Ta quỳ trước gối mẫu thân.
Khách khứa đầy nhà bỗng chốc im bặt.
Giọng nói “từ ái” từ trên đỉnh đầu truyền xuống:
“Cẩm Thư à, Thu Diên đã m/ang t/hai, đó là cốt nhục của Trần gia.
Ta làm chủ, nâng nàng ta lên làm nhị phòng.
Ngươi là chính thê, phải rộng lượng một chút.”
Ta không ngẩng đầu.