Con thỏ sinh sống ở Bắc Sơn.
Ta bị một đạo thiên lôi đ.á.n.h cho hiện nguyên hình, tu vi mất sạch, vĩnh viễn trở thành một con thỏ bình thường.
Điều này đã là cực kỳ may mắn rồi, dù sao thì Liễu Vọng Khanh đã c.h.ế.t, Thẩm Từ Sơn cũng đã hy sinh.
Tiểu lão thử Nháo Nháo ở miếu Thổ Địa kể với ta rằng, lúc Thẩm Từ Sơn thi chú, hắn đã bị móng vuốt của Liễu tướng công đ.â.m xuyên người. Nhưng hắn thật bản lĩnh, gượng chống để hoàn thành động tác cuối cùng, còn nhân lúc sơ hở c.h.é.m đứt một móng vuốt của lão họ Liễu kia.
Nháo Nháo giờ là người bạn tốt nhất của ta. Nó gan thỏ đế, chỉ dám quanh quẩn ở miếu Thổ Địa Bắc Sơn. Nó bảo: “Tiểu Nguyệt tỷ tỷ, làm một con chuột cũng không có gì không tốt, nhát gan cũng chẳng sao, ít nhất là muội vẫn sống rất vui vẻ.”
Ta thật sự hâm mộ nó. Nếu ta vốn dĩ luôn là một con thỏ, có lẽ ta cũng cam tâm tình nguyện làm một con thỏ bình thường. Nhưng giờ thì không được, ta rất nhớ một người.
Lúc ta cùng Thẩm Từ Sơn rời Thanh Trì, ta đã ôm tâm thế đồng quy vu tận với Liễu Vọng Khanh. Ta chưa từng cáo biệt Văn Cảnh. Bởi vì không biết phải nói lời từ biệt thế nào, nên đến một bức thư ta cũng không để lại.
Ta lại nuốt lời rồi, ta từng hứa với hắn sẽ không bao giờ ra đi không lời từ biệt. Thế nhưng một con thỏ mà muốn vượt ngàn dặm đến Ký Châu thì quả là chuyện viễn tưởng, nửa đường chắc chắn sẽ bị sói lang hổ báo ăn thịt mất. Chẳng phải ta tham sống sợ ch.ết, mà thật sự là lực bất tòng tâm, ta còn chẳng biết đường đi thế nào nữa.
Một con thỏ bình thường thật sự quá vô dụng. Một đời tình duyên với Văn Cảnh, coi như đã tan. Giấc mộng tu tiên của ta, coi như đã tận. Giờ đến cái cành cây ta còn chẳng leo nổi, chỉ biết ngồi bệt dưới đất, ngước nhìn ánh trăng mà thở dài.
Thiên địa muốn ta nhận mệnh, làm một con thỏ bình thường. Ta ở Tam Thỏ Phủ khóc đến thương tâm vô cùng vì cái vận mệnh bi t.h.ả.m của mình. Thế nhưng ngày tháng vẫn cứ trôi, ta vẫn phải gặm củ cải mà sống qua ngày.
Dạo gần đây ta càng ngày càng nhớ Văn Cảnh. Nhớ dáng vẻ hắn năm tám tuổi, mười ba tuổi, mười lăm tuổi, và cuối cùng là năm mười chín tuổi, lúc hắn khóc lóc như hoa lê đẫm hạt mưa: “A tỷ, a tỷ hãy thương xót đệ, rời xa tỷ đệ chắc chắn không thể sống nổi.”
Tính ra giờ hắn đã hai mươi lăm tuổi, chắc sẽ không còn như xưa, đòi sống đòi ch.ết nữa đâu. Vị Huyện lệnh Thanh Trì thâm trầm ổn trọng nay đã là một người đàn ông trưởng thành, chắc chắn sẽ không làm mấy chuyện trẻ con đó nữa. Huống hồ năm đó cái màn tự dìm mình trong bồn tắm, chưa biết chừng là hắn tự biên tự diễn.
