy mất tăm không hé nửa lời. Tốc độ phóng đi nhanh như chớp kia so với bộ váy nhu quần thướt tha các cô đang khoác trên người quả thật là không hề ăn nhập.
...Thế tóm lại bây giờ cô đang mang cái bộ dạng quỷ quái gì vậy, có đến mức đáng sợ đến vậy không?
Vưu Miểu rụt rè lẩn tránh bước tiếp về phía trước, cuối cùng cũng tìm thấy một tấm gương trong một cửa hàng đồ cổ trang. Đứng trước gương, cô mới xem như là nhìn rõ hình dạng hiện tại của bản thân mình.
Người trong gương quả thật trông chẳng mấy thiện cảm hòa đồng.
Đó là một gã đàn ông vạm vỡ cao ngót nghét hai mét. Bộ đồ hắn đang mặc tuy vẫn là bộ Hán phục cách tân của chính cô lúc trước khi xuyên qua, nhưng nó đã bị cách tân thêm phát nữa. Không những biến thành đồ nam, mà ngay cả những họa tiết trang trí màu đỏ trên bộ Hán phục nguyên bản kia giờ lại biến thẳng thành những vết rách rướm m.á.u. Thoạt nhìn cứ như là vừa bị người ta c.h.é.m cho vài nhát vậy, cũng khó trách hai cô gái kia lại hiểu nhầm cô đang cosplay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là, nếu ngay từ đầu đã cho rằng cô đang cosplay rồi, thì cớ sao lúc sau lại bị doạ sợ đến mức chạy trối c.h.ế.t thế kia?
Vưu Miểu thử nhếch mép cười một cái trước gương. Ngay tức thì, khóe miệng của gã đàn ông với khuôn mặt lạnh lùng vốn dĩ vẫn được tính là khốc ca trong gương, cứ thế toạc thẳng một đường tới tận mang tai. Quanh khóe mắt còn xuất hiện thêm vài nếp nhăn sâu hoắm túa m.á.u, một khuôn mặt lúc đầu còn chẳng có gì đặc biệt rốt cục phút chốc bỗng trở nên vô cùng tàn bạo, dữ tợn...
Chà, vậy thì hai cô gái kia bỏ chạy cũng chẳng oan uổng chút nào.
Cô lặng lẽ tắt nụ cười, lén lút như kẻ trộm chuồn ra khỏi cửa hàng, bắt đầu khám phá xem rốt cuộc hiện tại mình đang ở đâu.
Xung quanh đều là những con phố mô phỏng cổ đại, thế giới Đô Thị Quỷ Dị đang độ vào thu, rất nhiều cành phong lá đỏ rực vươn ra từ các khoảng sân, khiến toàn bộ tòa thành cổ chìm trong một bầu không khí không sao diễn tả bằng lời.
Nhưng điều này cũng chẳng giúp Vưu Miểu đoán ra được đây là đâu. Thế giới Đô Thị Quỷ Dị quá rộng lớn, những tòa thành cổ như thế này nhiều nhan nhản. Cô chỉ đành nhìn chằm chằm vào biển hiệu của từng cửa hàng, hy vọng có thể tìm thấy một vài cái tên mang tính biểu tượng.
Đúng lúc này, có hai người dáng vẻ như học sinh đeo balo to bự đi ngang qua cạnh cô, một nam sinh trong đó cảm thán: “Đi qua bao nhiêu con phố cổ rồi, quả nhiên vẫn là thành cổ của thành phố Phong Hoa này là có nét nhất.”
“Chứ còn gì nữa, nếu không sao năm nào cũng...”
Hai người nọ đã đi xa, nhưng Vưu Miểu lại cứ đứng ngây đơ ra đó như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Thành phố Phong Hoa?
Nơi này là thành phố Phong Hoa?!
Đây chẳng phải là cái nơi bùng phát Quỷ cảnh kinh hoàng trong “Đô Thị Quỷ Dị”, bao trùm cả mấy chục ki-lô-mét vuông giữa lòng thành phố và khiến hàng trăm người thiệt mạng hay sao?!
Nhưng theo như cốt truyện nguyên tác, chẳng phải là phải qua ba phó bản nữa mới tới lượt Quỷ cảnh này sao? Kịch bản cải biên kiểu quái quỷ gì mà lại nhảy cóc nhiều tình tiết đến thế!!
Nhưng giờ không phải là lúc để vướng bận chuyện này nữa.
Vưu Miểu nhìn lại thời gian, đã là sáu giờ bốn mươi lăm phút tối rồi, cô không chút do dự, quay ngoắt người cắm đầu cắm cổ chạy ra khỏi thành.
Trong nguyên tác, Quỷ cảnh giáng lâm vào lúc bảy giờ tối. Lần này hiếm hoi lắm cô mới xuyên không tới đúng thời điểm trước khi Quỷ cảnh buông xuống, nói cách khác, chỉ cần chạy đủ nhanh, cô hoàn toàn có khả năng né được tình tiết của Quỷ cảnh lần này.
