Đoạn Trường Khế

Chương 6



 

“Ngoài cửa sổ, lại một tiếng sấm vang dội.”

 

Mưa, lại tiếp tục trút xuống.

 

Thu Diên bị giam vào củi phòng.

 

Đích thân Trần Cảnh Chu lôi nàng ta đi, sắc mặt sắt lại như muốn g/iết người.

 

Ta đứng tại chỗ, trong đầu không ngừng vang vọng câu nói kia.

 

“C/ái ch/ết của cha ngươi có liên quan đến Trần gia.”

 

Trần gia.

 

Trần gia mà ta đã gả vào suốt ba năm qua.

 

Tay ta run lên, không phải vì sợ hãi, mà là vì phẫn nộ.

 

Mẫu thân thở dài một tiếng, sai người giải tán hết đi.

 

Bà nhìn ta một cái, định nói lại thôi, cuối cùng chẳng nói lời nào, quay người đi về hậu viện.

 

Quý Vân Tiêu đi đến bên cạnh ta, ghé tai nói nhỏ.

 

“Lời Thu Diên nói, có khả năng là thật.”

 

“Sao ông biết?”

 

“Ba tháng trước khi cha ngươi mất, ông ấy từng đến kinh thành.”

 

Ông ta nhìn ta.

 

“Người ông ấy đến gặp, chính là Trần lão hầu gia.”

 

M/áu trong người ta như đông cứng lại.

 

“Cha ta đến gặp Trần lão hầu gia sao?

 

Vì chuyện gì?”

 

“Không rõ.”

 

Quý Vân Tiêu lắc đầu.

 

“Nhưng sau khi cha ngươi trở về, tính tình đại biến.

 

Một người trước nay giọt rượu không thấm môi bỗng đ.â.m ra nghiện rượu.

 

Một người trước nay ngày ngày luyện kiếm, đến kiếm cũng không thèm động vào nữa.”

 

Ông ta khựng lại một chút.

 

“Ba tháng sau, ông ấy liền ch/ết trên đường áp tải quân lương.”

 

“Quan phủ nói là tai nạn, núi lở, vùi lấp cả người lẫn lương thảo.”

 

“Nhưng ta không tin.”

 

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay.

 

“Ta cũng không tin.”

 

Củi phòng nằm ở góc hẻo lánh nhất của phủ đệ.

 

Đêm đó, ta âm thầm đi gặp Thu Diên.

 

Hai mụ bà t.ử canh giữ ở cửa đang c.ắ.n hạt dưa trò chuyện phiếm.

 

“Nghe nói ả tiện tỳ này trộm đồ của chính thê, còn lập mưu lừa gạt cả cha ruột mình…”

 

“Đáng đời!

 

Loại sói mắt trắng này, cứ nên giam giữ cả đời!”

 

Ta bước qua vùng bóng tối, bọn họ không nhìn thấy ta.

 

Cửa củi phòng được khóa c.h.ặ.t, cửa sổ bị đóng đinh bằng những tấm ván gỗ.

 

Ta ghé mắt nhìn qua khe hở vào bên trong.

 

Thu Diên cuộn tròn người trên đống rơm rạ, toàn thân run rẩy.

 

Lớp phấn son trên mặt đã nhem nhuốc hết cả, tóc tai bù xù, giống như một con chim bị nhốt trong l.ồ.ng.

 

Cái bụng bầu năm tháng lộ rõ vẻ bất cân đối trên thân hình gầy gò giơ xương.

 

“Thu Diên.”

 

Ta thấp giọng gọi nàng ta.

 

Nàng ta đột ngột ngẩng đầu, nhìn thấy là ta, trong mắt xẹt qua những cảm xúc phức tạp.

 

Oán hận, đố kỵ, khát vọng sống, và cả một tia chột dạ.

 

“Tiểu thư…”

 

Nàng ta khản giọng mở lời, dùng lại cách xưng hô đã từ lâu không gọi.

 

“Người đến đây để xem trò cười của muội sao?”

 

Ta không trả lời.

 

Ta nhìn quanh bốn phía, xác nhận không có người, mới hạ thấp giọng xuống.

