Đóa Hồng Nhỏ Của Anh

Chương 4



 

Từ năm ngoái khi chính thức tiếp quản vị trí tộc trưởng, cuộc hôn nhân của anh đã trở thành trọng điểm chú ý của nhiều người. Đó là lý do không ít kẻ chi bộn tiền để biết hành tung của anh, hy vọng có một cuộc gặp gỡ lãng mạn.

 

Chỉ là Albert không thích vị công chúa nào cả, nếu không anh đã kết hôn lâu rồi, đâu đến mức kéo dài đến tận năm 27 tuổi mà vẫn chưa có bạn gái.

 

"Những điều đó chẳng liên quan gì đến họ cả."

 

Elvira không phản ứng kịp, thực tế là cô nàng thường xuyên không theo kịp tư duy của Albert.

 

Albert buông phím đàn đứng dậy. Anh tiện tay cầm lấy chiếc khăn lụa trắng bên cạnh, cẩn thận lau sạch mười ngón tay như những tác phẩm điêu khắc bằng ngọc. Đây là thói quen của mẹ anh, và anh tôn trọng bà nên đã học theo.

 

"Anh sẽ không cưới bất kỳ vị công chúa nào cả."

 

Elvira mở to mắt, thốt lên khe khẽ: "Chẳng lẽ anh muốn lấy một thường dân? Albert, em không hề xem thường thường dân, nhưng chuyện này quá khó khăn. Sẽ không ai đồng ý cách làm của anh, cũng chẳng ai công nhận người vợ mà anh cưới đâu."

 

"Ai mà biết được? Nhưng hôn nhân của anh không nên do họ quyết định. Gia tộc Rother đã đủ rực rỡ rồi, không cần dệt hoa trên gấm nữa. Còn về hoàng thất... anh nghĩ họ không có quyền can thiệp."

 

Albert mỉm cười dịu dàng, đôi mắt bạc thâm trầm đầy thâm tình và chuyên chú. Elvira tin rằng anh có thể làm ra những chuyện cực kỳ tuyệt tình, dù Albert lúc nào cũng dịu dàng và chưa bao giờ nổi nóng. Nhưng là em gái anh, Elvira hiểu rõ uy nghiêm của Albert.

 

"Em sẽ giúp anh chứ, Elvira?"

 

"Em... dạo này em rất thiếu tiền."

 

Elvira chơi nghệ thuật, gần đây đang đam mê dùng laser điêu khắc trên tờ đô la Mỹ, cực kỳ tốn kém. Nguồn thu nhập hơn một năm nay đều dựa vào việc bán hành tung của Albert, nếu chọn giúp anh thì nguồn tiền sẽ đứt. Cô rất do dự.

 

"Anh sẽ chi trả mọi khoản tiêu xài của em trong một năm, không giới hạn."

 

Đôi mắt Elvira sáng rực, lập tức đồng ý nhất định sẽ giúp Albert.

 

Albert mỉm cười hài lòng: "Đến lúc ăn sáng rồi." Anh đứng ở hiên nhà, đột nhiên quay đầu nói: "Có lẽ em cũng không cần cắt đứt khoản tiền ngoài kia đâu, dù sao hành tung của anh cũng hư ảo khó lường mà."

 

Albert đóng cửa lại, nghe thấy tiếng Elvira phấn khích lăn lộn trên sofa và hò reo. Khóe môi anh cong lên cao hơn, trông càng thêm dịu dàng. Trong điều kiện cho phép, anh chưa bao giờ tiếc nuối việc cưng chiều người nhà.

 

Tuy nhiên, hành tung đã bại lộ, nên thay đổi thôi.

 

.

 

Lúc bảy giờ, Tống Triều bước vào phòng ăn, chỉ thấy v.ú Vân đang bưng bữa sáng ra. Cậu chào bà một tiếng rồi bị kéo ngồi xuống, tay bị nhét cho một ly sữa nóng. Vú Vân cười hỉ hả bảo: "Bảo bối, lại đi chạy bộ về đấy à? Lát nữa hãy tắm, uống ly sữa trước đã."

 

Tống Triều ngoan ngoãn gật đầu, bưng sữa nóng uống một ngụm lớn. Cậu ngẩng đầu hỏi: "Bà nội vẫn chưa dậy ạ?"

 

Trong phòng ăn chỉ có cậu và v.ú Vân, nhìn phần ăn trên bàn cũng chỉ có bốn người. Ước chừng những người khác vẫn chưa về. Tình cảm nhà họ Tống rất tốt, sau khi phất lên đã mua căn biệt thự lớn ở Bay No.1, cả gia đình sống chung không hề chia tách.

