Thành cổ mới khoảnh khắc trước còn tràn ngập tiếng cười nói vui vẻ, giờ phút này lại chìm trong màn sương mù sầu t.h.ả.m. Có người gào khóc, có người hoảng loạn bỏ chạy, một vài khu vực còn xảy ra tình trạng giẫm đạp lên nhau. Mãi cho đến hơn mười phút sau, đám đông mới dần bình tĩnh lại được đôi chút.
Con người ở thế giới Đô Thị Quỷ Dị đều từng trải qua các khóa giáo d.ụ.c đào tạo liên quan đến Quỷ cảnh. Cho dù chưa từng thực hành, thì ít nhất bề ngoài ai ai cũng hiểu rằng muốn sống sót, bắt buộc phải dựa vào sự bình tĩnh và đoàn kết. Chính vì vậy, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, một vài Nhà thám hiểm thẻ xanh, thậm chí là thẻ tím đã tự phát đứng ra tập hợp những người xung quanh lại để bắt đầu phân tích tình hình hiện tại.
“Mọi người đừng hoảng sợ! Tôi là điều tra viên thẻ tím Trình Huyễn Ngọc của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố. Chỉ cần mọi người giữ bình tĩnh, tuyệt đại đa số chúng ta nhất định sẽ sống sót thành công!”
Một người đàn ông mặc bộ quân phục lễ phục đính cúc đôi viền vàng nhảy lên chỗ cao. Ngũ quan của anh ta sắc nét và tuấn tú đến mức khiến người ta gặp một lần là khó lòng quên được, và lúc này, anh ta đang giơ cao tấm thẻ thân phận màu tím của mình, hô lớn với đám đông.
Thân phận cũng như lời nói của anh ta quả nhiên đã trấn an được phần đông mọi người. Đám đông dần im lặng và bắt đầu tự giác tụ tập về phía Trình Huyễn Ngọc.
Năng lực hành động của Trình Huyễn Ngọc cũng vô cùng mạnh mẽ. Anh ta lập tức chia lại nhóm dựa theo cấp bậc thẻ thân phận, sắp xếp thành các đội nhỏ từ mười đến mười lăm người, cố gắng đảm bảo mỗi đội đều có ít nhất một Nhà thám hiểm thẻ xanh dẫn dắt. Hơn nữa, anh ta còn hào phóng lấy ra vật phẩm số hiệu 042 mà mình luôn mang theo bên người, nhằm tìm kiếm vài manh mối gợi ý về Quỷ cảnh đột ngột buông xuống này từ trong cuốn sách hướng dẫn Quỷ cảnh.
Vật phẩm số hiệu 042 sau khi được cụ thể hóa là một cuốn sổ tay cũ nát. Khi được giải phóng, nó cảm nhận được khí tức của Quỷ hạch xung quanh liền không cần bất cứ thao tác nào, một chiếc lông chim ảo ảnh bỗng hiện ra giữa không trung, sàn sạt viết chữ lên cuốn sổ.
Tất cả những người đứng quanh cuốn sổ đều nín thở tập trung, chằm chằm nhìn theo chuyển động của chiếc b.út lông. Đợi nó viết xong rồi biến mất, người đứng gần nhất đã nóng lòng đọc to nội dung bên trên.
“Một chim hại bảy mạng, hai đầu c.h.ế.t nửa thành.”
Mọi người không khỏi đưa mắt nhìn nhau: “Câu này rốt cuộc có ý gì?”
Thông tin về Quỷ cảnh mà số hiệu 042 cung cấp chắc chắn là chính xác, có điều, lần nào nó cũng mập mờ khó hiểu như vậy. Trong một vài Quỷ cảnh quy mô nhỏ thì chí ít cũng còn nhìn ra được đây là một chỉ thị hành động, nhưng với hai câu này thì chẳng ai có thể đoán ra được ý nghĩa sâu xa của nó.
Trình Huyễn Ngọc dẫu sao cũng là một điều tra viên thẻ tím, anh ta trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hai câu này, nghe qua thì giống như là phần tóm tắt cốt truyện của Quỷ cảnh này vậy.”
Ai cũng biết, Quỷ hạch gây ra Quỷ cảnh có thể chia làm bốn loại: Nhân hạch, Vật hạch, Quái hạch và Vực hạch. Với quy mô bao trùm trực tiếp lên một tòa thành cổ rộng lớn thế này thì gần như chắc chắn là Vực hạch. Nó không giống như ba loại Quỷ hạch kia, chỉ cần phá hủy một người hay vật cụ thể là có thể bị tiêu diệt. Đối với Vực hạch, các Nhà thám hiểm thường phải đào bới lại câu chuyện đã từng xảy ra trong khu vực này, hóa giải được nút thắt khiến mảnh đất đó sinh ra linh trí, thì mới có thể xóa sổ Vực hạch một cách triệt để.
