Sau khi mẹ tôi có thể dùng đàn Rawap gảy hoàn chỉnh một bản nhạc.
Chúng tôi quyết định rời khỏi Tân Cương.
Biết tin, Lương Sở Nam cố tình đóng cửa tiệm một ngày để tiễn chúng tôi.
Lúc chia tay, anh ta nhìn tôi cực kỳ nghiêm túc mà nói:
"Nếu nói sự xuất hiện của một người trong cuộc đời người khác sẽ để lại một dấu vết nào đó, vậy thì tôi hy vọng dấu vết tôi để lại trong đời cô chính là sự tự tại."
"Hy vọng cô sớm ngày hòa giải được với chính bản thân mình."
...
Chúng tôi không dừng lại.
Chúng tôi thực hiện một chuyến du lịch dài ngày xuyên suốt các địa danh nổi tiếng.
Chúng tôi băng qua những ngọn núi tuyết để đến cung điện Potala. Đúng lúc vào xuân, chúng tôi đi hồ muối Chaka, tôi đã chụp cho mẹ rất nhiều tấm hình tuyệt đẹp.
Chúng tôi lại ở lại Đại Lý một thời gian, tận hưởng sự thong thả, dễ chịu, ngày tháng như trôi chậm lại.
Cuối cùng, chúng tôi quay trở về Vân Thành.
Vì quay video nên mẹ tôi đã trải nghiệm rất nhiều "lần đầu tiên".
Lần đầu trượt tuyết, lần đầu đi xem đêm nhạc, lần đầu cưỡi ngựa, lần đầu đ.á.n.h golf...
Bà sắp xếp thời gian cho mình rất bận rộn.
Tập gym, đọc sách, quay video, quỹ thời gian của bà lúc nào cũng kín mít.
Bà bảo một trăm tâm nguyện là không đủ, bà còn muốn thực hiện tâm nguyện thứ hai trăm, thứ ba trăm...
Bà vẫn yêu tôi, chỉ có điều giờ đây bà đã có thêm nhiều việc khác muốn làm hơn.
Khi lượng người theo dõi đạt mốc mười vạn, bà muốn mở một buổi livestream.
Thế là bà đuổi tôi ra ngoài, bảo tôi đi mua cho bà một chai rượu vang đỏ.
Bà bảo sau khi livestream kết thúc, hai mẹ con sẽ ăn mừng một trận thật lớn.
Tôi biết, bà muốn được trò chuyện thật lòng với những người hâm mộ của mình.
Siêu thị đang có chương trình khuyến mãi, người đông như nêm cối.
Tôi chen chân đến trước kệ hàng, phát hiện ra loại rượu bà thích lại nằm ở tầng cao nhất.
Đang định nhón chân lấy thì điện thoại trong túi không ngừng rung lên.
Tôi tìm một góc trống mở ra xem, hóa ra là lớp trưởng vung tiền tổ chức họp lớp.
Nhóm chat của lớp vốn im lìm bấy lâu nay bỗng chốc hoạt động sôi nổi trở lại.
Tôi vốn không phải là người thích náo nhiệt, cũng chẳng có gì để trò chuyện với bạn học cũ.
Dù sao thì ở trong nhóm, không đồng ý cũng không từ chối, chỉ cần im lặng là mọi người sẽ hiểu ý mình ngay thôi.
Cho đến khi có người riêng lẻ gắn thẻ hỏi tôi.
"Đúng rồi, họp lớp lần này Hứa Kim Châu có đến không?"
Nhóm chat của lớp bỗng chốc rơi vào một sự im lặng bao trùm.
Tai tôi lại bắt đầu đau nhức.
Cái phong cách quen thuộc và đầy áp đặt này khiến tôi thấy vô cùng khó chịu.
Tôi chẳng cần suy nghĩ mà gõ phím ngay lập tức:
"Không đi, bận lắm, không có thời gian."
Trong nhóm không còn ai dám tiếp lời nữa.
Ngay sau đó, thầy chủ nhiệm đã nhắn tin riêng cho tôi:
"Thầy nói thật với em, là Tống Hoài Kinh đang tìm em. Cậu ấy bảo với thầy rằng chỉ cần em đến buổi họp lớp, cậu ấy sẽ xây cho trường một thư viện. Em từng học ở đây, chắc em hiểu rõ, bọn trẻ ở đây chẳng có mấy cuốn sách ngoại khóa để đọc đâu."
Nhưng tôi không hiểu, Tống Hoài Kinh tìm tôi làm gì?
Làm sao anh ta có thể thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra mà tìm tôi như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi cười nhạt, rồi trả lời một cách cực kỳ dứt khoát: "Dù anh ta có hứa hẹn điều gì thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Bọn trẻ có sách đọc hay không cũng không phải việc của tôi, thầy không cần dùng đạo đức để ép buộc tôi đâu."