 

“Ngươi nói c/ái ch/ết của cha ta có liên quan đến Trần gia, hãy nói cho rõ ràng.”

 

Thu Diên im lặng hồi lâu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đột nhiên, nàng ta bật cười.

 

Tiếng cười khàn đặc, giống như cái ống bọc gió bị thủng lỗ rò rỉ khí.

 

“Người tưởng muội sẽ nói cho người biết sao?”

 

“Ngươi —”

 

“Cứu muội ra ngoài.”

 

Nàng ta chằm chằm nhìn ta.

 

“Cứu muội ra ngoài, muội sẽ nói cho người biết toàn bộ chân tướng.”

 

“Bằng không, người cả đời này cũng đừng hòng biết cha mình ch/ết như thế nào.”

 

Tay ta siết c.h.ặ.t lấy khung cửa sổ gỗ.

 

“Thu Diên, ngươi không có tư cách ra điều kiện với ta.”

 

“Vậy thì người cứ đi đi.”

 

Nàng ta nhắm mắt lại, không thèm nhìn ta nữa.

 

“Dù sao muội sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Trần gia sẽ không tha cho muội, người cũng sẽ không tha cho muội.”

 

“Muội ch/ết rồi, người vĩnh viễn không biết được chân tướng.”

 

Ta im lặng rất lâu.

 

Cuối cùng, ta quay người rời đi.

 

Phía sau truyền đến tiếng khóc của Thu Diên, chất chứa đầy sự kìm nén, tuyệt vọng.

 

Ta không hề quay đầu lại.

 

Ngày hôm sau, Trần Cảnh Chu đến tìm ta.

 

Chàng bưng một bát yến sào, gương mặt đầy nụ cười niềm nở.

 

“Cẩm Thư, đêm qua ngủ có ngon không?”

 

Ta nhìn gương mặt giả tạo của chàng, trong dạ dày cuộn lên một trận bực dọc.

 

“Phu quân có chuyện gì sao?”

 

“Cũng không có chuyện gì lớn.”

 

Chàng đặt bát yến sào lên bàn, ngồi xuống bên cạnh ta.

 

“Chỉ là muốn cùng nàng thương lượng một chút chuyện của ả tiện tỳ Thu Diên kia.”

 

“Chàng muốn xử trí thế nào?”

 

“Tự nhiên là nghe theo ý nàng!”

 

Chàng nắm lấy tay ta, giọng điệu dịu dàng.

 

“Ả dám lừa gạt tình cảm của ta, còn trộm đồ của nàng, loại người này không thể giữ lại.

 

Ta tính đưa nàng ta đến trang trại, không bao giờ cho trở về nữa.”

 

Ta rút tay về.

 

“Đưa đến trang trại?

 

Không giải lên quan sao?”

 

“Giải lên quan trông khó coi lắm, xấu chàng hổ ai, chuyện trong nhà không nên vạch áo cho người xem lưng.”

 

Chàng cười gượng gạo.

 

“Hơn nữa, trong bụng nàng ta còn có đứa trẻ, dù sao cũng là cốt nhục của Trần gia…”

 

Ta nhìn thẳng vào chàng.

 

“Cốt nhục của Trần gia sao?

 

Chàng có chắc chắn không?”

 

Sắc mặt chàng khẽ biến đổi.

 

“Nàng… nàng có ý gì?”

 

“Không có gì.”

 

Ta đứng dậy.

 

“Chàng muốn xử trí thế nào thì cứ xử trí thế đó đi.

 

Ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.”

 

“Được được được, nàng nghỉ ngơi đi, ta không làm phiền nàng nữa.”

 

Chàng đứng dậy định đi, lại ngoảnh đầu lại.

 

“Phải rồi, Cẩm Thư, nàng và Quý Vân Tiêu… rất thân thiết sao?”

 

Tim ta thắt lại một cái, ngoài mặt vẫn tỏ ra bất động thanh sắc.

 

“Gia phụ sinh tiền có quen biết, không tính là rất thân thiết.”

 

“Ồ…”

 

Chàng như có điều suy nghĩ gật gật đầu.