Dưới góc độ đó, hai câu mà số hiệu 042 cung cấp có thể coi là kim chỉ nam giúp họ phá giải Quỷ cảnh lần này.
Chỉ là dẫu sao hôm nay cũng đã quá muộn, thời điểm nguy hiểm nhất của Quỷ cảnh thường rơi vào ban đêm. Kể cả họ có muốn bám theo manh mối này để điều tra thì cũng phải đợi đến khi trời sáng.
Đám đông theo các đội đã chia sẵn tản ra tìm chỗ nghỉ ngơi, nhưng phải đến tận lúc này họ mới sực nhận ra, số lượng người dường như có gì đó không khớp.
Khu vực bao trùm Quỷ cảnh trong lòng thành cổ Phong Hoa nguyên bản, ước chừng rộng cỡ vài chục ki-lô-mét vuông. Đành rằng không phải ai cũng chịu ngoan ngoãn nghe lời chỉ huy để lập đội, nhưng kể cả khi đã trừ đi những kẻ thích làm độc hành hiệp, thì số lượng người bên phe họ tính ra cũng chỉ vỏn vẹn hơn một trăm người.
Vậy những người còn lại đi đâu hết rồi? Chẳng lẽ hơn một nghìn người đều chọn đi lẻ hết chắc?
“Tóm lại... chúng ta cứ tìm chỗ qua đêm trước đã rồi tính.” Một Nhà thám hiểm thẻ xanh tên Đinh Nguy vò đầu bứt tai nói.
Hiện tại, thành cổ Phong Hoa đã hoàn toàn biến thành một thị trấn thời cổ đại. Nhà dân, quán rượu, khách điếm đều có đủ cả. Hắn dẫn theo những người trong đội mình đến gõ cửa một khách điếm đang mở cửa buôn bán, cất tiếng gọi: “Có ai ở nhà không? Chúng tôi muốn thuê phòng.”
Một tên tiểu nhị mặc trang phục cổ hớt hải chạy ra nghênh đón, trong tay xách theo một chiếc đèn l.ồ.ng soi đường, liến thoắng: “Khách quan mau mời vào trong! Không biết có bao nhiêu người muốn trọ lại vậy? Khách điếm của tiểu nhân phòng ốc không nhiều, chỉ còn lại một gian thượng phòng và ba gian hạ phòng, phòng nghỉ chung thì vẫn còn khá nhiều chỗ trống, các vị muốn chọn gian nào ạ?”
“Vương Vận Kiệt?!” Đinh Nguy sững sờ nhìn chằm chằm khuôn mặt gã tiểu nhị, “Sao cậu lại ở đây? Lại còn biến thành tiểu nhị nữa?!”
Đinh Nguy nhận ra người trước mắt này, đây chính là người khách du lịch mà hắn đã từng gặp mặt một lần trong chuyến đi đến thành cổ Phong Hoa! Hồi đó hắn còn ngồi uống bia với cậu bạn tên Vương Vận Kiệt này ở một sạp hàng ven đường, thế mà sao chớp mắt cậu ta đã biến thành tiểu nhị trong khách điếm của Quỷ cảnh này rồi?!
Tên tiểu nhị bối rối nhìn hắn: “Khách quan trước đây từng gặp tiểu nhân rồi sao? Nhà tiểu nhân ở dốc Nhị Lý ngoài thành, làm tiểu nhị ở quán này cũng được ba năm rồi.”
Gã không hề phủ nhận cái tên đó, nhưng nghe những lời gã nói, lại hoàn toàn không còn chút ký ức nào về việc mình từng là một du khách thời hiện đại.
Có một khả năng là Đinh Nguy đã nhận nhầm người, gã tiểu nhị trước mặt trùng hợp thay lại là một kẻ xa lạ có cùng cái tên Vương Vận Kiệt ở trong Quỷ cảnh, còn một khả năng khác chính là... Vương Vận Kiệt đã bị biến thành người này.
Những du khách không gia nhập vào hàng ngũ của họ, cũng chẳng tách ra hành động độc lập kia, tất cả đều đã bị biến thành cư dân bản địa của thị trấn Quỷ cảnh, mà ngay cả chính bản thân họ cũng không hề hay biết.
Đinh Nguy cố kìm nén cơn ớn lạnh dưới đáy lòng, làm bộ bình thản nói: “Cho chúng tôi ba gian hạ phòng đi. Chúng tôi tổng cộng có mười hai người, đều trọ lại đây.”
“Dạ! Được ngay, mời các vị qua bên này!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đội của Đinh Nguy không phải là đội duy nhất phát hiện ra vấn đề này.