Phải chi là Quỷ cảnh khác thì thôi đi, đằng này Quỷ cảnh này kéo dài ròng rã suốt bảy ngày trời. Trong bảy ngày đó, ma quỷ nằm trong phạm vi bao trùm sẽ c.h.é.m g.i.ế.c điên cuồng bất kể địch ta, cho dù cô có biết trước cốt truyện thì cũng vô dụng, chỉ cần còn ở lại đây thì lúc nào cũng có nguy cơ mất mạng!
...Ờ thì, mặc dù cái bộ dạng đầu có thể rụng xuống bất cứ lúc nào của cô hiện tại có lẽ cũng chẳng được tính là người sống nữa rồi, nhưng ai mà biết được chứ?! Có cơ hội thì vẫn phải tranh thủ chuồn lẹ!
Khu phố cổ của thành phố Phong Hoa quá rộng lớn, Vưu Miểu lại chưa từng đến đây bao giờ, đành phải vừa xem biển chỉ đường vừa tìm những người trông có vẻ hiền lành để hỏi thăm, cứ thế thục mạng chạy về phía lối ra gần nhất.
Màn đêm buông xuống, đèn đuốc trong thành cổ lần lượt sáng lên. Trên con phố đậm nét cổ kính, ánh đèn rực rỡ sắc màu chiếu rọi những dòng người đi lại nói cười rôm rả, nếu nhìn từ trên cao xuống, nơi đây quả thật hiện lên như một bức tranh cảnh thái bình thịnh trị của chốn thành phố không ngủ.
Nhưng Vưu Miểu lúc này hoàn toàn chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức cảnh đẹp này, cô sốt ruột chạy vội về phía những nơi ánh đèn mờ ảo. Mắt thấy cổng thành cổ đã ở ngay trước mặt, bên tai cô lại bất chợt vang lên một tiếng chuông.
Boong...
Tiếng chuông vang dội và trầm mặc truyền tới từ miếu Phong Hoa ở trung tâm thành cổ. Hơn nửa số người trong thành đều nghe thấy âm thanh này, họ nhao nhao quay người lại, cùng bạn bè vểnh tai lắng nghe, trên mặt nở nụ cười vui tươi, chuẩn bị đón chào một đêm hội hè cuồng hoan kéo dài.
Chỉ có Vưu Miểu là cười không nổi.
Nhìn cánh cổng thành đã gần ngay trước mắt, chân cô chợt vấp một cái, cái đầu chưa được cố định chắc chắn trên cổ lại “lăn lông lốc” rơi xuống.
Đầu cô nằm lăn lóc trên mặt đất, tuyệt vọng nhìn gã đàn ông không đầu tức tối dùng tay đập thùm thụp xuống nền đường.
Chỉ thiếu một bước nữa thôi!! Sao lại không cho cô chạy thoát cơ chứ?!
Không một ai nhìn thấy, ngay khoảnh khắc tiếng chuông vang lên, một bức tường cản vô hình đã bao trọn lấy một phần của thành cổ. Bất kể là công trình kiến trúc, cảnh vật, hay là những con người còn kẹt lại bên trong, ngay giây phút ấy đều đã hoàn toàn bị ngăn cách với thế giới hòa bình, kể từ lúc này mạng sống đều như chỉ mành treo chuông, ngàn cân treo sợi tóc.
Trên đường phố của thành phố không ngủ, toàn bộ đèn đóm bỗng vụt tắt.
“Á?! Chuyện gì vậy?!”
“Đệt, ông chủ, sao lại tắt đèn rồi?”
“Đợi đã, để tôi lấy điện thoại ra!”
Trên con phố hoảng loạn lập tức sáng lên từng tia sáng từ điện thoại. Nhờ vào chút ánh sáng mờ nhạt đó, mọi người kinh hãi phát hiện ra không chỉ có mất điện, mà ngay cả con phố cổ mô phỏng xung quanh cũng trong nháy mắt trở nên hoang tàn và xa lạ. Hàng hóa đa dạng đẹp mắt đều biến mất, đồ điện t.ử, kính, mã QR... mọi thứ thuộc về thời hiện đại đều không cánh mà bay, chỉ còn trơ lại những bức tường đá loang lổ và những cánh cửa sổ cũ kỹ dán giấy, cứ như thể... cứ như thể đây thực sự là một thị trấn cổ đại vậy.
Chỉ còn lại tiếng chuông vẫn vang vọng, nhưng âm điệu đã hoàn toàn thay đổi. Lẫn trong âm thanh đơn điệu tựa tiếng chuông tang ấy, tất cả mọi người đều nghe thấy một giọng nam lạnh lẽo.
“Chào mừng đến với Quỷ cảnh [Nghi Vân Cổ Trấn], xin các Nhà thám hiểm vui lòng chỉ hoạt động trong phạm vi Quỷ cảnh, bảy ngày sau, những ai còn sống sót sẽ được tự do rời đi.”