Chúng tôi ở lại Tân Cương một thời gian.
Những ngày tháng đi làm công sở dường như đã là chuyện của kiếp trước.
Cho đến khi ở bên một bờ hồ xinh đẹp, tôi tình cờ gặp lại đồng nghiệp cũ.
Họ đang đi du lịch theo đoàn của công ty.
Câu đầu tiên khi họ thấy tôi là: "Chị Hứa? Sao chị lại ở đây?"
Câu thứ hai là: "Sếp Tống tìm chị đến phát điên rồi đấy."
Tôi thấy chính mình mới sắp phát điên đây này.
Chẳng ai muốn gặp lại đồng nghiệp cũ trong chuyến du lịch cả.
Xui xẻo, đúng là xui xẻo thật sự.
Tôi cười gượng gạo xã giao: "Tìm tôi làm gì, tôi nghỉ việc rồi mà."
Người đó tự nhiên như thân thiết lắm, định tiến lại ôm lấy cánh tay tôi.
Bị tôi né tránh một cách khéo léo, cô ta cũng chẳng thấy ngại.
Như thể đang trút bầu tâm sự, cô ta nói liên mồm không dứt.
"Chị Hứa này, sếp Tống vẫn giữ nguyên vị trí cho chị, đồ đạc không hề đụng vào, lương còn tăng lên đáng kể nữa. Chị đi lâu như vậy nhưng anh ấy vẫn tính là nghỉ phép có lương cho chị đấy."
"Anh ấy thực sự rất quan tâm đến chị."
Xem kìa, lại vẫn là cái bài đó.
Mỗi một lần trước đây khi tôi hạ quyết tâm rời đi, anh ta lại sắm vai một người si tình.
Rõ ràng bên cạnh chưa bao giờ thiếu phụ nữ, vậy mà cứ làm như không thể sống thiếu tôi không bằng.
Tôi mất sạch kiên nhẫn: "Giờ này đáng lẽ anh ta nên kết hôn để cho Mạnh Dao một cảm giác an toàn tuyệt đối, chứ không phải cứ đi chấp nhất chuyện một người phụ nữ khác rời đi."
Vẻ mặt cô ta bỗng trở nên phức tạp: "Kết hôn gì nữa, anh ấy đuổi Mạnh Dao đi rồi."
Dường như kìm nén đã lâu, cô ta còn muốn kể thêm cho tôi nghe những chuyện xảy ra sau khi tôi đi.
Nhưng tôi không còn kiên nhẫn để nghe, cũng chẳng còn hứng thú để tìm hiểu.
Tôi chỉ mỉm cười lịch sự: "Mấy thứ đồ để lại đó cứ vứt hết đi, tôi không quay về đâu."
"Ngoài ra, trong thời gian riêng tư này, xin hãy coi như không quen biết tôi."
Tôi mất hết cả hứng thú, dẫn mẹ định lên xe rời đi.
Động cơ xe còn chưa kịp khởi động, phía trước có một nhóm người nhốn nháo đi ngang qua.
Dẫn đầu là anh chủ tiệm đàn, lúc này anh ta đang lớn tiếng hỏi đầy vẻ cấp thiết:
"Có máy khử rung tim (AED) không? Ai có máy AED không?"
Tôi lập tức xuống xe, lấy máy AED và hộp sơ cứu trong xe đưa cho anh ta.
Vì đi cùng mẹ nên thứ gì tôi cũng chuẩn bị rất đầy đủ.
Anh ta dúi vào tay tôi một tấm danh thiếp: "Tôi tên là Lương Sở Nam, tôi sẽ đền bù lại theo giá thị trường."
Tôi cầm tấm danh thiếp, cứ thấy cái tên này quen quen, nghĩ mãi một lúc lâu mới nhớ ra.
Hình như đây là chủ tịch của một tập đoàn nào đó ở thủ đô, chuyên về nghiên cứu điện t.ử. Từng có một khoảng thời gian dài giới kinh doanh rất kiêng dè anh ta, nhưng chẳng bao lâu sau anh ta lại tự nguyện từ chức.
Tôi đứng đợi tại chỗ khá lâu, rồi Lương Sở Nam quay lại.
Anh ta đã cởi bỏ bộ đồ nghệ sĩ kỳ quặc kia.
Thay vào đó là một bộ đồ bảo hộ lao động gọn gàng, khí chất quả thực rất nổi bật.
Vẻ mệt mỏi trên mặt anh ta vẫn chưa tan biến, nhưng giọng nói vẫn rất ôn hòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chúng tôi nhận được tin có một cô bé bị mất tích hai ngày rồi, cả đội đã tìm kiếm không quản ngày đêm suốt hai ngày qua. Vừa mới tìm thấy xong thì trong đội cứu hộ lại có người ngất xỉu. Nhìn tình hình có vẻ không ổn, cũng may mà gặp được cô."
"À đúng rồi, tiệc mừng công tối nay tôi muốn mời hai mẹ con cùng tham gia."
Ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy vẻ chân thành.
"Tôi có thể có được vinh hạnh này không?"
Giai điệu mang âm hưởng vùng miền vang lên, tôi hỏi Lương Sở Nam:
"Trước đây không phải anh mở công ty ở thủ đô sao? Sao giờ lại ở trong đội cứu hộ?"
Anh ta dùng giọng điệu đùa giỡn: "Làm sếp chỉ là nghề tay trái thôi, đây mới là công việc chính."
Tôi nhún vai, ý rằng mỗi người đều có bí mật của riêng mình.
Không khí trở lại sự im lặng.
Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi rút điện thoại ra mở một trang tìm kiếm.
Đó là một mẩu tin tức tôi từng thấy từ rất lâu rồi, chỉ lướt qua nên không để tâm lắm.
Đại loại là một người đàn ông trung niên, trong lúc đi bộ leo núi ở con đường cổ Ô Tôn đã không may rơi xuống dòng sông nước chảy xiết.
May mắn thay, anh ta được một người đi phượt ngang qua nhìn thấy.
Người đàn ông đó vùng vẫy kịch liệt, khi người phượt thủ đưa được anh ta lên bờ thì bản thân đã kiệt sức, không còn lực để lên theo, cuối cùng một sinh mạng trẻ tuổi đã mãi mãi nằm lại nơi dòng sông lạnh giá.
Lương Sở Nam bảo với tôi:
"Đó là anh trai tôi, Lương Xuân Học, lúc đó anh ấy mới 24 tuổi. Bây giờ tôi đã lớn hơn anh ấy vài tuổi rồi, anh ấy phải gọi tôi là anh mới đúng."
Anh ta có chút thẫn thờ.
"Tôi luôn nghĩ rằng, nếu lúc đó cũng có ai đó cứu lấy anh ấy một tay, thì kết cục của anh ấy đã khác rồi."
"Thế nên tôi mới đến đây, gia nhập đội cứu hộ."
Bầu không khí trở nên hơi nặng nề, tôi muốn làm dịu lại một chút.
"Anh có muốn nghe câu chuyện của tôi không? Anh đã trải qua nhiều chuyện như vậy, chắc chắn có thể cho tôi vài lời khuyên."
Anh ta tỏ vẻ hứng thú, chống cằm ra hiệu cho tôi kể chi tiết.
Sau khi nghe xong tất cả, biểu cảm của anh ta trở nên rất khó tả.
Nhật Nguyệt
"Tôi nói chuyện hơi khó nghe, hay là cô đừng nghe lời khuyên của tôi nữa thì hơn."
Anh ta chân thành góp ý.
"Không sao đâu, tâm lý tôi vững lắm."
"Thằng đểu gặp đứa lụy." Anh ta nói ngắn gọn súc tích.
Tôi lập tức tự ái: "Cái anh này nói chuyện khó nghe thật đấy!"
Lương Sở Nam đưa tay làm động tác ấn xuống, ra hiệu cho tôi bình tĩnh lại.
"Cô từ nhỏ đã là một người thành thật nhưng thiếu thốn tình cảm, rõ ràng là muốn theo đuổi một gia đình ổn định, nhưng lại lỡ yêu một kẻ phong lưu. Yêu thì cũng đành đi, đằng này cô còn ảo tưởng có một ngày người ta sẽ tu tâm dưỡng tính để yêu cô chân thành, rồi cùng cô xây dựng một tổ ấm."
"Con người cô mâu thuẫn lắm."
Tôi thở dài một tiếng: "Tôi cũng đâu có muốn thế, xung quanh tôi toàn là những người bạn xã giao, chỉ có duy nhất anh ta là luôn ở bên cạnh tôi, tôi đã quen như vậy từ lâu rồi."
Tâm trạng anh ta có vẻ đã tốt lên, anh ta cầm lấy miếng đùi cừu trên bàn c.ắ.n một miếng, miệng nhai nhồm nhoàm nói: "Đó là vì cô không có điểm tựa cho mình. Cô không có cái đích thực sự để theo đuổi. Thế giới tinh thần của cô không đủ phong phú, nên mới luôn lo sợ được mất như vậy."
Tôi bỗng thấy nể phục: "Đại sư, vậy tôi phải làm sao bây giờ?"
Anh ta đặt khúc xương đã ăn xong xuống, vỗ vỗ vai tôi: "Cô phải tìm thấy thứ mà mình thực sự yêu thích, và sẵn sàng đ.á.n.h đổi mọi thứ vì nó. Đó không phải là một người đàn ông, mà là một thứ gì đó đủ vững chắc để nâng đỡ cô bước tiếp trên quãng đời còn lại."
Thấy tôi cúi đầu suy nghĩ, anh ta khẽ kéo nhẹ tóc tôi, khiến tôi buộc phải ngẩng đầu lên.
"Và đó là chuyện mà sau này cô phải suy nghĩ, còn bây giờ, chúng ta nên ra nhảy múa quanh đống lửa thôi."