Chao ôi, đời này ta chắc chẳng gặp lại hắn được nữa, chỉ có thể dựa vào hồi ức mà nhớ nhung thôi. Biết thế lúc trước đối xử với hắn tốt hơn một chút.
Ta thường xuyên xuống núi, chạy đến cái làng năm xưa ta và Văn Cảnh từng ở. Sân nhà giờ tiêu điều lắm, lạnh lẽo, rêu xanh và cỏ dại mọc đầy. Cửa sổ còn bị thủng một lỗ mà chẳng ai sửa. Ta giờ cũng chẳng có năng lực mà sửa, chỉ biết nhìn qua cái lỗ đó vào trong căn phòng xám xịt, rồi lủi thủi quay đi.
Ta nghĩ, có lẽ ta đã hiểu thế nào là tình yêu nam nữ rồi. Gần đây ta nhớ Văn Cảnh đến mức củ cải và cỏ xanh đều ăn không vô, cả người thỏ gầy rộc đi một vòng. Thật sự rất nhớ tiểu Văn Cảnh của ta, cái tên nhóc thối tha ấy.
Lúc làm người ta không hiểu tình ái, giờ hiểu rồi thì lại thành thỏ. Thôi bỏ đi, chẳng nói năng gì nữa, đ.â.m đầu vào đâu ch.ết quách cho xong. Ta thật sự không muốn sống nữa, làm thỏ phiền phức quá đi mất!
Thương tâm khổ sở quá đi mà! Phiền ch.ết đi được!
Con chuột Nháo Nháo cứ suốt ngày lượn lờ trước mặt, bảo ta hãy phấn chấn lên để cùng nó nhảy múa vui vẻ. Mẹ nó chứ, cái con chuột thiểu năng này sao mà lắm niềm vui thế không biết!
Ấy ch.ết, sao tâm địa ta lại u ám thế này? Sao có thể mắng nó là thiểu năng được chứ? Sống thế này còn ý nghĩa gì đâu, đi ch.ết thôi!
Ta quay lại ngôi nhà ở Đào Trang của ta và Văn Cảnh. Ta định tuyệt thực mấy ngày, lặng lẽ ch.ết đi ở đây. Nhưng từ xa ta thấy cái gì thế này! Cổng nhà ta đang mở!
Ta vắt chân lên cổ mà chạy tới, tim đập thình thịch. Được rồi, không có bóng người nào cả.
Khoan đã, cái hòm sách bằng tre đặt trên ghế kia là của ai? Sao trông quen mắt thế! Là Văn Cảnh đã về, ta khẳng định là hắn đã về!
Trong nhà chẳng thấy bóng dáng hắn đâu, ta cuộn tròn ở trong sân đợi, đợi mãi, đợi đến mức run cầm cập. Trời đã tối mịt mà hắn vẫn chưa xuất hiện. Hắn đi đâu được nhỉ?
Cái đầu thỏ đang rũ xuống của ta chợt dựng đứng lên. Ta lại chạy vào trong núi, nơi năm xưa Hoài Nam Vương phi thăng, nơi ta và Văn Cảnh thường xuyên tới hái t.h.u.ố.c. Quả nhiên, ta gặp được hắn.
Gian nhà tranh trong thung lũng, ánh trăng như nước, hắn nằm trên t.h.ả.m cỏ, rất tĩnh lặng, như thể đã ngủ say. Chỉ mới hai năm không gặp, Văn Cảnh lại gầy đi rồi. Sao hắn gầy mà vẫn đẹp như thế, lông mi vẫn dài, mũi vẫn cao, mặt vẫn trắng trẻo.
Hắn đột nhiên mở mắt, đôi mắt vẫn sâu thẳm như thế. Một con thỏ đang bò bên tai hắn, hai bên nhìn nhau trân trân. Văn Cảnh nheo mắt, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, đưa tay xách tai ta lên.