"Tôi với Tống Hoài Kinh, tốt nhất là đến c.h.ế.t cũng đừng nhìn mặt nhau."
Đặt điện thoại xuống, tôi thở phào một cái.
Chai rượu ở trên tầng cao nhất, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nhón chân lấy nữa.
Đang định quay người rời đi thì phía sau vang lên một tiếng gọi.
"Hứa Kim Châu?"
Tôi quay lại nhìn, là một người đàn ông có ngoại hình nổi bật và trông khá quen mặt.
Anh ta lại rất tự nhiên, chẳng tốn chút sức lực nào lấy chai rượu đó xuống cho tôi, rồi cười bảo: "Hồi cấp ba chúng ta còn từng ngồi cùng bàn với nhau mà, cậu lại quên tôi rồi sao."
Tôi nghĩ mãi một lúc, cuối cùng cũng nhận ra.
"Chu Từ?"
Thời cấp ba tôi đúng là có ngồi cùng bàn với anh ta một dạo, nhưng ấn tượng của tôi về anh ta thực sự không tốt lắm.
Anh ta thích nô đùa với các bạn nữ, chỗ ngồi của tôi mỗi khi ra chơi lại bị đủ các cô gái khác nhau chiếm mất.
Anh ta đặt cho tôi những cái biệt danh khó nghe, lúc nào cũng cười cợt tôi một cách khó hiểu.
Điều quan trọng nhất là, năm đó khi tôi vì muốn nhận trợ cấp khó khăn mà phải nghiến răng đứng phát biểu trước cả lớp, anh ta cũng là người đầu tiên lên tiếng:
"Cô ấy không cần sự thương hại của người khác đâu!"
Nghĩ đến đó, tôi thấy bực bội đến cực điểm, né tránh tay anh ta định đi vòng qua.
"Hồi đó ghét tôi như thế, giờ còn bắt chuyện làm gì?"
Anh ta hơi ngẩn người, rồi thoáng nở một nụ cười khổ.
"Làm sao tôi lại ghét cậu được."
"Hồi đó tôi còn trẻ con, thích người ta mà toàn dùng sai cách."
Tôi đứng sững lại, anh ta nói thêm:
"Thực ra mọi chuyện không giống như cậu nghĩ đâu, lát nữa ra ngoài cửa chúng ta nói chuyện hẳn hoi nhé."
...
Anh ta nói với tôi rất nhiều.
Biết thời thanh xuân của tôi đã trôi qua trong sự tự ti, anh ta lại cười lớn một cách cường điệu.
"Hồi cấp ba cậu chẳng bao giờ chịu soi gương cả, nên cậu không nhận ra hồi đó mình đã rất xinh đẹp rồi. Mấy cái mụn trên mặt chẳng qua chỉ là điểm xuyết thôi."
Nhật Nguyệt
"Thực ra lúc đó trong lớp người thích cậu không hề ít đâu, dù gia cảnh cậu bình thường nhưng cậu lại rất kiên cường. Chỉ có điều cậu cứ giữ khoảng cách, khí chất lạnh lùng quá nên chẳng ai dám lại gần."
"Cậu còn nhớ hồi đó cô đứng phát biểu thế nào không?"
Tôi nhớ rất rõ.
Lúc đó tôi tự ti nhưng lòng tự trọng lại cực cao, tôi đứng thẳng lưng trên bục giảng.
"Bố mẹ tôi ly hôn rồi, đó là quả báo cho bố tôi, còn mẹ tôi thoát khỏi ông ta, tôi thấy tự hào vì điều đó."
"Nhà tôi nghèo đến mức không có cơm ăn, mẹ tôi mỗi ngày chỉ kiếm được bảy mươi tệ, ăn uống còn là vấn đề. Nhưng thành tích của tôi vẫn luôn đứng trong tốp ba của lớp."
Mỗi khi nói ra một câu, tôi đều phải tự tìm cách bào chữa cho mình một câu.
Cứ như thể làm vậy thì sẽ không bị người khác coi thường.
Chu Từ nhún vai: "Đấy, cậu ngầu như thế nên trong lớp chẳng ai dám lại gần cả."
"Sau này Tống Hoài Kinh xuất hiện, cậu lại càng chẳng nhìn thấy bọn tôi đâu nữa."
"Thực ra, chúng tôi đều mong cậu được hạnh phúc."
Lúc đi làm, tôi đã trải qua không ít ác ý.
Nhưng khi đứng trước thiện ý, tôi lại thấy vô cùng lúng túng, chỉ biết thốt ra một câu khô khốc:
"Ồ hóa ra là vậy, thật tiếc là hồi đó không nói rõ với nhau."
Anh ta lại mỉm cười với tôi.
"Đúng rồi, nếu được quay lại lúc đó, cậu có thích một người như tôi không?"