 

Tuy nhiên thế hệ con gái nhà họ Tống sau khi trưởng thành thì đều mua nhà bên ngoài, phần lớn thời gian sống ở riêng, nhưng cũng thường xuyên về ăn chực, dù dọn ra ngoài cũng không ảnh hưởng đến tình cảm gia đình.

 

Vú Vân đang bận rộn trong bếp, nghe vậy thì nói vọng ra: "Dậy rồi. Dậy sớm lắm, sáng sớm bà Lâm đã gọi điện hẹn đi uống trà sáng rồi." Tống Triều nghe vậy bật cười, hôm qua còn dỗi bà Lâm, sáng sớm nay đã hăm hở chạy đi uống trà.

 

"Người già hóa trẻ con", câu này quả không sai chút nào.

 

"Vú Vân ơi, mọi người không về sao ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cái "mọi người" này dĩ nhiên là chỉ các chú các thím, bình thường họ đều sống ở nhà, trừ những lúc đặc biệt. Còn về phần ba mẹ của Tống Triều, thời gian qua đã dắt nhau đi du lịch đến giờ vẫn chưa thấy về.

 

"Chưa đâu. Mấy tiểu thư đều không về, chú Tư với thím Tư hôm qua ra ngoài, bảo là muốn đi hưởng thế giới hai người. Chú Hai, thím Hai với chú Ba, thím Ba thì vẫn còn đang ngủ, lát nữa mới dậy. Họ đều thích ngủ nướng, chẳng bù cho Bảo nhi nhà mình ngoan ngoãn, dậy sớm tập thể d.ụ.c mới tốt cho sức khỏe."

 

Vú Vân cười rất từ ái hiền hòa, sự che chở và khen ngợi dành cho Tống Triều đều là tình cảm chân thành. Bà ấy thật lòng yêu quý Tống Triều, bằng không với sự coi trọng lễ nghĩa của mình, bà ấy đã không vượt quá thân phận mà gọi Tống Triều là Bảo nhi.

 

Vú Vân nhỏ hơn bà nội Tống mười mấy tuổi, đã theo nhà họ Tống từ rất sớm để chăm sóc cả gia đình. Bà là một góa phụ, năm xưa từng có một đứa con trai, tiếc là thời đó quá loạn lạc nên đã lạc mất con.

 

Chính nhà họ Tống đã cứu v.ú Vân khi đó đang tuyệt vọng, cho bà một nơi để nương thân. Mấy chục năm trôi qua, người nhà họ Tống từ lâu đã coi v.ú Vân như người trong nhà. Bác Cả nhà họ Tống cũng từng nói thẳng rằng v.ú Vân có thể gọi trực tiếp tên của ông chứ không cần phải "ông chủ bà chủ".

 

Nhưng v.ú Vân vốn dĩ an phận, thường nói người ta đối tốt với mình là cái tình, còn giữ đúng quy củ là bổn phận của mình. Bà cố chấp như vậy nên nhà họ Tống cũng chẳng còn cách nào, chỉ là vẫn luôn rất kính trọng bà.

 

Tên của bốn vị đại lão nhà họ Tống khá đơn giản, thuộc chữ lót hàng chữ "Gia" (家), ghép với bốn chữ "Quang Tông Diệu Tổ" (光宗耀祖). Tức là: Tống Gia Quang, Tống Gia Tông, Tống Gia Diệu, Tống Gia Tổ.

 

Nhà họ Tống có tám cô con gái, bốn cô đầu thuộc hàng chữ lót "Thiện" (善), ghép với "Cầm Kỳ Thi Thư", bốn cô sau thuộc hàng chữ lót "Phẩm" (品), ghép với "Thi Tửu Hoa Trà". Lần lượt là: Thiện Cầm, Thiện Kỳ, Thiện Thư, Thiện Họa, Phẩm Thi, Phẩm Tửu, Phẩm Hoa, Phẩm Trà.

 

Riêng Tống Triều, vì là mụn con trai duy nhất nên không theo hàng chữ lót nào cả. Tống Triều uống xong sữa, mang ly vào bếp rửa sạch xếp gọn gàng rồi chào v.ú Vân: "Cháu đi tắm đây ạ, tắm xong cháu sẽ đi học luôn."

 

Vú Vân hỏi: "Có cần bảo ông chủ đưa cháu đi không?"

 

"Dạ thôi, cháu đi xe đạp qua đó được rồi." Nói xong, Tống Triều quay về phòng.