A a a, ta hơi sợ, hắn sẽ không làm hại ta chứ? Sẽ không đâu, dù sao từ nhỏ ta đã dạy hắn: không được ăn thịt thỏ! Không được bắt nạt thỏ! Phải yêu thương và bảo vệ thỏ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Văn Cảnh đặt ta lên ng.ực, vòng tay ôm lấy ta. Ta như một con thỏ gỗ, ngoan ngoãn nằm im trong lòng hắn. Đáng ch.ết, mùi hương trên người hắn vẫn dễ chịu như vậy, l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn ấm nóng. Nước mắt vẫn... sao hắn lại khóc?
Ta nỗ lực chui đầu ra khỏi lòng hắn, nghi hoặc nhìn hắn. Hắn lặng lẽ nhìn ta, rèm mi ướt đẫm, đôi đồng t.ử đen láy long lanh. Sau đó hắn ấn đầu ta xuống, lại ôm c.h.ặ.t ta vào lòng lần nữa. Hắn nhắm mắt lại, trông có vẻ mệt mỏi lắm rồi. Ta cũng thấy mệt, thôi thì cứ nằm trong lòng hắn, tựa vào hắn mà ngủ một lát vậy.
Ánh trăng phủ lên người chúng ta, mùi đất cỏ thơm nồng, gió thổi qua tai rì rào. Khoan đã! Tay hắn đang làm gì thế? Sờ đi đâu đấy? Hắn cứ sờ loạn trên người một con thỏ làm cái gì! Đừng có sờ nữa!
Ta vùng vẫy định nhảy ra nhưng lại bị tay hắn ấn xuống. Trong lúc vô tình, ta thấy khóe miệng hắn cong lên, mang theo nụ cười trêu chọc. Xong rồi, hắn hình như có bệnh thật rồi.
21
Văn Cảnh đeo hòm sách, mang ta trở về Thanh Trì. Ta ghé đầu vào khe hở của hòm, nhìn rặng núi Bắc Sơn cứ lùi xa dần. Ta không biết hắn trở về nhằm mục đích gì, chỉ biết hắn đi suốt ngày đêm, coi con thỏ này như bảo bối mà mang về huyện nha Thanh Trì.
Hắn mặc quan bào đỏ, mặt mày thanh lãnh, vẫn là người đàn ông tuấn tú nhưng tâm cơ sâu thẳm ấy. Ta trở thành thú cưng của hắn. Dưới ống tay áo rộng của hắn thường xuyên giấu một con thỏ. Lúc thăng đường phá án, một bàn tay với những khớp xương rõ ràng cứ thế thò vào ống tay áo, hứng thú vuốt ve bộ lông của ta.
Hắn còn mang ta đi tắm cùng. Nhìn ta vẫy vùng trong bồn tắm, hắn cười đắc ý, rồi dùng ta như cái bàn chải, kỳ cọ lên người hắn. Hắn thoải mái than thở: “Mềm hơn bàn chải bằng xơ cọ nhiều.”
Ta nghi hắn cố ý, lại càng nghi hắn đã biết thân phận của ta. Quả nhiên có lần hắn trêu ta, trong lúc vô ý buột miệng: “A tỷ, tỷ hiện tại...” Lời chưa dứt, hắn đã tự phản ứng lại rồi cười trước.
Ta trừng mắt nhìn hắn đầy nghi hoặc, nghĩ mãi không ra sao hắn biết được. Hắn thấy bộ dạng ngẩn ngơ của ta thì cười tùy ý, xách ta lại gần rồi hôn mạnh lên trán một cái: “Làm sao bây giờ, Lưu Tiểu Nguyệt, tỷ có là thỏ đệ cũng thích.”
Ta giờ không nói được tiếng người, nên có rất nhiều câu hỏi không thể thốt ra. Hắn nuôi ta bên cạnh nhưng dường như cũng chẳng định giải thích cho ta biết. Văn Cảnh có rất nhiều bí mật. Hắn đưa ta đi khắp mọi nơi, ngoại trừ gian lầu gác ở phía tây hậu viện. Nhưng mỗi buổi chiều tối, hắn đều qua đó ở lại một canh giờ. Lúc trở về, quần áo đã thay mới, trên người thoang thoảng mùi hương sau khi tắm gội.