Trong số các Nhà thám hiểm bị cuốn vào Quỷ cảnh, có những đội cũng tìm khách điếm để trọ giống như họ, lại có những đội gõ cửa nhà dân bên cạnh ngỏ ý xin tá túc. Và rồi rất nhiều người kinh hoàng nhận ra người quen của mình đã biến thành cư dân bản địa sống nhiều năm trong cổ trấn. Giống hệt như Vương Vận Kiệt, những người này hoàn toàn không còn chút ấn tượng nào về xã hội hiện đại hay thành phố Phong Hoa.
Bên trong một khu trạch viện xa hoa, Trình Huyễn Ngọc đang cùng vài đồng đội hội họp.
“Tôi nghiêng về giả thiết những người này vốn dĩ chính là du khách ở thành cổ, chỉ là dưới sức mạnh của Quỷ cảnh, trí nhớ của họ đã bị thay thế, trở thành 'cư dân bản địa' nơi đây. Bằng không thì rất khó để lý giải chuyện hàng nghìn người ở đây bỗng chốc bốc hơi đi đâu mất.” Trình Huyễn Ngọc vừa mân mê đồng xu trong tay vừa lên tiếng.
“Đúng vậy, ban nãy chúng ta đã nhận ra tận ba người có tướng mạo và tên tuổi y hệt du khách trong thành cổ. Nếu chỉ là cư dân bản địa thì không thể nào có sự trùng hợp đến mức này được.” Nữ nhà thám hiểm thẻ xanh tên Đổng Ấu Tình cũng đồng tình.
Một gã thanh niên mặc áo sơ mi kẻ sọc không giấu nổi sự ghen tị cất lời: “Thế chẳng phải bọn họ không cần phải chật vật đi khám phá tình tiết cốt truyện Quỷ cảnh như chúng ta sao? Chỉ cần ngoan ngoãn đóng giả làm NPC là có thể sống sót, vận đỏ như vậy sao?”
“Cậu nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi đấy.” Đổng Ấu Tình không khách khí ngắt lời gã, “Lúc nãy chúng tôi đã thử dò hỏi rồi, dù là trang phục có phần kỳ dị của chúng ta so với cổ trấn, hay việc chúng ta dùng tiền tệ hiện đại để thanh toán, đám 'cư dân bản địa' này đều đón nhận một cách cực kỳ tự nhiên. Điều này chứng tỏ, trong Quỷ cảnh này không hề có sự phân biệt giữa hiện đại và cổ đại. Quỷ cảnh sẽ không dựa vào yếu tố đó để phân loại Nhà thám hiểm đâu. Một khi thời hạn đến, đám 'cư dân bản địa' này cũng sẽ bị tàn sát dã man y hệt như chúng ta mà thôi!”
Gã sơ mi kẻ sọc ngẫm lại cũng thấy có lý. Hơn nữa, so với những nhà thám hiểm vẫn còn giữ được sự tỉnh táo như họ, số phận của những du khách bị xóa sạch ký nhớ kia thậm chí còn thê t.h.ả.m hơn. Bọn họ hoàn toàn mất đi sự chủ động, chỉ có thể phó mặc số phận cuốn theo dòng chảy của cốt truyện, rồi ngoan ngoãn trở thành vong hồn dưới đao trong Quỷ cảnh này.
Còn những du khách lựa chọn hành động đơn độc kia... Nguồn thu thập thông tin của bọn họ lại càng ít ỏi hơn, nói không chừng ngay cả những chi tiết này bọn họ cũng chẳng hề hay biết.
Gã vừa ghen tị vừa tham lam liếc nhìn đồng xu đang được Trình Huyễn Ngọc mân mê trong tay, lập tức cảm thấy bản thân càng phải ôm c.h.ặ.t lấy cái đùi vàng Trình Huyễn Ngọc này hơn nữa.
Vưu Miểu - kẻ hành động tự do đang bị gã thanh niên áo sơ mi kẻ sọc “thương hại” kia - lại chẳng hề cảm thấy bản thân cần được đồng tình chút nào.
Là một người từng đọc qua nguyên tác, Vưu Miểu đương nhiên biết rõ trong tòa thành này có một vị đại lão thẻ tím tên là Trình Huyễn Ngọc. Hơn nữa không chỉ có một mình anh ta, cô còn biết nam chính Giang Thuật, cùng với một vài nhân vật quan trọng khác của thế giới Đô Thị Quỷ Dị cũng đều có mặt ở đây. Nói đi cũng phải nói lại, Quỷ cảnh này cũng được coi là một cao trào nhỏ trong cốt truyện của “Đô Thị Quỷ Dị”.
Thế nhưng cô lại hoàn toàn không có ý định đi nương tựa vào bất kỳ người nào.
Bởi vì sau khi trải qua hai phó bản trước đó, cô đã lờ mờ nhận ra, kịch bản mà mình trải qua luôn luôn bị cải biên nát bét. Hơn nữa sự cải biên này không phải là không có dấu vết để lần theo, nó giống như một mô hình toán học cố định vậy, khi biến số nhập vào càng nhiều, thì biến động sinh ra sẽ càng lớn.