 

Thành phố S là một trong những thành phố phát triển nhất Trung Quốc, khu Hải Loan là một trong những khu vực phát triển nhất thành phố S, nơi tập trung cả khu thương mại, khu văn hóa giáo d.ụ.c, đồng thời cũng là khu định cư nổi tiếng của giới nhà giàu.

 

Khu Hải Loan có một vùng văn hóa giáo d.ụ.c, chia thành khu trung học và khu đại học. Tuy hai khu này nằm cạnh nhau nhưng thực tế vẫn có một khoảng cách nhất định, có điều nhờ hệ thống tàu điện ngầm và xe buýt kết nối bên ngoài nên giao thông rất thuận tiện.

 

Khu trung học là nơi tập trung của các trường trung học, thực tế cũng chỉ có ba ngôi trường cấp ba trọng điểm. Bên phía khu đại học chỉ có hai trường. Tuy số lượng ít nhưng chất lượng cực cao.

 

Hai trường đại học là trường trọng điểm có danh tiếng trên toàn quốc. Còn ba trường cấp ba bên này đều là những trường đỉnh nhất thành phố S, lần lượt là: Trung học Vân Đỉnh, Trường Minh Châu và Trường Ngoại ngữ Hải Loan.

 

Ba ngôi trường này mỗi nơi một vẻ, như Trung học Vân Đỉnh và Trường Minh Châu lấy mục tiêu phấn đấu là số lượng học sinh đỗ vào các trường đại học trọng điểm. Vân Đỉnh thiên về khối Tự nhiên.

 

Minh Châu thiên về khối Xã hội, hằng năm thủ khoa khối Tự nhiên và Xã hội của tỉnh cơ bản đều bước ra từ hai trường này. Còn Trường Ngoại ngữ Hải Loan thì hướng tầm mắt đến các danh hiệu trường quốc tế.

 

Vì các trường danh tiếng nước ngoài rất khó vào, đặc biệt coi trọng tài năng cá nhân, nên số người đỗ không nhiều. Tuy nhiên trường này lấy mục tiêu là đưa học sinh ra nước ngoài, bất kể trường tốt hay xấu, chỉ cần có người muốn tấm bằng ngoại quốc thì sẽ chọn trường này.

 

Trường của Tống Triều là Trung học Vân Đỉnh, hiện tại cậu đang học lớp 12A1. Lớp 1 là lớp chọn, trong một tập thể toàn nhân tài như thế, thành tích của cậu chỉ được tính là mức khá giỏi. Đỗ Bắc Đại hay Thanh Hoa thì hơi chới với, nhưng các trường thuộc đề án 985 hay 211 khác thì chỉ cần cố gắng là đỗ được.

 

Chỉ là tâm trí Tống Triều không đặt ở đó. Tống Triều dựng xe vào khu vực để xe đạp rồi bước vào lớp 1. Trong lớp rất yên tĩnh, ngoài tiếng ngòi b.út sột soạt và tiếng đọc nhẩm từ vựng tiếng Anh thì không còn gì khác.

 

Cậu tiện tay treo cặp sách sang bên cạnh, rút cuốn sách tiếng Anh từ trong hộc bàn, lại móc từ trong túi ra một chiếc tai nghe. Cậu cắm tai nghe vào điện thoại, mở phần luyện nghe tiếng Anh, rồi đeo tai nghe lên, im lặng luyện tập.

 

Người nhà họ Tống cưng chiều nhưng không nuông chiều Tống Triều quá mức, những thứ cần học vẫn bắt học. Đặc biệt là tiếng Anh, vì ngành tài chính liên quan đến rất nhiều thuật ngữ chuyên môn, toàn là những từ ngữ khó hiểu và hóc b.úa.

 

Đột nhiên, một bàn tay vỗ lên vai Tống Triều, một gương mặt cười rạng rỡ hiện ra trước mắt cậu: "Chà, Tống Bảo nhi, lại đang luyện nghe tiếng Anh đấy à?"

 

Tống Triều ngẩng đầu, cái tên đang bá vai cậu cười tươi như hoa này là bạn thân kiêm bạn cùng bàn suốt ba năm cấp ba của cậu, Chu Tiêu. Cậu rủ mắt xuống, vô tình lướt thấy vết hôn ẩn hiện trên cổ Chu Tiêu, xuyên qua Chu Tiêu nhìn thấy hoa khôi của lớp là Anna vừa bước vào từ cửa sau với gương mặt ửng hồng, ánh mắt đưa về phía này vẫn còn mang theo dư vị nồng nàn.

 

Cậu lắc đầu, gạt bàn tay đang đặt trên vai mình ra, nhíu mày nghiêm túc hỏi: "Đã rửa tay chưa đấy?"