Ta hoang mang vô cùng, thật sự muốn biết trong lầu gác có gì. Sau đó, ta rốt cuộc cũng toại nguyện. Trong lầu gác có một người phụ nữ. Đó là Kim Ngọc. Một năm trước, Văn Cảnh đã nạp nàng làm thiếp. Nhưng hắn khóa nàng trong lầu gác, không cho nàng ra ngoài, cũng không cho ai gặp nàng. Ta biết được điều này là do lúc chạy nhảy trong huyện nha, nghe lỏm được hai nha hoàn thì thầm với nhau:
“Tỷ nói xem đại nhân rốt cuộc có thích Ngọc nương không? Bảo thích thì lại khóa người ta lại, không cho ai thấy; bảo không thích mà chiều nào cũng vào thăm.” “Chắc chắn là thích rồi, tỷ không nghe câu ‘Kim ốc tàng kiều’ sao, lầu gác hậu viện ba tầng lộng lẫy, bên trong cái gì cũng có.” “Chỉ tội nghiệp phu nhân, hai năm trước bỗng dưng mất tích...”
Lòng ta ngũ vị tạp trần. Nhớ tới cô nương mười sáu tuổi thanh tú ấy, nếu ta làm người không được thì Văn Cảnh cứ nạp nàng làm thiếp rồi đối xử tốt với nàng là được, cớ sao phải khóa người ta lại như vậy?
22
Dạo này Văn Cảnh vào lầu gác thường xuyên hơn. Ta giận hắn, nằm bẹp trên bàn không thèm để ý. Đột nhiên một ngày, hắn xách tai ta lên: “A tỷ, đệ mang tỷ đến một nơi hay lắm.” Thế rồi hắn xách ta đến gian lầu gác phía tây kia.
Ta thèm vào đi với hắn nhé! Ta vùng vẫy đạp chân kịch liệt để phản đối. Hắn mặc kệ, sai người mở khóa. Đúng như lời nha hoàn kể, nơi này lộng lẫy vô cùng, ba tầng trên dưới, đến cả mặt tường cũng ửng lên ánh đỏ.
Khoan đã, ánh đỏ sao? Ta cảnh giác nhìn quanh, mũi hít hà rồi kinh hãi tột độ. Mùi đàn hương, chu sa, hùng hoàng, thiên ma... và cả mùi m.áu tươi. Văn Cảnh từ nhỏ theo ta lên núi hái t.h.u.ố.c, tuy sau này đi theo con đường quan lộ nhưng hắn vốn thông minh, đối với các loại phương d.ư.ợ.c đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Đây toàn là những thứ dùng để sát phạt trăm quỷ tinh vật, hắn trộn với m.áu tươi rồi phong ấn lên tường. Đây đâu phải “Kim ốc tàng kiều”, đây là một gian phòng đáng sợ đến cực điểm!
Trong phòng có một lò đồng đang cháy, cùng một người phụ nữ không mảnh vải che thân, tứ chi vặn vẹo đang bò trên mặt đất. Nàng ta ngẩng đầu nhìn ta. Bốn mắt nhìn nhau, rõ ràng là khuôn mặt của Kim Ngọc, nhưng trên mặt nàng đầy vảy đen, đôi mắt đỏ ngầu đảo liên hồi.
“Lưu Tiểu Nguyệt.” Giọng nói khàn đặc vang lên. Cả người ta tê dại, lông dựng đứng cả lên! Nguyên Cơ! Đó là giọng của Nguyên Cơ! Sao có thể chứ, nàng ta chẳng phải đã bị Liễu Vọng Khanh ăn thịt và tiêu hóa rồi sao?