Ví dụ như Quỷ cảnh đầu tiên có thêm một Du Tam Thủy, Quỷ cảnh thứ hai lại lòi ra một Thích Vân Nguy, cốt truyện liền tự động xoay quanh cái nhân vật thừa ra này mà phát sinh những thay đổi.
Và Quỷ cảnh hiện tại này... thời gian giáng lâm bị đẩy lên sớm hơn, số lượng người tham gia lên tới hàng ngàn người, lại còn có thêm cả đống nhân vật quan trọng, có trời mới biết sẽ xảy ra những màn cải biên long trời lở đất nhường nào.
Đấy thôi, đến cả manh mối do số hiệu 042 cung cấp cũng đã thay đổi rồi. Thế nên, ngay khi vừa nhìn thấy một câu gợi ý ban đầu biến thành hai câu, cô liền quả quyết ôm cái đầu bị rụng lên rồi thừa dịp hỗn loạn mà chuồn mất dạng.
Không thể đi theo các nhân vật trong nguyên tác được, nhân vật càng quan trọng thì những biến hóa xảy ra xung quanh họ lại càng lớn.
Vưu Miểu quyết định rồi, ở phó bản này cô nhất định phải hóa thân thành một người qua đường Giáp chuẩn mực nhất, cứ thấy chỗ nào rủi ro thấp nhất thì đ.â.m đầu vào, ngoan ngoãn nằm vùng cho đến khi bảy ngày kết thúc là thắng lợi!
Lớp vỏ bọc hiện tại của cô vốn dĩ đã chẳng mang cái tướng mạo thân thiện hòa đồng gì cho cam, trên người lại càng chẳng có lấy nửa xu dính túi, vậy nên cô cũng từ bỏ luôn cái ý định tìm nhà của cư dân bản địa để xin tá túc. Cô cắm đầu cắm cổ chạy thẳng về phía một ngôi miếu hoang từng được nhắc đến trong ký ức về cốt truyện. Nơi đó vào đêm đầu tiên không có người ở, chắc hẳn có thể miễn cưỡng tá túc qua một đêm.
Thế nhưng chẳng ai ngờ, ngay khoảnh khắc cô nhìn thấy ngôi miếu hoang, một giọng nói bất thình lình vang lên quát giật cô lại.
“Kẻ nào?!”
Vưu Miểu phanh gấp bước chân, cái đầu suýt chút nữa thì lại lăn lông lốc xuống đất.
Cô cố làm ra vẻ bình thản xoay người lại, toan lừa gạt người này vài câu cho qua chuyện rồi rời đi. Thế nhưng khi nhìn rõ tướng mạo của đối phương, tim cô lại suýt chút nữa ngừng đập.
Đó là một gã trọc đầu lực lưỡng, thân hình vạm vỡ, dung mạo hung hãn, trên cổ còn đeo một sợi dây chuyền vàng to đùng. Tướng mạo thế này thì chẳng có gì lạ lẫm, rất nhiều đại ca giang hồ đều mang dáng dấp như vậy. Thế nhưng trên trán gã đàn ông này lại hằn một vết sẹo hình chữ “Z”, khiến gã trông càng thêm phần hung tàn bạo ngược.
Gã trọc lực lưỡng bước tới, đợi đến khi nhìn rõ vóc dáng và tướng mạo của Vưu Miểu, trong mắt gã thoáng hiện lên vài tia e dè. Gã xách trên tay một thanh đao vẫn còn rỏ m.á.u, hồ nghi hỏi: “Mày là ai? Sao lại ở đây?”
Vưu Miểu dùng tốc độ ánh sáng bịa ra một cái tên giả cho mình, rũ mắt ngoan ngoãn đáp: “Tôi tên là... Hình Thiên, vốn dĩ cũng là du khách đến thành cổ, phát hiện nơi này biến thành Quỷ cảnh liền sợ hãi chạy tán loạn, lúc nãy mới chạy đến đây.”
“Mày cứ cúi gằm mặt xuống làm cái quái gì? Sao không dám nhìn tao?” Gã trọc lực lưỡng quả nhiên chẳng hiểu cái tên Hình Thiên mang ý nghĩa gì, thế nhưng lại nảy sinh nghi ngờ đối với thái độ của cô.
Trong lòng Vưu Miểu không ngừng kêu khổ thấu trời.
Tôi đương nhiên là không dám nhìn anh rồi —— Anh chính là cái tên siêu cấp ác ôn, mầm mống ung nhọt của phó bản, kẻ chỉ dựa vào sức mình đã hại c.h.ế.t mấy chục mạng người trong kịch bản gốc cơ mà!