Trái lại, nhị tiểu thư được nuôi dưỡng từ nhỏ trong phủ lại hết mực khoan dung, độ lượng, đúng chuẩn phong thái của một tiểu thư khuê các.
Ngày hôm ấy, mẹ nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng: "Tuy ngươi không biết muội muội dị ứng với thứ gì, chuyện này là vô tâm phụ ý nhưng làm sai thì phải chịu phạt, tránh để người ngoài chê cười phủ Tể tướng chúng ta vô phép vô tắc."
Và thế là, ta lại phải quỳ suốt một đêm trong từ đường.
Lần thứ hai diện kiến di mẫu là vào lễ cập kê của ta.
Lúc này ta đã khôn ngoan hơn trước, ra sức né tránh việc ở riêng một mình với Tống Nhược Vân, cũng chẳng dám đưa cho nàng ta bất cứ đồ ăn thức uống nào.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mẹ đang cài trâm lên tóc ta, Tống Nhược Vân bỗng dưng rơi nước mắt. Tiếng khóc ấy thành công thu hút mọi ánh nhìn của quan khách về phía nàng ta.
Nàng ta nghẹn ngào phân trần: "Ta khóc là vì mừng cho tỷ tỷ. Từ nay tỷ ấy đã có cha mẹ yêu thương chiều chuộng, không còn phải chịu cảnh khổ cực trăm bề nữa. Nhược Vân sau này cũng có tỷ tỷ để yêu thương rồi."
Mọi người ai nấy đều tấm tắc khen ngợi Tống nhị tiểu thư là người trọng tình trọng nghĩa, tình chị em thật sâu đậm biết bao.
Họ quay sang nhìn ta, chờ đợi ta đưa ra một lời hưởng ứng trước những giọt nước mắt đầy chân tình kia của Tống Nhược Vân. Nhưng khi ấy, ta chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn đắng như có dằm đ.â.m.
Ngày hôm đó ta không bị phạt quỳ, nhưng ta lại vô tình nghe thấy mẹ thở dài với ma ma thân cận.
Bà nói: "Trăn Nhi chung quy không được nuôi dạy bên cạnh ta từ nhỏ, tính tình lầm lì, phản ứng lại chậm chạp, chẳng thể gánh vác được đại cục, thật chẳng bằng một góc của Nhược Vân."
Ta nghĩ, hai lần gặp gỡ ấy hẳn chẳng để lại ấn tượng tốt đẹp gì cho di mẫu nhưng người lại đối xử với ta tốt đến lạ kỳ.
Sắp xếp cho ta một viện t.ử chu toàn đến từng chân tơ kẽ tóc, còn cử hai nha hoàn lanh lẹ đến hầu hạ sinh hoạt thường ngày của ta.
Ta vốn dĩ vẫn còn cha mẹ đề huề, chẳng phải kẻ không nơi nương tựa, việc đến ở nhờ nhà di mẫu thế này danh không chính ngôn không thuận.
Ấy thế mà, từ trên xuống dưới trong Vương phủ tuyệt nhiên không một ai dám hé răng bàn tán nửa lời về ta.
Ta không muốn bản thân trở thành kẻ ăn bám vô dụng bèn nhặt lại nghề cũ, tự tay nấu canh an thần dâng lên người.
Năm xưa, kẻ bắt cóc ta khỏi phủ Tể tướng đã mang ta rời xa kinh thành hoa lệ, rồi vứt bỏ ta ngay trước hiên nhà của một hộ gia đình.
Phụ nhân góa bụa đã từ tâm nhận nuôi ta.
Bà vốn là một y nữ, từ nhỏ đã nghiêm khắc dạy ta cách phân biệt từng loại thảo d.ư.ợ.c. Cuộc sống của ta và bà tuy chẳng giàu sang phú quý nhưng cũng đủ ăn đủ mặc, bà còn có ý định truyền lại toàn bộ y thuật cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế rồi, người của phủ Tể tướng bất ngờ gõ cửa vào một buổi sớm mai.
Họ dõng dạc tuyên bố ta chính là thiên kim đại tiểu thư đã thất lạc nhiều năm của phủ Tể tướng, rồi trao cho mẹ nuôi một khoản tiền vàng hậu hĩnh xem như tiền công dưỡng d.ụ.c.
Mẹ nuôi thương ta không nỡ rời xa, nhưng bà bảo ta trở về phủ Tể tướng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhiều.
Phút chia ly, bà nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, nước mắt lưng tròng dặn dò: "Trăn Trăn của ta là một đứa trẻ ngoan, đi đến đâu cũng sẽ được người người yêu mến thôi. Đừng sợ, con ngoan, đừng sợ!"
Mãi đến khi trở về phủ Tể tướng, ta mới cay đắng nhận ra rằng, không phải cứ hiểu chuyện là sẽ đổi lại được sự yêu thương.
Và trên đời này, chẳng phải ai cũng bao dung như người mẹ nghèo của ta.
04
Ta nhớ mẹ khôn nguôi.
Nhưng ta không thể kéo bà vào vòng rắc rối này được, bà chỉ là một y nữ thường dân tội nghiệp, làm sao chống chọi nổi với quyền thế ngập trời của phủ Tể tướng.
Nếu ta muốn hoàn toàn thoát ly khỏi phủ Tể tướng, bắt buộc phải chọn một chỗ dựa vững chắc mà ngay cả phủ Tể tướng cũng không thể tùy ý xoay chuyển.
Ta tự tay mang canh an thần đến cho di mẫu. Trong lòng không khỏi thấp thỏm lo âu, chẳng biết di mẫu liệu có ghét bỏ sự tự ý này của ta hay không.
Nhưng ngoài việc này ra, ta chẳng biết làm gì khác cả.
Ngày trước khi mới trở về phủ Tể tướng, có quá nhiều thứ ta phải học, từ cầm kỳ thi họa, nhưng ta chẳng học nổi thứ nào cho ra hồn. Trong khi đó, Tống Nhược Vân việc gì cũng tinh thông.
Có một viên ngọc sáng ngời tỏa sáng phía trước, ta nghiễm nhiên trở nên vụng về, t.h.ả.m hại vô cùng.
Bát canh ta cất công nấu, mẹ chỉ nhấp vài ngụm lấy lệ; cha là người bận rộn trăm công nghìn việc, quanh năm suốt tháng chẳng mấy khi giáp mặt; còn huynh trưởng thì tàn nhẫn đổ ngay bát canh ấy cho con ch.ó vàng gác cổng ngay trước mặt ta, rồi lạnh lùng cảnh cáo ta đừng phí tâm tư vào những việc vô bổ này nữa.
Bát canh an thần giờ đây được dâng lên trước mặt di mẫu. Người dùng thìa khẽ khuấy nhẹ, rồi ngước lên hỏi ta: "Đây là thứ gì vậy?"
Ta siết c.h.ặ.t hai vạt áo, khép nép thưa: "Con thấy dưới mắt di mẫu có quầng thâm, đoán chừng người ngủ không được an giấc, nên mới mạo muội nấu bát canh an thần này dâng lên."
Di mẫu nhìn ta đầy hứng thú: "Con còn am hiểu y thuật sao?"
"Trước khi được đón về phủ Tể tướng, con từng theo người ta học chút y lý khi ở bên ngoài."
Người khẽ vẫy tay gọi ta lại gần.