Đoạn Tục Duyên

Chương 1



01

 

Di mẫu vô cùng kinh ngạc, đôi mắt người phản chiếu hình ảnh đứa trẻ th/ảm h/ại là ta đây. Tóc tai ướt sũng dính c.h.ặ.t vào người, trên mặt còn hằn rõ dấu tay đỏ ửng.

 

Cái tát ấy của mẹ tựa như trút hết mọi nỗi bất mãn tích tụ bấy lâu lên người ta, không hề nương tay.

 

Di mẫu nhíu c.h.ặ.t mày, tiến lại đỡ ta đứng dậy rồi sai người đưa ta đi tắm rửa.

 

Khi ngâm mình trong làn nước nóng, bên má phải của ta vẫn còn đau rát như l/ửa đ/ốt. 

 

Mấy nha hoàn hầu hạ tắm rửa cho ta đều không giấu nổi vẻ xót xa: "Tiểu thư, đầu gối của người..."

 

Ta theo bản năng vội lấy tay che đi hai đầu gối đã bầm tím, cố che giấu sự th/ảm h/ại của mình.

 

Trước kia, hễ cha mẹ cho rằng ta làm sai chuyện gì, họ sẽ bắt ta vào từ đường quỳ sám hối. 

 

Ngọc bội của muội muội xuất hiện trong phòng ta, ấy là lỗi của ta. Canh giải khát dâng lên cho huynh trưởng không đủ tinh tế, cũng là lỗi của ta.

 

Họ vạch trần hết lỗi lầm này đến lỗi lầm khác của ta, bắt ta phải ghi tâm khắc cốt để không bao giờ tái phạm, kẻo sau này ra ngoài lại làm mất mặt phủ Tể tướng.

 

Ta đã phải quỳ không biết bao nhiêu lần nơi từ đường lạnh lẽo ấy. Ngày qua ngày, ta luôn tự nhủ phải cố gắng biểu hiện thật tốt thêm chút nữa, để lần sau không phải chịu phạt.

 

Nhưng cái tát ngày hôm nay của mẹ mới thực sự đ.á.n.h thức ta. Ta không những không thể làm họ hài lòng, mà ngược lại còn khơi dậy trong họ sự chán ghét tột cùng.

 

Sau khi tắm rửa xong, ta theo nha hoàn đi tìm di mẫu. 

 

Người đang ở trong phòng, bên trong có tiếng ai đó đang bẩm báo: "Phía bên phủ Tể tướng nói biểu tiểu thư tâm địa bất tịnh. Lần này đón nàng ta về là để răn đe, nếu nuông chiều cái tính khí ấy của nàng ta thì sau này khó lòng quản thúc. Họ bảo Vương phi cứ tùy ý định đoạt, dù có đuổi ra khỏi phủ cũng chẳng sao. Nghĩ bụng biểu tiểu thư không còn nơi nào để đi, ắt sẽ tự biết đường mà mò về nhà thôi."

 

Nha hoàn đi bên cạnh ta nghe thấy những lời này liền cúi đầu thật thấp, chẳng dám hé mắt nhìn ta.

 

Ta hiên ngang bước vào trong, vén tà áo, hai tay chắp trước trán rồi dập đầu trước di mẫu: "Tống Trăn nguyện đoạn tuyệt quan hệ với Tống phủ, từ nay về sau chỉ xin làm một nô tỳ hầu hạ bên cạnh Vương phi."

 

02

 

Khi thốt ra những lời ấy, đáy lòng ta không khỏi thấp thỏm lo âu. 

 

Nô tỳ của Vương phi đâu phải hạng người tầm thường muốn làm là được. 

 

Ta vốn là con gái ruột của phu nhân Tể tướng, nay lại chạy đến đây làm tỳ nữ cho Vương phi, chẳng khác nào giẫm đạp thể diện của phu nhân Tể tướng xuống vũng bùn.

 

Mẹ và di mẫu tuy là chị em ruột cùng một bọc sinh ra, nhưng từ nhỏ đã như nước với lửa, không ai nhường ai. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Suốt một năm ta ở phủ Tể tướng, không dưới một lần nghe thấy mẹ cười khẩy chê bai di mẫu là kẻ giả tạo. Quan hệ giữa hai người tồi tệ đến nhường nào, ta biết rõ.

 

Ta không dám chắc di mẫu liệu có chịu nhúng tay vào vũng bùn lầy này vì ta hay không. 

 

Nhưng ta đã quá mệt mỏi với những chuỗi ngày chịu phạt, mệt mỏi khi phải đối diện với ánh mắt thất vọng và chán ghét của người nhà. 

 

Ta muốn đ.á.n.h cược một lần. 

 

Biết đâu di mẫu lại bằng lòng giữ ta lại, xem như một cái tát giáng vào mặt mẹ ta thì sao.

 

Giữa lúc ta đang bất an, một đôi tay ấm áp khẽ nâng cánh tay ta lên, di mẫu khẽ thở dài: "Sao lại nuôi dưỡng ra cái tính động một chút là quỳ thế này?"

 

Ta ngước đầu lên, chạm phải ánh mắt của người, ánh mắt tinh tường như thể thấu rõ mọi sự tính toán trong lòng ta. 

 

Ta theo bản năng né tránh ánh nhìn, lí nhí đáp: "Nếu Vương phi không bằng lòng, con sẽ tự mình rời đi, chỉ cầu xin người đừng đuổi con về lại phủ Tể tướng."

 

"Con đến cả cha mẹ ruột còn chẳng nhận, nay định vứt bỏ luôn cả di mẫu này sao?"

 

Ta ngơ ngác ngẩng lên nhìn người. 

 

Di mẫu khẽ vỗ vỗ vào mu bàn tay ta: "Cứ an tâm ở lại chỗ của di mẫu đi, không một ai đuổi con đâu."

 

Sợi dây căng thẳng trong lòng từ nãy đến giờ cuối cùng cũng được buông lỏng, sự mệt mỏi dồn nén bấy lâu như thác lũ ùa về xâm chiếm tâm trí ta. 

 

Ta cố kìm nén giọt nước mắt chực trào, cúi đầu hành lễ với di mẫu: "Đa tạ di mẫu!"

 

03

 

Mối thâm giao giữa ta và di mẫu thực chất chẳng có là bao. Tính cả ngày hôm nay, ta mới chỉ được diện kiến người vỏn vẹn hai lần.

 

Lần đầu tiên là khi ta vừa được đón trở về nhà, cha mẹ đã mở một tiệc nhận thân để long trọng giới thiệu ta. 

 

Họ không hề công khai thân phận thật sự của Tống Nhược Vân, chỉ tuyên bố ta là đích trưởng nữ bị thất lạc từ nhỏ, còn Tống Nhược Vân là thứ nữ.

 

Ngay trong ngày hôm đó, Tống Nhược Vân ăn miếng bánh ngọt do chính tay ta đưa, lập tức lên cơn khó thở ngay tại chỗ. 

 

Nàng ta đau đớn đến vậy, thế mà vẫn không quên ra sức biện bạch cho ta: "Tỷ tỷ không cố ý đâu, xin mọi người đừng trách tỷ ấy."

 

Buổi tiệc nhận thân vốn dành riêng cho ta, chỉ vì một trận ngã bệnh và một câu nói của nàng ta mà trở nên hỗn loạn, tanh bành.

 

Kể từ đó, bên ngoài bắt đầu râm ran tin đồn rằng đứa con gái mới đón về của phủ Tể tướng không chỉ thô lỗ, vụng về mà tâm địa còn vô cùng hiểm độc.