Nguyên Cơ cười thâm hiểm: “Kinh ngạc lắm phải không? Lúc cô và tên đạo sĩ kia gi.ết hắn ở Bắc Sơn, ta đã xé xác hắn mà thoát ra. Yên tâm, giờ ta yếu lắm, bám vào người phụ nữ này đã vắt kiệt sức lực của ta rồi, lại còn bị đứa trẻ cô nuôi lớn dùng những thứ trên tường kia làm cho sắp tan biến đến nơi.”
Ta trừng mắt, chỉ hận mình không thể nói chuyện để hỏi cho ra lẽ. Văn Cảnh xoa đầu thỏ của ta: “A tỷ, một năm trước nha hoàn bên cạnh tỷ bỗng dưng phát điên, nàng ta đến tìm đệ, bảo tỷ là yêu quái, còn nói biết tỷ ở đâu, hành vi rất quái dị. Đệ bèn khóa nàng ta lại, việc nạp thiếp cũng chỉ để che mắt thế gian thôi.”
“Ha ha ha, Lưu Tiểu Nguyệt, ngươi hiểu rồi chứ? Vì Liễu Vọng Khanh, ta từ bỏ thành tiên để cùng hắn tu luyện. Khi hắn bị c.h.é.m đầu, tu vi mất sạch, giống như ngươi bây giờ chỉ có thể thành một con rắn bình thường. Ta không đành lòng, nên nguyện ý chia sẻ tu vi, chia sẻ thân thể cho hắn, dù có phải biến thành quái vật. Thế nhưng để chiếm đoạt tu vi và thân thể, hắn đã không chút nương tay nuốt chửng ta, mặc kệ ta đau đớn ch.ết sống ra sao. Ta vốn đã tan biến gần hết, chỉ còn lại một sợi tàn hồn. Sau khi tên đạo sĩ kia ch.ết, cô biến thành thỏ, ta đã vượt ngàn dặm tìm đến đứa trẻ này chỉ để muốn biết, tình cảm trên đời này rốt cuộc là cái gì? Thứ ta không có được, dựa vào đâu mà ngươi lại có? Tại sao lại là ngươi?”
Nguyên Cơ quỳ sụp xuống khóc lớn, thân mình vặn vẹo như loài bò sát, vô cùng thống khổ: “Ta vì hắn mà hy sinh tất cả, sao hắn lại đối xử với ta như vậy? Chúng ta cùng nhau lớn lên, cùng chơi đùa trong rừng, lúc thợ săn bắt được ta, hắn thà bị bắt cùng chứ nhất định cứu ta ra. Tình cảm của chúng ta trời đất chứng giám, sao lại nhận lấy kết cục này? Lưu Tiểu Nguyệt, ngươi đúng, ngươi đã thắng, nhưng cô sẽ không thắng mãi đâu. Thành tiên vốn là một cuộc độ kiếp, hắn đã nguyện ý vì ngươi mà đi vào chỗ ch.ết, kiếp này ngươi làm sao mà trốn thoát được.”
23
Tàn hồn của Nguyên Cơ hoàn toàn tan biến. Ta cuối cùng cũng biết nàng ta đã làm gì. Chỉ để kiểm chứng một loại tình cảm, nàng ta vượt ngàn dặm đến Thanh Trì, bám vào Kim Ngọc để nói với Văn Cảnh rằng: ngươi đã cưới một con yêu quái làm vợ. Nàng ta khao khát nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của Văn Cảnh, thấy hắn sợ hãi, thấy hắn ghê tởm chán ghét. Thế nhưng Văn Cảnh không hề như vậy, hắn thậm chí chẳng sợ nàng ta, thong thả ngồi uống trà rồi hỏi: “Sau đó thì sao?”
Con người sao có thể không sợ yêu quái? Nguyên Cơ không tin. Nàng ta lại nghĩ ra một cách để khảo nghiệm lòng người. “Lưu Tiểu Nguyệt ở Bắc Sơn, nàng là một con thỏ. Ngươi có thể về tìm nàng mang tới đây, ta dạy ngươi dùng thọ mệnh luyện đan, trợ nàng tu hành, ngươi có nguyện ý không?”