Ta bước đến bên cạnh, người nắm lấy tay ta rồi khẽ vỗ về: "Biểu tỷ của con đã xuất giá, biểu huynh con lại chẳng phải biết quan tâm tinh tế. Di mẫu vốn luôn ao ước có một đứa con gái nhỏ thỏ thẻ bên mình, con đến thật đúng lúc lắm. Ở chỗ của di mẫu, con tuyệt đối không cần phải sợ hãi điều gì cả."
Nhìn thẳng vào ánh mắt trong trẻo, tinh tường của người, ta chỉ biết lặng im cúi đầu.
Biểu tỷ và biểu huynh của ta vốn là những nhân vật kiệt xuất có tiếng trong kinh thành này, dù ở phủ Tể tướng ta cũng đã từng nghe danh tiếng lẫy lừng của họ.
Thế mà di mẫu lại dùng họ để an ủi một đứa trẻ như ta.
Suốt một năm ở phủ Tể tướng, ta cứ ngỡ mình đã học được cách ngụy trang hoàn hảo, nào ngờ đâu chút bối rối, t.h.ả.m hại trong lòng vẫn bị người nhìn thấu qua một ánh mắt.
Người kéo ta ngồi xuống bên cạnh: "Tìm đến chỗ ta, chắc hẳn đứa nhỏ này đã phải chịu không ít uất ức rồi. Mẹ con vốn là kẻ hiếu thắng và coi trọng thể diện nhất, tính khí bộc trực có phần nóng nảy, nhưng điều đó không có nghĩa là muội ấy không để tâm đến con. Tiện thể con cứ ở lại đây với ta một thời gian, hai mẹ con các người tạm thời xa nhau một thời gian, để muội ấy có thời gian bình tâm suy nghĩ lại."
Ta không khỏi ngỡ ngàng, di mẫu vậy mà lại lên tiếng nói đỡ cho mẹ sao? Chẳng phải hai người họ vốn bất hòa à?
Vừa lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng thông báo của gia nhân: "Thế t.ử đến!"
Di mẫu hướng mắt ra phía cửa đại sảnh, trách móc người còn chưa bước chân vào phòng: "Lại chạy đi nghịch ngợm ở đâu đó? Ta đã dặn con đến đây từ sớm, thế mà lề mề mãi đến tận bây giờ mới chịu vác mặt tới."
Một vị lang quân tuấn tú, mái tóc đuôi ngựa buộc cao hiên ngang bước qua ngưỡng cửa: "Mẹ, mẹ có biết tỷ tỷ đòi tổ chức hội đá cầu, cứ kéo con đi phụ giúp mãi, vừa mới thả con về cách đây không lâu thôi đấy!"
Huynh ấy sải bước tiến lại gần, nhưng khi nhìn thấy ta, bước chân bỗng khẽ khựng lại một nhịp.
Ta lập tức đứng dậy cúi đầu hành lễ: "Biểu ca!"
Di mẫu mỉm cười giới thiệu: "Đây là Tống Trăn, biểu muội của con!"
Ta khẽ ngước mắt lên nhìn, huynh ấy cũng đang nhìn ta, đôi lông mày khẽ nhướng lên đầy tinh nghịch: "Là vị muội muội mới được tìm thấy của nhà di mẫu đó sao?"
05
Suốt một năm trở về phủ Tể tướng, ta chỉ được phép xuất hiện vỏn vẹn trong hai buổi tiệc lớn ấy mà thôi.
Mẹ đã đặc biệt phái một vị ma ma nghiêm khắc đến dạy dỗ lễ nghi cho ta, nghiêm lệnh khi nào chưa học thành tài thì tuyệt đối không được phép bêu đầu ra ngoài làm xấu mặt gia tộc.
Vào ngày tổ chức tiệc nhận thân và lễ cập kê, Quý Văn Lễ đều không có mặt tại kinh thành, cộng thêm việc hai gia tộc vốn dĩ chẳng mấy khi qua lại thân thiết, nên đây mới chính là lần đầu tiên hai chúng ta diện kiến nhau.
Huynh ấy sờ soạng khắp người một hồi nhưng chẳng tìm thấy món đồ nào ra hồn, bèn gãi đầu cười xòa: "Đến vội vàng quá nên chưa kịp chuẩn bị quà gặp mặt cho muội rồi, để hôm khác huynh sẽ bù cho muội sau nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta khẽ lắc đầu từ tốn: "Không sao đâu ạ, biểu huynh không cần phải phiền phức thế đâu."
Di mẫu lên tiếng cắt lời: "Hôm nay con chẳng phải đã rảnh rỗi rồi sao, mau dắt muội muội con ra ngoài dạo chơi phố xá đi. Con bé thích thứ gì, con cứ việc vung tiền mua cho nó là được."
Từ chối không thành, ta đành phải lẳng lặng theo chân Quý Văn Lễ rời khỏi Vương phủ.
Huynh ấy oai phong cưỡi trên lưng ngựa, còn ta thì ngồi bên trong xe ngựa. Chúng ta đi thẳng một mạch đến Trân Bảo Phường – cửa tiệm trang sức hoa lệ và lớn bậc nhất kinh thành.
Quý Văn Lễ ra tay vô cùng hào phóng, tùy ý chỉ tay vào món nào là lệnh cho chưởng quầy gói ngay món đó lại.
Ta ban đầu vẫn luôn canh cánh trong lòng những lời răn dạy của ma ma ở phủ Tể tướng, phải giữ nét đoan trang, thong dong, không được nói lớn tiếng, cũng chẳng dám có những cử chỉ quá trớn.
Thế nhưng, mọi lời can ngăn khẩn thiết của ta dường như đều lọt tai này qua tai khác của huynh ấy.
Ta sốt ruột nói: "Biểu ca, đừng mua nữa, thế này là quá đủ rồi."
Huynh ấy vẫn thản nhiên chỉ tay: "Lấy cái này, cái này, cả cái kia nữa."
Bất đắc dĩ, ta đành phải đ.á.n.h bạo túm lấy một góc tay áo của huynh ấy, cao giọng gọi lớn: "Biểu ca!"
Huynh ấy quay đầu lại nhìn ta, giữa hàng lông mày dần hiện lên một nụ cười trêu chọc đầy đắc ý: "Thế này có phải sinh động hơn nhiều rồi không! Nhìn cái dáng vẻ lúc nãy của muội, huynh lại cứ ngỡ là bà cụ non nhà ai đi lạc vào đây không bằng."
Hóa ra huynh ấy là đang cố tình trêu chọc ta.
Mặt ta phút chốc đỏ bừng lên vì ngượng, vội buông lỏng tay áo của huynh ấy ra.
Huynh ấy khoanh tay trước n.g.ự.c, lười nhác tựa lưng vào quầy gỗ, tư thế có phần cợt nhả, phóng túng ấy thế mà khi được huynh ấy thể hiện lại toát lên vẻ phong lưu, phóng khoáng lạ kỳ.
"Muội muội, thích thứ gì cứ việc nói với huynh trưởng, huynh trưởng mua hết cho muội."
Ta khẽ lắc đầu, định bụng nói rằng bản thân vốn chẳng mặn mà với những thứ xa xỉ này.
Nào ngờ, lời còn chưa kịp ra khỏi miệng đã bị một giọng nói lạnh băng khác cắt ngang: "Không phiền Thế t.ử phải nhọc lòng bận tâm, Trăn Trăn nhà chúng ta vẫn còn có người huynh trưởng ruột thịt này lo liệu."
Cả người ta phút chốc cứng đờ như tượng đá, run rẩy quay người lại nhìn.
Tống Lạn – huynh trưởng ruột thịt của ta, đang đứng sừng sững ngay phía sau với gương mặt lạnh tanh như phủ một lớp sương giá.